Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 445
Cập nhật lúc: 06/02/2026 05:29
Bữa cơm này Giang Mỹ Thư ăn thật sự là quá dễ chịu, thế cho nên cô có chút lâng lâng, cảm thấy cuộc sống sau hôn nhân thập phần không tồi.
Không, là thập phần dễ chịu.
Không đi làm, không kiếm tiền, không nấu cơm, không làm việc nhà, thậm chí không cần sinh con trông con.
Vào giờ phút này, Giang Mỹ Thư có cảm giác như đạt tới đỉnh cao nhân sinh.
Đời trước sống quá mệt mỏi rồi, đời này cô chỉ muốn an ổn nằm yên, làm một con cá mặn là được.
Thỉnh thoảng lật người phơi nắng.
Cuộc sống thập phần không tồi.
Cô lại nhàm chán, không, cá mặn một ngày.
Tối hôm nay Lương Thu Nhuận trở về, mang theo không ít đồ đạc. Trong đó cốp xe hơi do thư ký Trần lái đều bị nhét đầy.
Điều này làm cho Giang Mỹ Thư có chút kinh ngạc: “Sao lại mang nhiều đồ về thế?”
Thư ký Trần phải khuân ba chuyến mới hết.
Lương Thu Nhuận nhìn thoáng qua cô: “Ngày mai là lễ lại mặt ba ngày, em quên rồi à?”
Giang Mỹ Thư giơ tay vỗ trán: “Thật đúng là quên mất.”
Cô ở Lương gia quá an nhàn, ngủ quá thoải mái, thế cho nên cô quên béng mất lễ lại mặt.
Hơn nữa là quên sạch sành sanh.
Lương Thu Nhuận nhìn dáng vẻ ảo não của cô, ôn hòa cười cười: “Không sao, hiện tại nhớ ra cũng không muộn.”
Hắn nghĩ nghĩ: “Sáng mai 11 giờ anh có chuyến tàu đi Tân Thị công tác, nhưng buổi sáng còn hai tiếng đồng hồ, có thể bồi em về lại mặt.”
Thực ra không dư dả thời gian như vậy, 5 giờ sáng hắn đã phải đến văn phòng, xử lý trước công việc ở văn phòng, bằng không nếu hắn đi công tác bên ngoài, một chốc một lát sợ là xử lý không xong.
Cho nên cần phải giải quyết trước một loạt công việc.
Tính ra như vậy, hắn cũng chỉ có hai tiếng để về lại mặt.
Đây vẫn là thời gian vắt ra từ trong bọt biển.
Giang Mỹ Thư vừa nghe liền xua tay: “Nếu anh bận quá thì không cần bồi em về lại mặt đâu.”
“Em về một mình cũng được.”
Cô đối với việc này cũng không coi trọng.
Cô vốn tưởng rằng mình nói chuyện như vậy, săn sóc như vậy, Lương Thu Nhuận sẽ hiểu cái tốt của cô.
Ai ngờ, cô nói xong lời này, nụ cười ôn hòa trên mặt Lương Thu Nhuận thế nhưng biến mất.
“Sao vậy?”
Giang Mỹ Thư có chút buồn bực.
Lương Thu Nhuận mím c.h.ặ.t môi: “Nếu anh không bồi em về lại mặt, em về một mình sợ là sẽ bị người ta chê cười.”
Nếu không phải suy xét đến điểm này, hắn cũng sẽ không trong tình huống khẩn trương như vậy còn muốn rút thời gian bồi cô về lại mặt.
Giang Mỹ Thư sửng sốt: “Tại sao họ lại chê cười em?”
Một lúc lâu sau mới phản ứng lại: “Ý anh là em lẻ loi về một mình, không có chồng đi cùng sẽ bị người ta chế giễu đúng không?”
Lương Thu Nhuận ừ một tiếng.
