Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 568

Cập nhật lúc: 06/02/2026 05:51

Giang Mỹ Thư yên lặng kéo chăn lên cho cô ấy, che kín hai chân, lúc này mới đẩy cô ấy về phòng bệnh. Dọc theo đường đi, đôi mắt cô đỏ hoe: “Chị chịu khổ rồi, chị chịu khổ rồi.”

Chị gái cô, chưa bao giờ phải chịu tội lớn như vậy.

Giang Mỹ Thư muốn cười với chị, nhưng cả người đều đang run rẩy, hàm răng cũng vậy.

Thế cho nên cô muốn nặn ra một nụ cười hoàn chỉnh cũng không dễ dàng.

“Đừng nói chuyện, em đẩy chị về phòng bệnh.”

Giang Mỹ Thư hít hít cái mũi, lúc này mới bình tĩnh lại.

Ít nhất, chị cô đã hoàn toàn thoát khỏi nguy hiểm.

Chờ vào phòng bệnh, Thẩm Chiến Liệt lập tức bế đứa bé đón lại đây.

“Để em nhìn xem.”

Giang Mỹ Lan sắc mặt tái nhợt, ánh mắt tha thiết, cô ấy muốn nhìn con mình, đứa con mà cô ấy hai đời cầu mà không được.

Thẩm Chiến Liệt bế đứa bé, ngồi xổm xuống, đặt ở trước mắt cô ấy.

Giang Mỹ Lan cả người đều cứng đờ, bụng cũng đau dữ dội, cô ấy dậy không nổi, cũng thẳng không nổi eo, chỉ có thể nghiêng mắt, dùng sức mà nhìn.

“Xấu thật.”

Đỏ hỏn giống như con khỉ con.

“Mẹ,” cô ấy có chút ngượng ngùng nói ra từ “mẹ” này.

Không biết vì cái gì, cô ấy chỉ mở miệng một chữ, khóe mắt liền trượt xuống hai hàng nước mắt.

Thực kích động.

Cô ấy sinh ra một con người.

Cô ấy thế nhưng sinh ra một con người.

Cô ấy làm mẹ rồi.

Lương Thu Nhuận.

Cô ấy rốt cuộc làm mẹ rồi.

Giang Mỹ Thư ở bên cạnh nhìn, cô không có tình mẫu t.ử tràn lan gì, chỉ cùng Thẩm Chiến Liệt đem Giang Mỹ Lan nâng lên giường bệnh trong phòng.

Vương Lệ Mai và Thẩm mẫu tới.

Còn có Thẩm Ngân Bình, Giang Nam Phương, Giang Trần Lương.

Trong phòng bệnh lập tức náo nhiệt hẳn lên.

Giang Mỹ Thư chậm rãi lui ra, cô bảo Lương Thu Nhuận: “Lão Lương, chúng ta về nhà đi.”

Lương Thu Nhuận thấp giọng hỏi cô: “Không ở lại thêm một lát sao?”

Giang Mỹ Thư lắc đầu: “Không cần.”

Chị cô lúc này không quá cần cô.

Có nhiều người ở bên cạnh như vậy.

Cô có thể rời đi.

Rốt cuộc, cửa ải khó khăn nhất của chị cô đã qua rồi.

Lương Thu Nhuận ừ một tiếng.

Giang Mỹ Thư về đến nhà, lúc này mới kinh giác chính mình cả người đều là mồ hôi, cô tắm rửa một cái, lúc này mới bất an đi ngủ.

Lương Thu Nhuận tắm rửa xong đi ra, cô đã ngủ rồi.

Cô ngủ có chút không yên ổn, chẳng sợ nhắm mắt lại, mày cũng đang nhíu c.h.ặ.t.

Tựa hồ nhận thấy được có người đi tới.

Giang Mỹ Thư như con nhộng chậm rãi dịch chuyển qua: “Lão Lương.”

Cô đã quá lâu không gặp anh.

Có chút nhớ anh.

Nhớ người bạn cùng giường của cô.

