Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 165
Cập nhật lúc: 05/02/2026 16:12
Nói xong, anh ta chỉ thiếu nước tè ra quần, cầm cặp da cút thẳng.
Hu hu hu.
Đều nói Trưởng khoa Thẩm của khoa mua sắm Bách Hóa Đại Lầu không dễ đối phó, đây đâu phải là không dễ đối phó a.
Đây hoàn toàn chính là mãnh hổ xuống núi.
Hận không thể ăn tươi nuốt sống anh ta mới tốt.
Lúc Cán sự Cao đi ra ngoài, đều là nơm nớp lo sợ.
Vừa vặn đụng phải Lương mẫu và Giang Mỹ Thư đang đứng ở bên ngoài.
Hai người nhìn nhau, Giang Mỹ Thư mở miệng trước: “Lương dì, chúng ta giờ vào tìm đồng chí Thẩm có thích hợp không ạ?”
Lương mẫu sờ sờ túi: “Bác mang cho nó bánh hạch đào nó thích ăn, nó hẳn là không đến mức mắng bác đâu nhỉ?”
Mưa móc đều dính.
Bà mang bánh Lư Đả Cổn cho con dâu út.
Mang bánh hạch đào cho con dâu thứ hai.
Đến nỗi con dâu cả, ăn rắm đi!
Giang Mỹ Thư không xác định, chỉ có thể như một cái đuôi nhỏ, đi theo sau lưng Lương mẫu, tung tăng vào văn phòng.
Thẩm Minh Anh đang đầu đầy bao đây, nghe được bên ngoài có động tĩnh, tức khắc lạnh lùng nói: “Vào đi.”
“Lén lút ở cửa làm cái gì? Sợ tôi ăn thịt các người à?”
Bước chân lén lút của Lương mẫu dần dần to gan lên.
Bà ho nhẹ một tiếng, có chút mất tự nhiên kéo góc áo: “Minh Anh, là mẹ a.”
Trong lòng bà chỉ có một ý niệm.
Cũng may bà là mẹ chồng của Minh Anh.
Không phải cấp dưới của Minh Anh, dựa theo cái tính tình này của nó, làm cấp dưới của Minh Anh, sợ là mỗi ngày đều phải bị mắng.
Bị mắng bà còn không dám phản bác, chỉ dám về trùm chăn khóc.
Thẩm Minh Anh nghe được giọng nói quen thuộc, cô ngẩn ra một chút, lập tức từ trên ghế đứng dậy: “Mẹ, sao mẹ lại tới đây?”
“Mấy ngày nay công việc con rất bận a, không có thời gian đi dạo phố với mẹ đâu.”
Hiển nhiên, lúc Thẩm Minh Anh đi làm, Lương mẫu không phải lần đầu tiên tới tìm cô đi dạo phố.
Lương mẫu xua tay, chột dạ nói: “Hôm nay mẹ cũng không phải tìm con đi dạo phố.” Bà từ trong túi lấy ra một gói nhỏ, bánh hạch đào được gói riêng bằng giấy dai đưa cho cô, “Ăn chút gì giải lao đi.”
“Sao lại phát hỏa lớn như vậy?”
Thẩm Minh Anh người này cái khác đều không thích ăn, chỉ thích ăn bánh hạch đào, cô cũng không khách sáo nhận lấy, gật đầu với Giang Mỹ Thư: “Tiểu Giang, em cũng tới à.”
Chào hỏi xong, lúc này mới kể khổ.
“Còn không phải Tiếu Hướng Quốc của khoa tiêu thụ xưởng đường sao.” Cô cười lạnh, “Lần trước cho người mời hắn đi tiệm cơm quốc doanh ăn cơm uống rượu, các đơn vị khác đều mời, chỉ có con không mời.”
“Đến lượt cung ứng kẹo, hắn trực tiếp chặn 500 cân đường của Bách Hóa Đại Lầu chúng ta, nói là không có.”
“Lừa ai chứ?”
