Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 1052
Cập nhật lúc: 06/02/2026 12:00
Giang Mỹ Thư lúc này mới ý thức được chính mình náo loạn cái ô long, nàng đỏ mặt bò xuống, Lương Thu Nhuận xoay người xoa bóp vai cho nàng.
Thủ pháp của hắn thực chuyên nghiệp, bả vai mệt mỏi của Giang Mỹ Thư rất nhanh được giảm bớt.
“Mấy ngày nay làm cái gì, sao cơ bắp quanh vai căng c.h.ặ.t thành như vậy?”
Giang Mỹ Thư thở dài, nhỏ giọng nói: “Em ở bên chỗ mẹ em, mỗi lần bà ấy dọn hàng, em tổng không thể đứng nhìn, còn có sạp hàng của chính em cũng giống vậy, Thúy Cầm cùng Tiểu Từ hai người có đôi khi lo liệu không hết quá nhiều việc, em liền đi hỗ trợ.”
Thường xuyên qua lại như thế, làm đều là việc tay chân.
Lương Thu Nhuận: “Loại việc này lần sau đừng làm, gọi Thư ký Trần qua hỗ trợ.”
Giang Mỹ Thư đâu mặt dày như vậy: “Người ta hiện tại không phải Thư ký Trần, là Xưởng trưởng Trần, em sao dùng được hắn?”
Lương Thu Nhuận lực đạo trên tay nhẹ đi vài phần.
Chậm rãi người cũng không có động tĩnh.
Giang Mỹ Thư không nhận được trả lời, quay đầu nhìn thoáng qua, Lương Thu Nhuận thế nhưng ghé vào trên người nàng ngủ rồi.
Điều này làm cho Giang Mỹ Thư có chút kinh ngạc, nàng muốn đứng dậy, nhưng Lương Thu Nhuận đè cực c.h.ặ.t, nàng liền chỉ có thể xoay người biên độ nhỏ.
“Lão Lương?”
Nàng liên tiếp gọi ba lần cũng chưa động tĩnh.
Giang Mỹ Thư dứt khoát nghiêng người, chậm rãi đem chính mình rút ra. Nương ánh đèn, nàng thấy mí mắt Lương Thu Nhuận quầng thâm thực đậm.
Nhìn ra được hắn trong khoảng thời gian này thức đêm tâm thần và thể xác đều mệt mỏi.
Tim Giang Mỹ Thư cũng đi theo mềm mại xuống, nàng giơ tay vuốt ve thái dương Lương Thu Nhuận, thấp giọng nói: “Mệt mỏi liền ngủ đi.”
Lương Thu Nhuận vẫn là không động tĩnh.
Giang Mỹ Thư sờ sờ mặt hắn, lại giãn ra giữa mày hắn: “Thật ngủ rồi?”
“Vậy em có thể muốn nói với anh một bí mật.”
Vẫn là không động tĩnh.
Giang Mỹ Thư không chắc hắn là ngủ rồi hay giả bộ ngủ, tâm một hoành, nắm lấy tay hắn: “Lương Thu Nhuận, một lần nữa nhận thức một chút nha, em không phải Giang Mỹ Lan.”
“Em là —— Giang Mỹ Thư.”
Giang Mỹ Thư nói xong lời này, liền khẩn trương đến trái tim thình thịch nhảy loạn, tại như vậy trong nháy mắt, nàng đã nghĩ kỹ mấy trăm cái ý niệm.
Nếu Lương Thu Nhuận giả bộ ngủ, hoặc là tỉnh lại, nàng nên giải thích thế nào với đối phương.
Chính là không có, Lương Thu Nhuận chỉ là xoay người, há miệng thở dốc. Giang Mỹ Thư dán lên nghe một chút, thanh âm quá nhỏ thế cho nên nàng cũng không nghe rõ.
“Lão Lương, anh nghe được không?”
Giang Mỹ Thư lại hỏi một câu.
Ngón tay Lương Thu Nhuận giật giật, đáng tiếc Giang Mỹ Thư không thấy được, nàng chỉ là nhìn chằm chằm mắt Lương Thu Nhuận, không có bất luận cái gì ý tứ muốn tỉnh lại.