Lương Thu Nhuận hơi hơi cười một cái, anh xốc chăn lên chậm rãi nằm xuống, tay nhẹ nhàng vỗ lưng Giang Mỹ Thư, từng chút một, chậm rãi, rất là nhẹ nhàng.

“Giang Giang.”

Giọng anh thực ôn nhu.

Lại làm Giang Mỹ Thư lập tức có cảm giác an toàn, cô lại dịch về phía trước một chút, chậm rãi dịch tới eo Lương Thu Nhuận: “Lão Lương.”

**

“Cũng may là anh đã về.”

Ngữ khí mang theo vài phần nghĩ mà sợ.

“Anh không biết đâu.” Cô nhắm mắt lại, cảnh tượng kia cô có lẽ cả đời cũng không quên được: “Em sợ quá, sợ quá, sợ không bao giờ được gặp lại chị ấy nữa.”

“Chị ấy” là ai, bọn họ đều trong lòng biết rõ.

Lương Thu Nhuận nhận thấy được sự hoảng sợ của cô, đôi tay luồn dưới nách cô, cứ như vậy xách người lên đặt ngồi trên người mình.

“Sẽ không đâu.”

Anh giơ tay nhẹ nhàng xoay mặt cô, để cô nhìn về phía mình: “Giang Giang, sẽ không đâu.”

“Hiện tại bác sĩ rất giỏi, chị ấy cũng rất giỏi, cho nên sẽ không sao đâu.”

Anh như là lần đầu tiên nói nhiều như vậy.

“Chị ấy là người tốt, người tốt đều sẽ sống lâu trăm tuổi.”

Người theo thuyết vô thần như anh, vào giờ phút này lại ý đồ dùng thuyết hữu thần để an ủi Giang Mỹ Thư.

Giang Mỹ Thư thấp giọng ừ một tiếng, cô ghé vào n.g.ự.c Lương Thu Nhuận, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực của anh: “Anh về đúng lúc thật.”

Nếu về muộn một chút nữa.

Cô cũng không dám tưởng tượng.

“Ừ.” Lương Thu Nhuận thực thích động tác này của cô, ngồi ngang trên người anh, ghé vào trước n.g.ự.c anh, như là một con mèo con kiều khí, anh vỗ về lưng cô: “Anh ở Hắc tỉnh cũng có chút không quen.”

Giang Mỹ Thư ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Không quen cái gì?”

“Không quen những ngày không có em.” Lương Thu Nhuận cúi đầu nhìn chăm chú vào cô, đôi mắt kia đựng đầy sự ôn nhu và nỗi nhớ nhung: “Ở Hắc tỉnh nơi nào cũng không có dấu vết của em, cho nên anh về trước thời hạn.”

Về sớm mười ngày.

Chỉ muốn gặp Giang Giang của anh.

Giang Mỹ Thư bị ánh mắt anh làm rung động, phảng phất chạm vào đầu quả tim, trái tim cô cũng theo đó thình thịch thình thịch nhảy lên.

“Anh có nhớ em không?”

Lương Thu Nhuận thấp giọng ép hỏi cô.

Lại lộ ra sự cường thế khó lòng giải thích.

Giang Mỹ Thư biên độ nhỏ gật đầu: “Mỗi ngày đều trông mong, trông mong anh trở về.”

“Cái giường lớn như vậy, em ngủ một mình thực không quen.”

Cô quen có lão Lương ở bên cạnh.

Lương Thu Nhuận nghe được lời này, đôi mắt tức khắc sáng lên, anh xoay người một cái đem Giang Mỹ Thư đè ở dưới thân.

Anh áp người xuống, cúi đầu hôn.

Giang Mỹ Thư giơ tay câu lấy cổ anh, nhiệt liệt hôn trả, tựa hồ muốn đem nỗi nhớ nhung, sự hoảng sợ, bất lực, cảm động, cùng với cảm giác sống sót sau tai nạn, hết thảy đều giải phóng ra.

Cô c.ắ.n môi anh, đôi tay bám lấy lưng anh, dần dần dùng lực vài phần.

Nhiệt độ trong không khí cũng chậm rãi tăng lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.