“Còn không phải là cảm thấy con không mời hắn đi uống rượu, cho nên cố ý chặn con sao?”
Lương mẫu rót chén nước cho cô: “Bớt giận.”
“Nếu công việc này làm không vui, chúng ta liền nghỉ.”
Thẩm Minh Anh uống một hơi hết sạch nước: “Vậy không được, bao nhiêu người nhìn chằm chằm cái ghế dưới m.ô.n.g con, chỉ chờ con thoái vị thôi.”
“Bọn họ nghĩ hay lắm, bà đây chính là không nhường chỗ, bà đây chính là muốn ngồi vững cái ghế này.”
“Tiếu Hướng Quốc không phải không cung ứng đường cho con sao? Cùng lắm thì bà đây không cần mặt mũi, kiện hắn lên trên, hắn muốn ăn hối lộ, không cung ứng cho con, xem đến cuối cùng là ai mất mặt?”
Giang Mỹ Thư là thật bội phục Thẩm Minh Anh.
Cô ấy loại người này tính tình liệt, tính tình lớn, hơn nữa còn nhiệt huyết với công việc, cũng chỉ có người như cô ấy, mới có thể làm ra một phen thành tựu trên sự nghiệp.
Trong mắt Giang Mỹ Thư lấp lánh ánh sao: “Nhị tẩu, chị thật là lợi hại.”
Dưới tình thế cấp bách, ngay cả nhị tẩu cũng gọi ra rồi.
**
Thẩm Minh Anh coi như đã hiểu vì sao mẹ chồng nhà mình lại thích cô em dâu út này đến thế.
Chỉ riêng khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ, mày ngài như họa, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn người khác đầy vẻ ngưỡng mộ của Giang Mỹ Thư thôi cũng đủ khiến người ta mê mẩn rồi.
Mấu chốt là ngay cả giọng nói cũng dễ nghe, nũng nịu, mềm mại.
Cơn giận của Thẩm Minh Anh trong nháy mắt tan đi hơn nửa, thậm chí nàng còn không nhịn được giơ tay nhéo nhéo má Giang Mỹ Thư: “Sao em lại nghĩ đến chuyện đi Bách Hóa Đại Lầu cùng mẹ thế?”
Câu này khiến Giang Mỹ Thư khó trả lời, cô quay sang nhìn Lương mẫu.
Lương mẫu lập tức phản ứng lại: “Là mẹ muốn dẫn Tiểu Giang qua đây xem bộ ‘tam chuyển nhất hưởng’ (ba món xoay một món kêu). Ngoài ra, chẳng phải mấy hôm trước mẹ nghe con nói Bách Hóa Đại Lầu mới nhập về một lô tivi từ xưởng tivi sao?”
“Mẹ muốn tặng cho Tiểu Giang một chiếc tivi.”
“Nếu con rảnh thì dẫn mẹ đi xem chút.”
Dù Thẩm Minh Anh biết mẹ chồng có tiền, nhưng lúc này nghe được lời ấy vẫn không nhịn được mà hít sâu một hơi: “Mẹ, mẹ có biết tivi bao nhiêu tiền không?”
Chuyện này không phải nói đùa đâu.
Lương mẫu hỏi: “Bao nhiêu?”
“Xưởng tivi Bắc Kinh chúng con sản xuất tivi hiệu Bắc Kinh, loại 9 inch giá 980 đồng, loại 14 inch giá 1680 đồng.”
Ngay cả Thẩm Minh Anh là Phó trưởng khoa Mua sắm của Bách Hóa Đại Lầu cũng không dám mơ tới tivi.
Lương mẫu lại nói: “Cũng được, mua nổi.”
“Minh Anh, con giữ lại cho mẹ một chiếc 14 inch.”
Thẩm Minh Anh: “…”
Nàng liếc nhìn Giang Mỹ Thư, rồi quay đầu kéo Lương mẫu sang một bên: “Mẹ, mẹ lấy đâu ra nhiều tiền thế?”
