Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 763
Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:02
Giang Mỹ Thư sững sờ như gà gỗ, nàng "ai da" một tiếng: “Cậu thi đậu trường Số 1, làm cái gì mà còn rầu rĩ không vui như vậy?”
Nàng cao hứng tiến lên nâng mặt Lương Duệ, cứ như vậy tay năm tay mười nhéo nhéo: “Đứa nhỏ này cười một cái xem nào, thật vất vả thi đậu ngôi trường cậu mơ ước, đây là chuyện tốt a? Như thế nào còn vẻ mặt không cao hứng thế?”
Lương Duệ bị nàng lôi kéo, trong lòng phức tạp muốn c.h.ế.t, thanh âm hắn cũng có chút ủy khuất: “Con tuy rằng thi đậu trường Số 1, nhưng Lâm lão sư lại kiến nghị con không cần học trường Số 1, đi học trung chuyên.”
“Cái gì?”
Nụ cười trên mặt Giang Mỹ Thư tức khắc biến mất: “Học cái gì trung chuyên a? Không có khả năng, Lương Duệ, cậu không có khả năng đi học trung chuyên.”
“Cần thiết phải học cấp ba, tương lai mới dễ thi đại học.”
Người khác không biết, nàng còn không biết sao. Ở thập niên 70-80, trung chuyên sinh xác thật nổi tiếng, học hai năm trung chuyên là có thể được quốc gia bao phân phối công tác.
Nhưng là trong tương lai lại không phải a.
Tương lai lại là bằng cấp làm vua, đừng nói trung chuyên không được, chính là đại học chuyên khoa đều không được. Mọi người đều liều mạng cuốn bằng cấp, cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ.
Có thể cuốn bao nhiêu thì cuốn bấy nhiêu.
Thời buổi này trung chuyên nổi tiếng, tới rồi đời sau thật sự chỉ có nước bị đào thải.
Giang Mỹ Thư sợ Lương Duệ bị Lâm lão sư thuyết phục, muốn đi học cái gì trung chuyên, nàng lập tức nghiêm túc vài phần: “Lương Duệ, cậu nghĩ cũng đừng nghĩ a, đời này cậu chính là phải học cấp ba, thi đại học.”
“Lão Lương gia Lương Duệ, chính là muốn ra sinh viên đại học, Lương Duệ nhà ta chính là nguyên liệu trời sinh để làm sinh viên.”
Lời này rơi xuống, hốc mắt Lương Duệ đỏ lên, hắn không dám, cũng không muốn làm Giang Mỹ Thư nhìn đến hắn rơi lệ, chỉ có thể ngồi xổm xuống, ôm đầu, bả vai run rẩy một hồi lâu.
“Lâm lão sư nói, tư chất của con không thích hợp học cấp ba, thi đại học.”
Giang Mỹ Thư tức khắc sốt ruột: “Bà ấy nói bậy.”
“Cậu chỗ nào không thích hợp? Cậu khắc khổ học tập như vậy, đầu óc thông minh như vậy, cậu không thích hợp thi đại học thì ai thích hợp thi đại học a?”
“Cậu đừng nghe bà ấy, chúng ta không học trung chuyên, chúng ta muốn học cũng là đi trường Số 1, từ trường Số 1 thi lên đại học.”
Nàng nửa cong eo, lôi kéo bả vai Lương Duệ túm hắn lên: “Cậu chính là hạt giống để học đại học.”
“Lương Duệ, cậu chính là sinh viên.”
Tại giờ khắc này, Giang Mỹ Thư đang tạo dựng niềm tin cho Lương Duệ, nàng cũng gieo vào lòng Lương Duệ một hạt giống vô hình.
Ở tương lai một ngày nào đó sẽ mọc rễ nảy mầm.
