Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 492
Cập nhật lúc: 06/02/2026 05:37
Nàng không những không biết, ngược lại còn gấp bội hoàn thành, còn làm cho chính mình mệt đến mức ngủ gục.
Nội tâm Lương Thu Nhuận có chút chua xót, hắn ôm Giang Mỹ Thư, mỗi bước đi đều rất vững vàng.
Có lẽ là do da thịt tiếp xúc, mu bàn tay lộ ra bên ngoài của hắn bắt đầu nổi lên những nốt đỏ lấm tấm.
Nhưng hắn lại như không nhìn thấy.
Chỉ ôm nàng đi vào phòng bên cạnh, dọc đường đi hắn đi rất êm, ôm cũng rất chắc, thế cho nên Giang Mỹ Thư không có bất luận dấu hiệu tỉnh lại nào.
Mãi cho đến khi vào trong phòng, hắn nhẹ nhàng đặt Giang Mỹ Thư lên giường. Có lẽ là lúc đặt xuống có chút lực độ, Giang Mỹ Thư hơi hơi nhíu mày, nàng có một khuôn mặt cực kỳ trắng nõn, giống như cục bột nếp vậy.
Xem ra, khoảnh khắc đặt xuống kia, nàng ngủ không yên ổn lắm.
Lương Thu Nhuận vụng về giống như dỗ dành Lương Duệ khi còn nhỏ, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai nàng.
Cái vỗ này.
Giang Mỹ Thư tựa hồ có vài phần cảm giác an toàn.
Nàng hướng về phía lòng bàn tay Lương Thu Nhuận cọ cọ.
Loại ỷ lại cùng tín nhiệm đó, làm cho sự không vui cùng ghen tuông trong lòng Lương Thu Nhuận lúc trước, nháy mắt tan thành mây khói.
So với Lương Duệ.
**
Hiển nhiên nàng càng tín nhiệm hắn, cũng càng ỷ lại hắn hơn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lương Thu Nhuận có một loại cảm giác cân bằng cực kỳ vi diệu, cán cân đã nghiêng về phía hắn.
Đưa cơm thì tính là cái gì?
Người ta thường nói ngủ mới là lúc chân chính thể hiện sự tín nhiệm giữa hai bên.
Nói vậy địa vị của hắn trong lòng Giang Giang, khẳng định cao hơn Lương Duệ!
Giang Mỹ Thư tỉnh ngủ xong có vài phần mờ mịt, tối hôm qua nàng không phải nên ở thư phòng sao?
Tại sao lại trở về phòng ngủ?
Là Lương Thu Nhuận bế về sao?
Đáng tiếc, Giang Mỹ Thư không có cơ hội hỏi, bởi vì Lương Thu Nhuận đã đi làm, mà Lương Duệ cũng đã đi học.
Bởi vì có Lâm thúc ở nhà.
Liên quan đến Vương đồng chí cũng xin nghỉ.
Nàng mới vừa dậy.
Lâm thúc liền hướng về phía nàng nói: “Tiểu Giang, con lại đây, chú đo kích cỡ cho con.”
Trước kia vẫn luôn nói may quần áo cho Tiểu Giang, nhưng bởi vì chuyện của Lâm Ngọc nên cứ bị chậm trễ mãi.
Giang Mỹ Thư lúc này mới nhớ tới, trước đó Lương Thu Nhuận đi công tác, từng giao cho Lâm thúc một lô vải vóc. Nàng nghĩ nghĩ rồi nói: “Chờ con rửa mặt đ.á.n.h răng xong rồi tới ạ.”
Không rửa mặt đ.á.n.h răng, đầu bù tóc rối, tổng cảm thấy gặp người khác có chút kỳ quái.
Thật sự là lần trước Lương Thu Nhuận cho nàng sự kinh hách cùng di chứng quá lớn một chút.
Lâm thúc tự nhiên đi chờ nàng, chỉ là chờ Giang Mỹ Thư quay lại, vải vóc đã được lấy ra hết, bên cạnh còn có thước dây.
Lâm thúc nhìn lướt qua: “Chú biết kích cỡ đại khái rồi, áo bông mùa đông có thể may rộng hơn vài phần, nhưng áo sơ mi và quần xuân thu, nếu rộng quá thì khó coi.”
Cái gọi là quần áo thoả đáng, tự nhiên là quần áo phải vừa người, có như vậy mới có thể diện.
Mà đối với người thường ở thủ đô lúc này mà nói, đừng nói thể diện.
Ngay cả việc giữ ấm cơ bản cũng không làm được. Giống như Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan trước kia, hai chị em chỉ có một bộ quần áo.
Mùa đông trời lạnh, mặc kệ ai mặc đi ra ngoài, người còn lại ở nhà đều sẽ lạnh đến run bần bật.
Giang Mỹ Thư tự nhiên nghe hiểu hàm nghĩa trong lời nói của Lâm thúc, nàng nhìn đối phương thuần thục đo kích cỡ cho nàng, nàng khẽ thở dài.
Ai có thể nghĩ đến đâu.
Tháng trước nàng còn đang phát sầu vì mùa đông không có quần áo dày, mà tháng này cũng đã xa xỉ đến mức có thể may hết bộ này đến bộ khác.
Chỉ dựa vào tâm tình nàng để thay đổi.
Mà hết thảy những điều này đều là bởi vì —— Lương Thu Nhuận.
Giang Mỹ Thư mím môi, thầm nghĩ tối hôm qua người bế nàng vào phòng là Lương Thu Nhuận sao?
Hay là nàng tự mình mộng du đi vào?
Nàng cũng không nói chắc được.
Chỉ có thể đè nén tâm tư xuống.
Để mặc Lâm thúc đo kích cỡ cho nàng, toàn thân trên dưới mỗi một tấc da thịt đều sẽ không bỏ qua, nhưng cũng sẽ không cảm thấy bị mạo phạm.
Bởi vì Lâm thúc chỉ cầm thước dây du tẩu trên thân thể nàng, từ đầu tới đuôi vẫn chưa dùng tay tiếp xúc qua nàng nửa phần.
Tại giờ khắc này.
Giang Mỹ Thư cảm nhận được lạc thú của việc may đo riêng, khó trách đời trước những kẻ có tiền đều thích đi đặt may riêng (Haute Couture).
Nguyên lai đây chính là hưởng thụ.
Nghĩ đến đây, Giang Mỹ Thư lắc đầu, ném đi những cảm xúc lung tung rối loạn, nàng thật là ngày tháng trôi qua quá tốt, thế nhưng có chút lâng lâng.
Nàng cũng không quên mình có thể sống những ngày lành này là nhờ Lương Thu Nhuận.
“Được rồi, Tiểu Giang.” Lâm thúc thu hồi thước dây, “Mấy khúc vải này chú đã căn cứ theo dáng người con mà tính toán qua, tổng cộng có thể may hai bộ rưỡi quần áo.”
“Một bộ là áo bông quần bông mặc mùa đông, bộ kia là áo sơ mi quần dài mặc xuân thu, nửa bộ cuối cùng có khả năng chính là một cái áo khoác nhỏ.”
Giang Mỹ Thư có chút ngoài ý muốn: “Có thể may nhiều như vậy sao?”
Lâm thúc gật đầu: “Đây là cả một cây vải, hơn nữa chỉ may cho một người, tự nhiên là không ít.”
Ông quay đầu lại nhìn thoáng qua tờ lịch treo trên tường: “Này đều là ngày 16 tháng 12 rồi.”
“Nhìn xem còn chưa đến nửa tháng nữa là phải ăn Tết, chú tranh thủ trong nửa tháng này may cho con đủ quần áo.”
