Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 143

Cập nhật lúc: 05/02/2026 16:07

Sau khi vào chủ viện nhà họ Lương, đại ca Lương còn chưa kịp hỏi, Lương Thu Nhuận cũng đã gật đầu: “Đại ca, em đi tìm mẫu thân thương lượng chút việc trước đã.”

Không đợi đại ca Lương trả lời.

Lương Thu Nhuận cũng đã rời đi.

Đại ca Lương không hỏi được, quay mặt nhìn thấy thư ký Trần đi tới, hắn liền hỏi một câu: “Cậu biết Thu Nhuận về làm gì không?”

Đứa em út này của hắn, cơ hồ rất ít khi về nhà.

Thư ký Trần đương nhiên biết.

Nhưng không tiết lộ hành trình và sự việc của lãnh đạo, đây là nguyên tắc đầu tiên của thư ký.

Anh ta cười một cái: “Đồng chí Lương, chuyện này sao tôi biết được, chuyện của lãnh đạo chúng tôi làm cấp dưới, chỉ là phục tùng chứ không thể đi hỏi thăm.”

Lời này nói ra mang theo vài phần ngấm ngầm châm chọc.

Thần sắc đại ca Lương tức khắc cứng đờ.

Thư ký Trần cười cười, thập phần lễ phép: “Vậy tôi đi ăn cơm trước, lát nữa gặp lại đồng chí Lương.”

Anh ta đi rồi.

Đại ca Lương phỉ nhổ một ngụm: “Đồ mắt ch.ó coi thường người khác.”

Thật cho rằng đi theo em út hắn, liền chim sẻ biến phượng hoàng sao?

Hắn vẫn là anh ruột của Lương Thu Nhuận đấy.

Hắn kiêu ngạo sao?

Trong phòng.

Lương Thu Nhuận tìm được Lương mẫu, Lương mẫu đang nằm trên ghế nằm, trên người đắp cái chăn mỏng nghe khúc nhạc, bên cạnh bà đặt một cái đài radio.

Bà ngâm nga theo điệu nhạc, thần sắc rất là nhẹ nhàng thích ý.

Lương Thu Nhuận gọi một tiếng: “Mẫu thân.”

Lương mẫu mở mắt ra, nhìn thấy con trai út đã trở lại, bà còn tưởng rằng ban ngày gặp ma, dụi dụi mắt, lại nhắm lại: “Thật là, ban ngày ban mặt làm ta mơ thấy Thu Nhuận.”

“Đây đâu phải là ông nội sống a, đây là Diêm Vương sống.”

Lương Thu Nhuận: “…”

Chưa từng nghe qua mẫu thân hình dung con trai ruột như vậy.

Hắn hít sâu một hơi: “Mẫu thân, là con.”

Lần này, Lương mẫu mới mở mắt ra: “Con giữa trưa về làm cái gì?”

Đây là câu đầu tiên.

Câu thứ hai là.

“Thu Nhuận à, bao giờ con mới cưới cái cô Tiểu Giang đồng chí kia về chơi với mẹ?”

Lương Thu Nhuận: “…”

Nghe mẫu thân nói vậy, Lương Thu Nhuận thực sự trầm mặc hồi lâu.

Hắn thế nhưng có chút yên tĩnh không tiếng động.

Thật lâu sau không nghe được câu trả lời, Lương mẫu có chút buồn bực: “Sao thế? Con không định cưới cô Giang đồng chí kia sao? Chính mẹ cũng đã tới cửa rồi đấy.”

“Đều đã hẹn với người ta rồi, chờ ngày kia cha vợ tương lai nhà họ Giang từ bệnh viện ra, hai bên chúng ta hẹn nhau ăn bữa cơm ở tiệm cơm quốc doanh.”

Được rồi!

Trong miệng Lương mẫu không giấu được lời nào, bà vừa mở miệng, Lương Thu Nhuận đã biết được điều mình muốn, hắn nhíu mày: “Ngày kia sao?”

Ngũ quan hắn sinh ra thập phần đẹp, lúc nhíu mày, mi phong hơi nhíu lại, càng thêm có vẻ mặt mày anh lãng, thanh nhuận nho nhã.

