Thập Niên 70: Mẹ Kế Xinh Đẹp Bị Trói Buộc Hệ Thống Độc Ác - Chương 885
Cập nhật lúc: 06/02/2026 08:21
Giang Mỹ Thư nhìn hắn một cái: “Mèo đen mèo trắng bắt được chuột chính là mèo tốt.”
Đang nói chuyện, bác gái của Tiểu Từ tới. Giang Mỹ Thư nhìn bà ta một cái, liền đem thiếu niên khí thế hừng hực Lương Duệ kéo ra.
Lương Duệ cũng không phụ sự kỳ vọng của nàng, đứng ra liền như tòa tháp nhỏ, che ở trước mặt Tiểu Từ: “Bà làm gì?”
Một giọng Đông Bắc đặc sệt. Dù sao nghe rất hù người.
Bác gái Tiểu Từ là kẻ bắt nạt kẻ yếu, hướng về phía Tiểu Từ liền ồn ào: “Mày chạy nhanh cút về cho tao, mày làm việc ở nhà ai, mày đều quên mất phải không?”
Tiểu Từ bị gọi như vậy, tức đến rơi nước mắt. Lương Duệ chắn trước mặt Tiểu Từ: “Cô ấy hiện tại là người sạp hàng chúng tôi, bà muốn cô ấy trở về cũng được. Cô ấy cùng mẹ tôi ký hợp đồng đền bù gấp ba lần tiền vi phạm, bà trước lấy một ngàn đồng ra đây, tôi tự nhiên đem người trả lại bà.”
Bác gái Tiểu Từ lấy đâu ra, đến cuối cùng hùng hùng hổ hổ bỏ đi. Bà ta là có tiền, nhưng luyến tiếc tiêu trên người cái đứa "hàng bồi tiền" Tiểu Từ này.
Kẻ kiếm chuyện đi rồi, Tiểu Từ thút tha thút thít nức nở cảm ơn Lương Duệ. Lương Duệ không sao cả xua tay: “Cô là người sạp hàng chúng tôi, chúng tôi tự nhiên phải bảo vệ cô. Muốn báo đáp tôi cũng đơn giản, tranh thủ bán nhiều hàng.”
Tiểu Từ nghe xong lời này, cúi đầu ngẩng lên nhìn hắn một cái, lại cúi đầu, không ai biết lúc này Tiểu Từ đang suy nghĩ cái gì.
Bởi vì có Tiểu Từ - cái "vương tạc" này ở đây, sạp hàng trên cơ bản không cần Giang Mỹ Thư bọn họ nhọc lòng quá nhiều.
Trên cơ bản chính là Giang Mỹ Thư trông sạp, Lương Duệ cùng Lương Phong một bên đọc sách, một bên bày sạp. Chương trình học cấp ba hai người mới học qua, tương đương với một lần nữa nhặt lên lại.
Chỉ là lúc đọc sách, Lương Duệ vẫn luôn lầm bầm: “Thật sự sẽ khôi phục thi đại học sao?” Hắn như thế nào cảm thấy có chút không đáng tin cậy a.
Lương Phong so với hắn ổn trọng rất nhiều: “Mặc kệ thi đại học hay không, cậu cẩn thận ôn tập là được.”
Lương Duệ ngẫm lại cũng đúng, thừa dịp không ai liền xem sách toán, chỉ là thành tích hắn so ra kém Lương Phong, có rất nhiều chỗ xem không hiểu, liền bảo Lương Phong giảng cho hắn.
Bên cạnh Tiểu Từ thấy được, đặc biệt hâm mộ: “Các cậu đều là người có văn hóa.”
Lương Duệ nghe xong miệng tiện nói một câu: “Cô không phải a?” Hắn nhìn Tiểu Từ tính sổ còn man lợi hại.
“Không phải.” Tiểu Từ lắc đầu, sắc mặt ảm đạm, “Tôi học tiểu học lớp 3, ba mẹ tôi đã c.h.ế.t, tôi liền cũng không được đi học nữa.”