“Không đến mức đó đâu.” Giang Mỹ Thư đưa mặt đến trước mặt hắn, cười tủm tỉm nói: “Anh xem không? Đến Lương gia mấy ngày nay ăn ngon ngủ kỹ, dưỡng đến mặt mày hồng hào, là người nhìn thấy mặt em cũng biết em sống không tồi. Đến nỗi bọn họ chê cười em không có chồng bồi về lại mặt, cười thì cười đi, lại không ảnh hưởng em sống sung sướng.”
“Hì hì hì.”
Cô nói xong thế nhưng cười ra tiếng.
Giang Mỹ Thư chỉ cảm thấy cuộc sống hiện tại còn sướng hơn thời đại học kiếp trước.
Lúc ấy cô còn có bài tập làm mãi không hết, đến cuối kỳ thi còn lo lắng mình bị trượt môn.
Cuộc sống hiện tại.
Hì hì hì, vừa không lo trượt môn, cũng không có áp lực học hành, đến nỗi công việc? Cái công việc tạm thời kia đã lâu không tới tìm cô.
Hoàn toàn không có áp lực đi làm, bởi vì cuộc sống cứ thế trôi qua, không lo không có tiền tiêu nha.
Đến nỗi sống thêm vài năm, nếu cô và Lương Thu Nhuận tình cảm bất hòa, cô cùng lắm thì mang theo quỹ đen ly hôn.
Đi ôm đùi chị gái cô, biết đâu chị cô phát đạt.
Cô còn có thể làm vật trang sức cho chị cô nữa chứ.
Nghĩ thôi đã thấy mỹ mãn.
“Cho nên Lão Lương, em hiện tại sống sung sướng muốn c.h.ế.t, căn bản không cần để ý ánh mắt người khác không phải sao?”
Cô cười, ánh đèn chiếu lên mặt cô, khóe mắt đuôi mày đều như sáng lên, tươi đẹp lạ thường.
Ánh mắt Lương Thu Nhuận tối nghĩa, yết hầu lăn lộn.
Thanh xuân tươi đẹp, tốt đẹp đơn thuần của cô.
Là cảm xúc liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu.
Cũng là thứ Lương Thu Nhuận đã lâu chưa từng có được, không, là hắn chưa từng có được.
Quá trình trưởng thành của Lương Thu Nhuận cũng không đơn giản, thậm chí có thể nói là phức tạp.
Chính vì như thế, hắn mới nảy sinh lòng hướng tới những người đơn giản, mà Giang Mỹ Thư vừa lúc là một trong số đó.
“Đúng vậy.”
Giọng Lương Thu Nhuận nghẹn ngào.
“Bất quá, tuy rằng em không để ý, nhưng Tiểu Giang, anh để ý.”
Giang Mỹ Thư có chút kinh ngạc: “Để ý cái gì?”
Lương Thu Nhuận chăm chú nhìn cô: “Để ý em.”
Đây là lần đầu tiên cảm xúc của hắn lộ ra ngoài: “Để ý em bị người ta nói ra nói vào.”
Lương Thu Nhuận phát hiện hắn trước kia không để ý đồn đãi vớ vẩn, nhưng ở trước mặt Giang Mỹ Thư hoàn toàn không giống nhau.
Khi để ý một người, hắn không muốn đối phương phải chịu đựng nửa điểm đồn đãi vớ vẩn nào.
Giang Mỹ Thư nghe được lời này, chợt ngẩn ra một chút: “Lão Lương.”
Cô lẩm bẩm nói.
Lương Thu Nhuận nhìn dáng vẻ của cô, nhịn không được cười xoa xoa tóc cô: “Được rồi, đi nghỉ ngơi đi.”
“Ngày mai phải dậy sớm về lại mặt.”
Hắn hiện giờ so với trước kia tốt hơn không ít, thậm chí có thể chủ động chạm vào tóc Giang Mỹ Thư.
Đây là chuyện trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ.