Lương mẫu đều không khỏi bị vẻ đẹp trai của con trai út làm cho kinh ngạc một chút, bà ngơ ngác nói: “Đúng vậy.”

Lương Thu Nhuận: “Đại khái định là lúc nào vậy?”

Lương mẫu: “Chuẩn bị là lúc giữa trưa, đi tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa cơm, thương lượng chuyện hôn sự cụ thể, lễ hỏi, sính lễ các thứ.”

Lương Thu Nhuận nghĩ nghĩ: “Vậy trưa ngày kia con sẽ sắp xếp công việc ổn thỏa, đến lúc đó ——”

“Con bảo thư ký Trần đi đón người.”

Lương mẫu vừa nghe thế liền không cao hứng: “Chỉ bảo thư ký Trần đi đón thôi sao? Thu Nhuận, công việc lúc nào mà chẳng bận? Chuyện đại sự cả đời người thế này mà bỏ lỡ, thì vợ cũng chẳng còn đâu.”

“Con phải nghe lời mẹ, đến lúc đó con phải tự mình qua đón người nhà họ Giang một chuyến.”

“Muốn cưới vợ thì con phải hạ thấp tư thái xuống một chút.”

“Nếu không, đâu có giống cái dáng vẻ muốn cưới người ta?”

Nhìn ra được, Lương mẫu rất muốn Lương Thu Nhuận cưới Giang Mỹ Thư, nếu không, bà sẽ không cực lực tác hợp như vậy.

Lương Thu Nhuận buồn bã nói: “Mẫu thân, hai năm trước lúc tam ca muốn cưới vợ, ngài cũng đâu có nói như vậy.”

Lương mẫu: “Cái đó không giống.”

Không giống ở chỗ nào, bà lại không chịu nói rõ.

Nhà vợ tam ca ăn tướng quá khó coi, còn chưa kết hôn đâu, liền nghĩ điều kiện nhà họ Lương tốt, công phu sư t.ử ngoạm đòi một đống lớn lễ hỏi.

Muốn nói cưới vợ, đây cũng là nên cấp, nhưng đã nói xong giá cả, đến ngày đón dâu nhà cô ta lại đột nhiên tăng lễ hỏi.

Từ 300 biến thành 600.

Lúc ấy làm Lương mẫu tức giận, thiếu chút nữa cô con dâu này cũng không muốn nhận.

Nhưng không chịu nổi thằng ba thích, cuối cùng không có biện pháp, bà bóp mũi cho.

Bất quá, cho thì cho, trong lòng vẫn là không thích.

“Thôi, không nhắc tới chuyện tam ca con nữa.” Lương mẫu thăm dò Lương Thu Nhuận, “Nếu cưới cô Giang đồng chí, con định cho bao nhiêu lễ hỏi?”

“Trong lòng con ước lượng một chút, đến lúc đó hai bên ngồi vào bàn nói chuyện, mọi người trong lòng cũng hiểu rõ.”

Chuyện lễ hỏi này Lương Thu Nhuận thật đúng là đã nghĩ tới.

Hắn suy tư một chút: “Lễ hỏi tận lực cho nhiều một chút.”

“Trong phạm vi điều kiện cho phép thì cho đến mức cao nhất.”

Thấy Lương mẫu nhíu mày.

Lương Thu Nhuận liền giải thích: “Lúc con tương thân, con đã nói với cô Giang đồng chí, nếu kết hôn với con, sau khi cưới sẽ ở riêng, không sinh con.”

“Hơn nữa, còn muốn cô ấy hỗ trợ quản giáo Lương Duệ.”

Lương mẫu vừa nghe thế, sững sờ tại chỗ, một hồi lâu mới hiểu được, bà cười lạnh một tiếng: “Con thật là mặt mũi lớn thật đấy, cưới về ở riêng không sinh con thì thôi, còn bắt cô Tiểu Giang giúp con quản Lương Duệ?”

“Lương Thu Nhuận, con đừng tưởng rằng con sinh ra đẹp mã thì có thể muốn làm gì thì làm, con đi so xem mặt con với tường thành cái nào dày hơn?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 143: Chương 143 | MonkeyD