Giang Mỹ Thư hơi thở phào nhẹ nhõm, nàng chui vào trong lòng n.g.ự.c Lương Thu Nhuận: “Em thẳng thắn rồi nha, là chính anh không nghe thấy, không trách em lừa anh nha.”
“Bất quá em lừa hay không lừa anh, đều là vợ anh.”
Nói xong, nàng yên tâm thoải mái kéo cánh tay Lương Thu Nhuận đắp lên người mình, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Theo nàng chui vào, Lương Thu Nhuận mở mắt, hắn ở phía trên Giang Mỹ Thư, buông xuống mặt mày, ôn hòa lại bất đắc dĩ nhìn nàng.
Chưa từng thấy ai ngốc như vậy.
Thật là chưa từng thấy ai ngốc như vậy.
Sao lại ngốc như vậy đâu.
Về sau hắn nếu không ở bên cạnh nhìn, nàng bị người lừa thì làm sao bây giờ a?
Vẫn luôn chờ Giang Mỹ Thư hoàn toàn ngủ say, Lương Thu Nhuận giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, thấp giọng gọi một tiếng: “Giang Giang.”
“Giang Giang của ta a.”
Chờ ngày hôm sau Giang Mỹ Thư tỉnh lại, chuyện thứ nhất chính là hỏi Lương Thu Nhuận: “Lão Lương, anh ngày hôm qua ngủ sớm như vậy a?”
“Em gọi anh đều gọi không tỉnh.”
Lương Thu Nhuận vẻ mặt nghi hoặc, tràn đầy ôn nhu: “Em gọi anh sao?”
“Đúng vậy, em gọi anh rất nhiều lần.”
“Anh cũng chưa tỉnh, ngủ thật say.”
Lương Thu Nhuận nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Lúc đó chắc anh ngủ rồi.”
“Em rời đi mấy ngày nay anh cũng chưa ngủ ngon giấc, ngày hôm qua em đã đến rồi, quá mệt mỏi liền ngủ thiếp đi.”
Giang Mỹ Thư như trút được gánh nặng: “Vậy anh khẳng định là quá mệt mỏi.”
Lương Thu Nhuận ừ một tiếng, nhìn nàng, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc: “Anh ngủ rồi, em hỏi anh cái gì?”
Hắn đột nhiên hỏi một câu làm trái tim Giang Mỹ Thư lỡ một nhịp: “Không hỏi cái gì.” Đặc biệt chột dạ.
Nàng người này chính là túng, Lương Thu Nhuận ngủ rồi nàng ngược lại gan lớn, làm trò trước mặt Lương Thu Nhuận nàng ngược lại có chút không dám nói.
Lương Thu Nhuận đem thần sắc của nàng đều chú ý tới, trong mắt hắn lộ ra vài phần ý cười tinh tinh điểm điểm, hắn chỉ cảm thấy Giang Mỹ Thư như vậy đặc biệt đáng yêu.
“Vậy có lẽ là anh nhớ lầm.”
Vừa lúc gặp bên ngoài Mạnh Quyên đang gõ cửa, Giang Mỹ Thư tức khắc xuống giường, có chút hoảng loạn nói: “Hình như là giọng chị Mạnh, em đi mở cửa.”
Lương Thu Nhuận nhìn bóng dáng hoảng loạn của nàng, ngữ khí bất đắc dĩ: “Giang Giang của ta sao lại ngốc như vậy đâu.”
Đáng tiếc, Giang Mỹ Thư hoảng đi mở cửa, cũng không có nghe được: “Chị Mạnh?”
Nàng mở cửa, sáng sớm nhìn thấy Mạnh Quyên nàng còn có vài phần ngốc, không hiểu vì cái gì đối phương sớm như vậy liền tới tìm nàng.
Mạnh Quyên: “Tôi liền nói tối hôm qua đi vệ sinh giống như thấy được bóng dáng nữ đồng chí vào phòng Xưởng trưởng Lương.”