Lời này nói ra, Lương Duệ há miệng thở dốc, thế nhưng hiếm thấy không biết an ủi Tiểu Từ như thế nào. Tiểu Từ ngược lại so với hắn tùy ý nhiều: “Không có việc gì, dù sao cũng qua rồi.”
Lương Duệ khô khốc nói một câu: “Nén bi thương.”
Ngốc như đầu ngỗng.
Làm Tiểu Từ nhịn không được nở nụ cười, nàng duỗi tay: “Tôi tên là Từ Kiều Kiều.”
Tên rất hay.
Lương Duệ do dự một chút, cũng duỗi tay: “Tôi tên Lương Duệ.”
“Cậu gọi tôi Từ Kiều, hoặc là Từ Kiều Kiều đều được, tôi gọi cậu là anh Lương Duệ đi.”
Lương Duệ sinh ra cao to, ước chừng cao hơn Từ Kiều Kiều một cái đầu.
Lương Duệ ừ một tiếng: “Cô gọi tôi là anh, về sau tôi che chở cô.”
Lời này nói ra, Từ Kiều Kiều mím môi cười, cười đến đặc biệt đẹp, cái này làm cho Lương Duệ có chút ngượng ngùng, gãi đầu cầm sách giáo khoa đi sang bên cạnh đọc.
Nhưng thật ra Lương Phong nhìn chằm chằm Từ Kiều Kiều: “Lương Duệ không yêu đương, cô đừng cười với cậu ấy như vậy.”
Lời này rơi xuống, mặt Từ Kiều Kiều tức khắc đỏ lên: “Tôi không có ý tứ này.”
Lương Phong không sao cả: “Mặc kệ cô có ý tứ gì, dù sao đừng cười với cậu ấy như vậy là được.” Thân là huynh đệ cùng nhau lớn lên với Lương Duệ, hắn quá rõ ràng Lương Duệ thích cô nương như thế nào.
**
Từ Kiều Kiều cảm thấy thẹn mà ừ một tiếng, nhỏ giọng nói: “Tôi có người mình thích. Tôi mới không thích kiểu như Lương Duệ.”
Tính tình lại xấu, người cũng hung. Nàng thích người là anh trai hàng xóm, tính tình thực tốt, còn thực ôn nhu, đâu có giống Lương Duệ, tính tình xấu xa một cục.
Lương Phong không để bụng: “Dù sao cô không cần thích Lương Duệ là được.”
Tại giờ khắc này, hắn thật sự có chút dáng vẻ của người làm anh.
Giang Mỹ Thư ở bên cạnh nhìn không nói chuyện, một lát sau, Lương Duệ lại gặp bài không biết làm, lại đây hỏi Lương Phong, thuận miệng hỏi một câu: “Cậu cùng cô ta nói cái gì?”
Cái "cô ta" này chỉ chính là Từ Kiều Kiều.
“Không có gì.” Lương Phong dời đi đề tài, “Cậu có bài nào không biết làm?”
Lương Duệ đưa sách giáo khoa qua: “Cái công thức này tớ lại quên mất.”
Lương Phong nhận mệnh lại lần nữa dạy.
Bên cạnh Từ Kiều Kiều nghe được động tĩnh, muốn mở miệng, nhưng ngại cảnh cáo của Lương Phong, chỉ có thể giữ khuôn phép bán hàng.
Chờ buổi tối thu sạp, Từ Kiều Kiều đột nhiên nói một câu: “Các cậu sao không đi học lớp đêm của chúng tôi?”
Lời này nói ra, Lương Phong cùng Lương Duệ nhìn nhau liếc mắt một cái: “Đi lớp đêm làm cái gì?”
“Tôi thấy các cậu cầm sách giáo khoa cấp ba, anh Trần Thanh của tôi dạy ở lớp đêm, anh ấy dạy tốt lắm, khẳng định có thể dạy các cậu.”
Lương Phong nhíu mày.
Lương Duệ tới hứng thú: “Anh Trần Thanh của cô xem có hiểu sách giáo khoa của chúng tôi không?”
