Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 173

Cập nhật lúc: 05/02/2026 16:13

Thư ký Trần suy tư một chút: “Chuyện khác không thể nói, cháu chỉ nói mục tiêu gần nhất trước mắt, cấp trên giao cho lãnh đạo chỉ tiêu cuối năm là xưởng chế biến thịt phải cung cấp hai ngàn con heo, đảm bảo toàn bộ thành Bắc Kinh nhà nhà ăn tết đều có thịt ăn.”

“Dì có thể không biết chuyện này khó khăn thế nào đâu, xưởng chế biến thịt chúng cháu hiện tại cung cấp kịch kim cũng chỉ được 800 con.”

Điều này có nghĩa là bên trong sẽ thiếu hụt gấp đôi số lượng.

Mà áp lực của sự thiếu hụt này cuối cùng đều đè lên vai Lương Thu Nhuận.

Đến cuối năm không hoàn thành nhiệm vụ, không chỉ là áp lực từ cấp trên, còn có áp lực đến từ người dân tầng lớp thấp nhất.

**

Khi mọi người vất vả cả năm trời mà lại không tranh mua được thịt.

Điều đó có nghĩa là Lương Thu Nhuận sẽ bị mọi người lôi ra mắng c.h.ử.i thậm tệ.

Những điều này Lương mẫu hoàn toàn không nhìn thấy, bà chỉ thấy Lương Thu Nhuận không đi cùng con dâu tương lai.

Cũng không đi bồi dưỡng tình cảm.

Nhưng bà không biết rằng trên vai Lương Thu Nhuận không chỉ có chuyện tình cảm.

Hắn còn là Xưởng trưởng xưởng chế biến thịt, gánh vác bát cơm của hơn một ngàn công nhân, sắp đến cuối năm rồi.

Nhiệm vụ trên vai hắn càng nặng nề hơn.

Lương mẫu nghe Thư ký Trần nói xong, bà lâm vào trầm mặc, thở dài thật dài.

Ngược lại Giang Mỹ Thư không nhịn được nói nhỏ: “Lương xưởng trưởng thật đáng thương a.”

Đây là thật sự t.h.ả.m a.

Thư ký Trần nhìn Giang Mỹ Thư qua kính chiếu hậu, hắn gật đầu: “Tôi cũng cho là như vậy.”

“Cho nên, Lương dì, dì thật sự đừng oán trách lãnh đạo nữa, ngài ấy thật sự rất không dễ dàng.”

Lương mẫu không nói gì.

Giang Mỹ Thư cũng vậy, cô nắm lấy tay Lương mẫu: “Lương dì, chúng ta hiện tại cũng đã rất tốt rồi.”

Gặp được Lương Thu Nhuận.

Gặp được Lương mẫu.

Chất lượng cuộc sống của cô tăng vùn vụt.

Lương Thu Nhuận không thể đưa cô về, Giang Mỹ Thư cũng không cảm thấy đây là chuyện lớn.

Rốt cuộc, tiền bạc đồ đạc đều là cô được hưởng, ngay cả đồng hồ cũng đã đeo trên tay.

Còn muốn cái gì xe đạp nữa a.

Lấy việc gả cho Lương Thu Nhuận coi như một công việc thì Lương Thu Nhuận không nghi ngờ gì là một lãnh đạo rất tốt: tiền nhiều, việc ít, không cần tiếp khách.

Nhưng nếu coi hắn là chồng, cầu sự bầu bạn.

Đó sẽ là loại ngốc nghếch nhất.

Chỉ biết tự mình chuốc lấy cực khổ.

Giang Mỹ Thư vẫn luôn phân biệt những điều này rất rõ ràng.

Cô càng như vậy, Lương mẫu càng đau lòng cho cô: “Thu Nhuận có thể cưới được con, thật là phúc lớn của nó.”

Người con dâu hiểu chuyện, săn sóc như vậy thật sự không thấy nhiều.

Giang Mỹ Thư mím môi, thẹn thùng cười cười.

Xe đưa bọn họ đến Lương gia, hơn nữa còn là căn nhà Lương Thu Nhuận đang ở.