Giang Mỹ Thư không biết hạt giống nàng gieo trồng này, trong tương lai sẽ trưởng thành một cây đại thụ che trời. Mỗi lần Lương Duệ mê mang khi gặp phải lựa chọn, hắn liền sẽ nhớ lại ngày này.
Vào ngày này, Giang Mỹ Thư dùng giọng điệu cực kỳ kiên định nói cho hắn biết: Ngươi chính là sinh viên, ngươi trời sinh chính là nguyên liệu để học đại học.
Những tín niệm đã ầm ầm sụp đổ thành mảnh nhỏ của Lương Duệ, lại bị Giang Mỹ Thư từng mảnh nhặt lên, dính lại.
Rồi hoàn chỉnh đưa cho hắn.
Đôi mắt Lương Duệ có chút hồng: “Chính là con học tập không tốt.”
“Không có tính kiên định, còn ham chơi.”
Giang Mỹ Thư cười tủm tỉm nhìn hắn: “Chính là cậu thi đậu trường Số 1 nha.”
“Cậu thật là lợi hại, dùng mấy tháng cuối cùng, cậu liền thi đậu trường Số 1.”
“Lương Duệ, cậu thật sự thật là lợi hại.”
Lương Duệ không dám nhìn tới gương mặt tươi cười của Giang Mỹ Thư, hắn sợ chính mình sẽ khóc, hắn cưỡng bách chính mình quay đầu đi xem bên ngoài. Ở nơi Giang Mỹ Thư không thấy được, một giọt nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.
**
“Nếu tương lai con thi không đậu thì sao?”
Giang Mỹ Thư nghĩ nghĩ: “Cậu nếu muốn làm sự tình gì, không có chuyện không làm được.”
“Nếu thật thi không đậu.” Nàng thái độ nghiêm túc vài phần: “Lương Duệ, điều kiện nhà chúng ta không tồi, nuôi cậu học lại ba bốn năm là không thành vấn đề. Nếu vẫn là thi không đậu, vậy trở về thôi.”
“Đi bán khoai lang nướng, tôi mua cho cậu một cái mặt tiền cửa hiệu, để cậu không cần dãi nắng dầm mưa cũng có thể có sinh ý.”
“Lương Duệ, cậu còn nhỏ, học tập tuy rằng là con đường tắt tốt nhất của cậu, nhưng không phải con đường duy nhất. Cho nên không cần sợ hãi, cậu chỉ việc đi về phía trước, tôi và ba cậu sẽ ở phía sau nhìn cậu, chờ cậu, bao bọc cậu.”
Lương Duệ nghe được lời này, hắn rốt cuộc cũng nhịn không được, khóc không thành tiếng.
Giang Mỹ Thư bồi hắn khóc. Bên cạnh, Lương mẫu xem một màn này cũng chậm rãi lui ra ngoài, còn không quên gọi cả Lương Phong đi ra cùng.
Chờ tới bên ngoài.
Bà thở dài: “Các con trong khoảng thời gian này vất vả rồi, đặc biệt Lương Duệ đứa nhỏ này càng là trả giá không ít, tâm thái sụp đổ cũng là bình thường.”
Bà suy tư một chút: “Lương Phong, con ngày thường ở cùng nó nhiều, đến lúc đó nghĩ cách khai đạo nó nhiều hơn chút.”
Lương Phong gật đầu: “Cháu hiểu rồi.”
Trong khi Lương mẫu còn đang lo lắng, Giang Mỹ Thư đã khuyên Lương Duệ xong xuôi. Ít nhất bề ngoài là như thế. Buổi tối, Giang Mỹ Thư đem chuyện của Lương Duệ nói với Lương Thu Nhuận.
Lương Thu Nhuận trầm mặc một hồi lâu, hắn mới thấp giọng nói: “Em làm rất tốt.”
“Giang Giang, nếu không phải em phát hiện kịp thời...” Hắn ngữ khí mang theo vài phần trịnh trọng: “Lương Duệ khả năng sẽ đi lầm đường.”
