Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 245
Cập nhật lúc: 05/02/2026 16:25
Thư ký Trần tiến lên: “Lãnh đạo, ngài có muốn nghỉ ngơi một chút không?”
Đối phương vì dọn thời gian cho ngày mai, đã thật lâu không nghỉ ngơi.
Lương Thu Nhuận: “Không cần, đi gặp Xưởng trưởng Chu.”
“Mặt khác, gọi Thẩm trưởng khoa Tài vụ cùng Lục khoa trưởng qua đây, buổi chiều họp, tôi muốn xem sổ sách tháng này.”
Hắn phân phó từng việc xuống, Thư ký Trần bày ra trí nhớ siêu cường, nhất nhất an bài.
Tới hơn 8 giờ tối, sắc trời hoàn toàn đen.
Thư ký Trần đã hâm nóng cơm hai lần, lần thứ ba tiến vào, hắn còn cầm một cái hộp đồ ăn: “Lãnh đạo, ăn cơm đi.”
“Sư phụ Trương nói ngài trong khoảng thời gian này vẫn luôn tăng ca, bếp sau bên này thêm cơm cho ngài, làm một con gà nướng.”
Nói xong, hắn mở hộp đồ ăn ra, mùi thơm gà nướng nháy mắt lan tràn toàn bộ văn phòng.
Lương Thu Nhuận cũng dần dần hoàn hồn: “Hiện tại mấy giờ?”
Thư ký Trần cúi đầu: “8 giờ 40.”
Lương Thu Nhuận đứng dậy, lấy áo khoác treo trên lưng ghế: “Đưa tôi đi Ngõ Thủ Đăng.”
Là ngữ khí trần thuật.
Điều này làm Thư ký Trần có chút khó hiểu, bất quá đi theo Lương Thu Nhuận lâu như vậy, hắn đã quen chiếu theo phân phó của đối phương làm việc.
“Vâng, lãnh đạo.”
“Vậy cơm này?”
“Cơm tôi ăn trên đường.” Lương Thu Nhuận mặc vào áo khoác, áo khoác màu đen càng thêm tôn lên mặt quan như ngọc, tuấn mỹ văn nhã.
“Gà nướng mang theo đưa đến Giang gia đi.”
Hắn nghĩ.
Mẫu thân đối tốt với “Giang Mỹ Lan”, đối phương sẽ tặng quà cho mẫu thân.
Hắn đối tốt với Tiểu Giang.
Tiểu Giang hẳn là cũng sẽ tặng quà cho hắn chứ?
*
Buổi tối.
Giang gia, chữ Hỷ trên cửa sổ, Giang Mỹ Thư tổng cộng dán hai cái, trên cửa chính cũng dán một cái.
Từ trước đến nay chỉ biết cắm đầu đọc sách, Giang tiểu đệ lần đầu tiên tan học về nhà không làm bài tập đọc sách, mà là giúp Giang Mỹ Thư dán chữ Hỷ.
“Chị? Dán thẳng chưa?”
Giang tiểu đệ đứng trên ghế, dán xong chữ Hỷ, quay đầu lại hỏi Giang Mỹ Thư.
Giang Mỹ Thư vuốt cằm, quan sát một lát: “Cảm giác muốn sang bên phải một chút, em điều chỉnh lại chị xem.”
Giang tiểu đệ gật đầu, tay nhanh nhẹn dịch sang phải một chút.
“Được chưa?”
“Lần này được rồi, không sai biệt lắm cứ như vậy, Nam Phương em xuống đi.”
Giang tiểu đệ vâng một tiếng, dọn ghế vào nhà: “Chị, sao chị đột nhiên gọi tên em.”
Giang tiểu đệ tên đầy đủ là Giang Nam Phương.
Bất quá, ở nhà đều gọi cậu là tiểu đệ.
Giang Mỹ Thư giơ tay sờ sờ đầu cậu: “Cảm thấy em là đứa trẻ lớn rồi, không thể cứ gọi tiểu đệ mãi, phải gọi tên, là tôn trọng em.”
