Thập Niên 70: Mẹ Mỹ Nhân Gả Tới Đảo Nhỏ - Chương 31
Cập nhật lúc: 31/01/2026 15:06
"Có lớp xóa mù chữ thật, nhưng tình cảnh của Linh thì khác. Cô ấy căn bản không có cơ hội đến lớp xóa mù chữ để học tập đâu. Cô ấy ấy à..." Lỗ Xuân Mai nói đến đây bỗng thở dài một hơi thật sâu: "Mỗi ngày phải làm việc không ngừng nghỉ ở nhà chồng, gần như không có thời gian nghỉ ngơi."
Lỗ Xuân Mai dừng lại một chút, sau đó ánh mắt hiện lên vài phần thương cảm, khẽ nói tiếp: "Đó chính là lý do tại sao tôi bảo số cô ấy khổ."
"Thì ra là vậy." Hai người kia nghe thế thì trong lòng lập tức hiểu ra hoàn cảnh của Lý Linh. Mỗi nhà đều có nỗi khổ riêng, và cuộc sống của mỗi người cũng có những góc khuất không dễ dàng.
Để bầu không khí bớt trầm xuống, hai người họ ăn ý kết thúc chủ đề này, không đi sâu thêm nữa.
Người phụ nữ lên tiếng trước: "Bác ơi, lúc nãy tình cờ nghe bác nhắc tới là bác ra hải đảo thăm con trai phải không?"
Nhắc đến chuyện này, gương mặt Lỗ Xuân Mai lập tức hiện lên niềm vui sướng, bà vui vẻ gật đầu đáp: "Phải, con trai tôi đi lính ở ngoài đảo, đã hơn hai năm rồi chưa về nhà, lần này nó viết thư bảo tôi ra đó chơi."
"Con trai bác hiếu thảo quá." Người phụ nữ khen ngợi.
"Hừ, hiếu thảo cái gì mà hiếu thảo?" Lỗ Xuân Mai bĩu môi, lộ vẻ không vui càu nhàu: "Nếu nó mà hiếu thảo thì đã sớm nghe lời tôi lấy vợ sinh con để tôi được bế cháu nội rồi. Không có cháu trai thì có một đứa cháu gái ngoan ngoãn đáng yêu như Nha Nha cũng được."
"Nhưng đã bao nhiêu năm rồi mà nó vẫn cứ độc thân đấy thôi!" Lỗ Xuân Mai nhìn con cái nhà người ta mà thèm thuồng, nghĩ lại con trai mình thì thật muốn đ.á.n.h cho nó một trận.
Nói về chuyện hôn nhân của con cái trong nhà, không ít người xung quanh cũng cảm thấy đồng cảm. Đây này, có một người phụ nữ trạc tuổi Lỗ Xuân Mai lên tiếng:
"Chị ơi, chị đừng lo. Con trai chị là lính mà. Thời buổi này đi lính có giá lắm, lo gì không có cô gái tốt nào theo. Chị cứ yên tâm đi, khi nào duyên đến thì tự khắc nó sẽ kết hôn thôi."
"Nếu mọi chuyện suôn sẻ được như thế thì tốt quá rồi." Lỗ Xuân Mai thở dài, lắc đầu đáp.
"Thím ơi, mọi người đang nói chuyện gì mà trông có vẻ phiền lòng thế ạ?" Đúng lúc này Lý Linh cầm bình nước quân đội đầy nước nóng quay lại, cô thuận miệng hỏi một câu.
"Chẳng nói gì cả, chỉ là nhắc đến cái thằng con trai chưa vợ của thím nên tâm trạng không thoải mái thôi." Lỗ Xuân Mai hừ nhẹ một tiếng, nhìn Lý Linh đáp.
Về vấn đề muôn thuở này, Lý Linh nghe xong chỉ cười không nói, không hề đưa ra bất kỳ ý kiến dư thừa nào.
Bởi vì cô biết, chỉ khi Thẩm Trung Tín thực sự kết hôn, Lỗ Xuân Mai mới có thể buông bỏ chấp niệm này trong lòng.
Bây giờ ấy mà, nói nhiều cũng vô ích.
Phía bên kia Lỗ Xuân Mai lại nổi hứng trò chuyện, không chỉ nói con trai mình chưa lấy vợ mà còn xòe ngón tay kể lể cả cấp trên của anh là Tần Phong cũng chưa kết hôn.
Nghe thấy cái tên này, động tác rót nước của Lý Linh khựng lại một giây, sau đó lập tức trở lại bình thường. Tuy nhiên cô nhất tâm nhị dụng, tai đã vểnh lên bắt đầu lắng nghe kỹ cuộc trò chuyện của Lỗ Xuân Mai.