Bởi vì mấy thứ này đều phải đặt ở Lương gia, bất kể là cầu hôn đính hôn hay là tương lai kết hôn, Giang Mỹ Thư dọn vào ở.

Tất cả đồ đạc ở đây, về bản chất là vì Lương Thu Nhuận kết hôn mà chuẩn bị cho Giang Mỹ Thư.

Rốt cuộc, Lương Thu Nhuận sự nghiệp vì gia đình, hắn không về nhà.

Tất cả mọi thứ trong nhà này chẳng phải là hời cho Giang Mỹ Thư sao?

Sau khi đến nơi, Thư ký Trần xuống xe trước, khuân từng món trong bộ "tam chuyển nhất hưởng" vào trong.

Lương Duệ vừa mới tan học, nghe thấy động tĩnh liền chạy ra.

Nhìn thấy Thư ký Trần đang vất vả xách chiếc máy may, cậu sửng sốt, vội đi tới: “Chú Trần, đưa cho cháu đi, để cháu bê.”

Cậu người này cái gì không nhiều, chỉ có sức lực là cực lớn.

Thư ký Trần: “Giúp chú nâng là được.”

Lương Duệ ừ một tiếng: “Đưa cho cháu đi.”

Thiếu niên 15-16 tuổi, một thân sức trâu, món đồ Thư ký Trần xách cực kỳ vất vả thì cậu tự mình vác lên vai.

Không có bất kỳ sự chậm trễ nào, nhấc chân liền bước lên bậc thang.

Thư ký Trần nhìn bóng lưng cậu, thầm nghĩ, vẫn là tuổi trẻ tốt a.

Hắn chuẩn bị quay lại xe lấy những món đồ khác. Kết quả liền nhìn thấy Giang Mỹ Thư ôm chiếc tivi 14 inch, Lương mẫu xách chiếc đài radio.

“Đồ đạc đều ở đây, không cần đi lấy nữa đâu.”

“Thư ký Trần, cậu đi làm việc đi.”

Lương mẫu nói một tiếng.

Thư ký Trần vâng một tiếng, nhưng vẫn không yên tâm, mạnh mẽ nhận lấy đồ từ tay các bà, đưa vào nhà chính của Lương gia.

Lúc này hắn mới rời đi: “Lương dì, đồng chí Giang, tôi về xưởng chế biến thịt đây, mọi người nếu có việc gì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.”

Lương mẫu gật đầu.

Vừa mới đi vào, Lương Duệ liền chạy chậm ra, lại định lấy đồ.

Chỉ là vừa ra tới, chú ý tới Giang Mỹ Thư đứng ở cửa, cậu vẻ mặt cảnh giác: “Sao cô lại tới đây?”

Giang Mỹ Thư còn chưa kịp mở miệng.

Lương mẫu liền nói: “Tôi bảo nó tới đấy, sao nào? Cậu không đồng ý?”

Lời này nói ra mang theo vài phần gai góc.

“Không có.” Lương Duệ không phải không nghe hiểu, thần sắc cậu có chút mất tự nhiên: “Bà nội.”

Rốt cuộc vẫn gọi một tiếng.

Lương mẫu ừ một tiếng, cảm quan của bà đối với Lương Duệ rất phức tạp.

Bởi vì cha của Lương Duệ mà con trai bà sống sót.

Nhưng cũng tương tự.

Cũng bởi vì Lương Duệ mà con trai bà hơn ba mươi tuổi vẫn không chịu kết hôn.

Bà không để bụng chuyện Lương gia nuôi thêm một đứa trẻ, nhưng bà để ý chính là vì đứa trẻ này mà cuộc đời con trai bà bị thay đổi.

Lương mẫu ừ một tiếng với Lương Duệ, coi như chào hỏi.

Lương Duệ nghe được động tĩnh như vậy của bà, cậu dường như không ngạc nhiên, một người gầy gầy cao cao, đứng như cây sào tre ở cửa.

Phảng phất như con thú nhỏ canh giữ cửa nhà.

Trên người còn mang theo vài phần gai nhọn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 173: Chương 173 | MonkeyD