Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 1031
Cập nhật lúc: 06/02/2026 11:11
Giang Mỹ Thư cũng đi gặp Lương Lan Hương một lần, khuôn mặt tròn trịa, mày rậm mắt to, trên người mặc một bộ quần áo đầy mụn vá, có chút câu nệ nắm lấy ống quần.
Nhỏ giọng mà gọi một tiếng thím nhỏ.
Giang Mỹ Thư kinh ngạc nhìn Lương Thu Nhuận, Lương Thu Nhuận gật đầu: “Không gọi sai đâu, anh cùng ba cô ấy là anh em họ xa.”
Giang Mỹ Thư nắm tay cô ấy, khựng lại một chút, bởi vì nàng phát hiện tay Lương Lan Hương vết chai còn dày hơn cả tay mẹ nàng. Nàng im lặng một chút rồi nói: “Ta gọi cháu là Lan Hương nhé, sau này phải phiền toái cháu đi theo bà hai rồi.”
Bà hai đó chính là Lương mẫu.
Lương Lan Hương gật đầu: “Cháu sẽ chăm sóc tốt cho bà hai.”
“Lúc trước ở nhà cháu cũng là người chăm sóc bà nội cháu.” Dừng một chút, cô bổ sung thêm một câu: “Bà nội cháu bị liệt, cháu đều có thể chăm sóc rất tốt, lưng và m.ô.n.g bà ấy cũng chưa từng bị lở loét.”
Trong lòng Giang Mỹ Thư khẽ thở dài, nàng muốn khen đối phương, nhưng thế nào cũng khen không nổi.
Bởi vì chuyện chăm sóc tổ tông này không nên rơi xuống đầu đời cháu, đơn giản là đời trước thiếu hụt trách nhiệm, mới khiến cô ấy phải đứng ra gánh vác.
Nàng dứt khoát không đề cập đến đề tài này nữa, trực tiếp nhắc tới tiền lương: “Cháu ở bên cạnh chăm sóc mẹ ta, trên cơ bản yêu cầu 24 giờ ở cùng một chỗ, nhưng cháu không cần nấu cơm, việc nhà những cái đó sẽ có người chia sẻ. Cháu chỉ cần bồi mẹ ta, trông chừng bà ấy, bất luận lúc nào cũng đừng để bà ấy rời đi một mình.”
“Tiền lương thì chúng ta có ba tháng thử việc, nếu thích hợp, về sau sẽ tăng lên 80 đồng một tháng.”
Sở dĩ trả lương cao như vậy là vì yêu cầu phải túc trực cả ngày, cho dù không cần làm quá nhiều việc nặng, nhưng mất đi tự do là điều tất nhiên.
Cho nên mức lương Giang Mỹ Thư đưa ra gần như cao hơn thị trường quá nửa.
Lương Lan Hương cũng có chút ngẩn người: “Lương cao như vậy sao?”
“Đúng vậy, hơn nữa cháu còn phải xa quê hương.”
Lương Lan Hương thành thật nói: “Cháu chính là coi trọng việc xa quê hương, nếu không đi xa, ba mẹ cháu lại sẽ bắt cháu về gả chồng.”
Giang Mỹ Thư nói: “Vậy thì sẽ không, cháu đi theo chúng ta, không ai có thể bắt cháu về gả chồng.”
“Đương nhiên, tiền đề là chính cháu phải đứng vững được.”
“Cháu khẳng định có thể đứng vững.”
Lương Lan Hương cam đoan nói.
Bọn họ xác định người được chọn còn chưa đủ, còn phải để Lương mẫu nhìn qua một cái. Lương mẫu biết Lương Lan Hương đứa nhỏ này là người mệnh khổ.
Tính cách cũng thành thật hàm hậu, không gian dối, liền định ra cô ấy.
Xác định xong người chăm sóc Lương mẫu.
Giang Mỹ Thư cùng Lương Thu Nhuận liền bắt đầu bắt tay vào thống kê, danh sách nam hạ lần này người còn có chút nhiều.
Nàng cùng Lương Thu Nhuận, còn có Lương mẫu cùng Lâm thúc, cộng thêm vợ chồng Thẩm Minh Anh, Dương Hướng Đông cùng Triệu Hiểu Quyên, hai người này cũng muốn xuống phương Nam.
Trong số cấp dưới ngày xưa của Lương Thu Nhuận, Dương chủ nhiệm cùng Trần khoa trưởng đều nhận lời đi nam hạ, hai người này cũng thật quyết đoán.
Số người này vừa xác định, trước sau không sai biệt lắm có hơn mười người, đều phải mua vé.
Người trẻ tuổi mua ghế ngồi cứng, người lớn tuổi mua giường nằm.
Chỉ riêng việc mua vé xe và xin giấy giới thiệu đã phải làm hơn mười tờ, ai nấy tự tìm đơn vị của mình để xin, nếu không tiện thì Lương Thu Nhuận sẽ giải quyết.
Thời gian xuất phát được ấn định vào ngày mười chín tháng giêng.
Dọc đường đi người đông, nhưng cũng không đến nỗi nhàm chán, bởi vì quan hệ của Giang Mỹ Thư cùng Lương Thu Nhuận, những người đi lần này về cơ bản đều nịnh nọt Lương mẫu.
Người già thích náo nhiệt, Lương mẫu cũng không ngoại lệ, ba ngày trên xe lửa gần như cười nói không ngừng mà trôi qua.
Chờ đến sáng ngày 22 tới Dương Thành, áo bông dày trên người mọi người đều mặc không nổi nữa, sôi nổi cởi ra.
Lương mẫu càng là nói thẳng: “Ta sao cảm thấy không khí ở Dương Thành này còn thoải mái hơn thủ đô chúng ta rất nhiều a.”
Không khí thủ đô lạnh mà khô, hít vào mũi miệng mang theo cảm giác lạnh lẽo và khô khốc.
Nhưng không khí Dương Thành vừa xuống xe là có thể ngửi được, ôn mà nhuận, hít vào khoang mũi sẽ rất thoải mái.
Giang Mỹ Thư cười cười: “Bên này là phương Nam hơi nước nhiều, độ ẩm trong không khí cao, phương Bắc chúng ta thì ngược lại.”
Lương mẫu theo bản năng nói: “Vậy ta tới đúng rồi.”
Tới nơi này hít thở đều thấy thoải mái.
Giang Mỹ Thư nghe được lời này nhịn không được cùng Lương Thu Nhuận trao đổi ánh mắt, hai người đều có chút cao hứng.
Cảm thấy không uổng công đưa Lương mẫu tới đây.
Người đông, an bài chỗ ở cũng phải chia làm mấy bộ phận.
Lương mẫu, Lâm thúc, còn có Lương Lan Hương đi theo chăm sóc, ba người được đưa trực tiếp tới Tiểu Bạch Lâu.
Giang Trần Lương cùng Triệu Hiểu Quyên, cùng với Dương Hướng Đông, ba người được Giang Mỹ Thư an bài tới cái viện nhỏ mà mẹ nàng đang ở.
Chỉ là người lại nhiều thêm, viện nhỏ khả năng ở không được, lại cần tìm kiếm nhà mới. Bất quá những việc đó để sau hãy tính.
Đến nỗi Dương chủ nhiệm cùng Trần khoa trưởng thì cùng Lương Thu Nhuận đi ký túc xá Hoành Thái, tạm thời an trí ở nơi đó, hậu kỳ bọn họ làm việc ở đâu, Lương Thu Nhuận còn đang suy nghĩ.
Chờ những người này nơi đi chốn về đều định xong, ai về vị trí nấy.