Giang Nam Phương vừa nghe lời này, tức khắc nhếch miệng cười: “Chị, em thích chị gọi tên em.”
“Hơn nữa chị...”
Giang Nam Phương cúi đầu, cực kỳ nhỏ giọng nói: “Có thể hay không đừng sớm như vậy xuất giá a?”
Lúc cậu dán chữ Hỷ, còn có vài phần mờ mịt.
Chị cậu rõ ràng so với cậu cũng không lớn hơn mấy tuổi, vì cái gì liền phải xuất giá như vậy a?
Giống đại tỷ như vậy sao?
Xuất giá sau mười ngày nửa tháng đều sẽ không về nhà một lần.
Giang Mỹ Thư nghe được lời này, mũi cũng đau xót, cô xoa xoa tóc Giang Nam Phương, cố gắng làm cho ngữ khí ôn hòa xuống, cô nói: “Đã đến lúc rồi.”
“Không kết hôn không được.”
Hạn xuống nông thôn đã đến.
Tuổi trưởng thành đã tới.
Cái giường lò xo 1 mét 2 trong nhà, thời hạn sử dụng cũng đã hết.
Cho nên, phải kết hôn.
Giang Nam Phương nghe được lời này, cậu tức khắc trầm mặc: “Vẫn là gả cho Lương xưởng trưởng sao?”
Giang Nam Phương đứa nhỏ này, toàn tâm toàn ý đọc sách, bởi vì Giang Trần Lương đối với cậu kỳ vọng rất cao.
Ông hy vọng Giang Nam Phương tương lai có thể thi đậu một trường đại học tốt, cho dù là lấy được danh ngạch đề cử Đại học Công Nông Binh cũng được.
Như vậy, Giang Nam Phương liền có thể quang tông diệu tổ.
Giang Nam Phương cũng xác thật không phụ sự mong mỏi của Giang Trần Lương, cậu là mầm non trời sinh để đọc sách, cho dù là nhặt được sách rách ở trạm thu mua phế liệu, cậu đều có thể say sưa đọc hồi lâu.
Giang Mỹ Thư gật đầu: “Là nha.”
“Về sau Lương xưởng trưởng chính là anh rể em.”
Giang Nam Phương: “Vậy Lương Duệ liền phải gọi em là cậu nhỏ.”
Ý thức được điểm này, Giang Nam Phương theo bản năng rụt vai lại: “Em cảm thấy Lương Duệ không có khả năng gọi em là cậu nhỏ.”
Liền cái tên đầu gấu kia, không đ.á.n.h cậu là tốt rồi.
“Chị.”
“Từ hôm nay trở đi em mỗi ngày tan học về nhà, sẽ rèn luyện một giờ.”
Giang Mỹ Thư nghe xong, sửng sốt: “Vì cái gì?”
Cô là biết em trai mình, mười phần là con mọt sách, hận không thể đi nhà xí cũng phải mang theo sách vở vào xem mới chịu.
Rất nhiều lần ở nhà xí đọc sách lâu quá, lúc ra tới, sách đều ám mùi.
Về sau Giang Nam Phương bị đặt cho cái biệt hiệu, gọi là tên mọt sách thối.
Giang Nam Phương ham đọc sách như vậy, muốn đem thời gian của mình ra rèn luyện thân thể, Giang Mỹ Thư làm sao không tin đâu.
Giang Nam Phương thở dài, nắm c.h.ặ.t nắm tay trắng trẻo vô lực: “Em không nỗ lực rèn luyện thân thể, chị nếu gả qua đó, Lương Duệ bắt nạt chị thì làm sao?”
“Lấy thân thể hiện tại của em khẳng định đ.á.n.h không lại nó, giúp chị báo thù không được, cho nên em phải rèn luyện a.”
“Như vậy xem ra mỗi ngày rèn luyện một giờ sợ là còn chưa đủ, ít nhất hai giờ, tranh thủ trong vòng nửa năm có thể đ.á.n.h ngã Lương Duệ.”