"Cái cậu Tần Phong đó ấy à, tuy thím chưa gặp bao giờ nhưng nghe con trai kể thì cậu ấy không chỉ cao ráo mà thân hình còn vạm vỡ, diện mạo cũng thuộc hàng nhất nhì. Không chỉ vậy, gia đình còn có người cha làm quan lớn ở thủ đô, bản thân năng lực xuất chúng, tuổi còn trẻ đã lên chức Phó trung đoàn trưởng rồi." Lỗ Xuân Mai đầy vẻ khen ngợi nói.
"Lẽ ra nhân vật xuất chúng như vậy phải sớm bị người ta nhắm trúng rồi chứ, sao đến giờ vẫn chưa kết hôn?" Bà Vương tóc ngắn ngồi bên cạnh tò mò hỏi dồn.
"Nghe bảo là những cô gái đi xem mắt Tần Phong đều không ưng ý cô nào cả, nên cứ trì hoãn mãi đến giờ vẫn chưa lấy vợ." Lỗ Xuân Mai gật đầu giải thích.
"Người tài giỏi như thế thì kén chọn cũng là điều dễ hiểu thôi, nhưng mà cũng kén quá rồi đấy. Chẳng lẽ bao nhiêu cô gái tốt ở thủ đô mà không có lấy một người nào lọt vào mắt xanh của cậu ấy sao?" Bà Vương tròn mắt, vô cùng hiếu kỳ hỏi.
"Không, chẳng có ai cả." Lỗ Xuân Mai lắc đầu, giọng điệu vô cùng tiếc nuối nói.
Cũng chẳng rõ bà cụ thể đang tiếc nuối cho ai. Là vì Tần Phong chưa ưng ý ai? Hay vì những cô gái kia không được gả vào gia đình tốt như vậy?
Lý Linh nghe đến đây thì thầm cười trong lòng.
Cô thầm nghĩ, Tần Phong này cho đến khi tiểu thuyết kết thúc vẫn luôn cô độc một mình, căn bản là không có ý định kết hôn.
Có lẽ là do tác giả tiểu thuyết, vì anh ta không phải nam chính nên có thể đã bỏ qua việc miêu tả về anh ta chăng, Lý Linh đoán như vậy.
Nếu không thì cũng chẳng thể giải thích được tại sao một người đàn ông khỏe mạnh như thế lại không lập gia đình sinh con, cứ cô đơn như vậy, bên cạnh chẳng có lấy một người phụ nữ hay thậm chí là một người đàn ông nào.
Tuy nhiên Lý Linh cũng có một phần tò mò về Tần Phong, muốn biết lý do tại sao anh ta độc thân từ đầu đến cuối là gì? Chẳng lẽ là người theo chủ nghĩa độc thân vượt thời đại sao?
Ba ngày sau, nhóm ba người Lý Linh theo dòng người đông đúc xuống tàu hỏa.
"Phù, cuối cùng cũng đến hải đảo rồi." Câu này là do Lỗ Xuân Mai nói, đồng thời bà còn vặn vẹo thân mình, cảm thán: "Chao ôi, quãng đường này vất vả quá, chẳng có lấy một chỗ để ngủ, cái thân già này của tôi sắp chịu không nổi rồi."
"Thím ơi, may mà cũng đến nơi rồi, lát nữa anh Trung Tín đến là thím có thể nghỉ ngơi thật tốt rồi ạ." Lý Linh một vai đeo túi hành lý lớn, tay xách một túi khác, nghe thấy tiếng Lỗ Xuân Mai nói liền mỉm cười đáp lại một câu.
Lý Linh quan sát xung quanh, nhìn dòng người đông đúc cùng những bộ quần áo màu đen, trắng, xám, xanh lam, xanh lục của họ, cảm thấy có chút quen thuộc, dù sao ở làng Kháo Sơn mọi người cũng mặc như vậy, đây chính là đặc trưng của thời đại này.
Đến nơi xa lạ, Nha Nha rất căng thẳng, con bé nắm c.h.ặ.t ống quần Lý Linh không buông, sợ rời xa Lý Linh dù chỉ một xăng-ti-mét, dường như chỉ có như vậy mới đảm bảo được an toàn cho mình.
Không để Lý Linh đợi lâu, cô đã nhanh ch.óng nhìn thấy bóng dáng Thẩm Trung Tín.
Lúc này Thẩm Trung Tín mặc bộ quân phục, mũ đội ngay ngắn trên đầu, gương mặt đầy vẻ khí khái vẫy tay về phía Lỗ Xuân Mai, gọi lớn: "Mẹ, mẹ, con ở đây."
