Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 129
Cập nhật lúc: 23/04/2026 18:14
“Bác định bao giờ đi ạ?” Du Niên Niên không trả lời thẳng mà hỏi ngược lại. “Hai ngày nữa cháu cũng định đưa Tuế Tuế lên Thủ đô khám bệnh, nếu bác không ngại thì có thể đi cùng.”
“Thật sao?” Tô Thục Phấn vừa mừng rỡ vừa lo lắng nhìn Tuế Tuế đang ngoan ngoãn thổi kèn bên cạnh, hỏi: “Tuế Tuế sao vậy? Lại thấy không khỏe à cháu?”
Du Niên Niên lắc đầu nói: “Cũng không hẳn là không khỏe, chỉ là sức khỏe con bé cứ yếu mãi, cháu không yên tâm nên đưa đi khám xem sao.”
Chuyện của Tuế Tuế, họ vẫn không muốn để người ngoài biết quá nhiều. Dù là ý tốt hay không, nói ra cũng chỉ làm bia miệng cho người ta bàn tán, không cần thiết. Tuy nhiên nếu không nói rõ, người bình thường nghe vậy chỉ thấy họ làm quá, lãng phí tiền bạc. Người đã khỏe lên nhiều rồi, cứ từ từ nuôi dưỡng là được, chạy đi xa thế làm gì cho tốn kém?
Tô Thục Phấn thì không nghĩ vậy. Đặt mình vào vị trí đó, nếu là con mình mà có điều kiện bác cũng sẽ làm thế. Nếu không bác cũng đã chẳng quyết định đưa Hà Song Hạ đi tìm bố, đó là một quyết định cần rất nhiều can đảm. Bởi vì đi lại tốn kém không ít, lại còn phải đi ra khỏi tỉnh.
“Vậy... vậy đến lúc đó phiền cháu quá, bác chẳng học hành gì, cái gì cũng không biết.” Tô Thục Phấn cười khổ nói. “Không biết chữ nó thế đấy, đi ra ngoài cũng khó. Giờ bác chỉ mong Mao Đản sau này không giống bác, đợi hai năm nữa bác định cho nó đi học.”
Ngày xưa bác cũng muốn đi học, nhưng nhà chê tốn tiền, lại tin vào quan niệm “con gái không tài mới là đức”, hoàn toàn không cho bác cơ hội. Sau này có người xuống xóa mù chữ miễn phí cũng không cho bác đi, chỉ bắt ở nhà làm việc.
“Đúng vậy ạ, trẻ con vẫn nên học hành nhiều vào, không học thì chỉ có làm ruộng, học hành xong thì lựa chọn cũng nhiều hơn.” Du Niên Niên tán thành gật đầu. “Mao Đản nhà bác nhìn là biết đứa trẻ thông minh, đi học chắc chắn không thành vấn đề.”
Tô Thục Phấn hơi ngại ngùng cười, khiêm tốn đáp: “Đâu có, con bé đó chẳng thích ra ngoài cũng chẳng hay nói chuyện, cứ như hũ nút ấy, toàn là Tuế Tuế dắt nó đi chơi thôi.”
“Tuế Tuế tuy sức khỏe không tốt nhưng biết tính toán, nói năng lại đâu ra đấy, kém bọn trẻ một tuổi mà nói chuyện rành rọt, thông minh lắm.” Chỉ có điều nói hơi chậm chạp, nghe cô bé nói phải có chút kiên nhẫn.
“Đúng thế ạ, Tuế Tuế nhà cháu tuy sức khỏe yếu nhưng cực kỳ thông minh.” Du Niên Niên chẳng thèm khiêm tốn mà thừa nhận ngay, gương mặt đầy vẻ tự hào. “Lại đây, Tuế Tuế, thổi một khúc cho bác Thục Phấn nghe nào.”
“Dạ!”
Tuế Tuế cũng kiêu ngạo gật đầu, thổi một khúc nhạc ngắn. Cô bé ngồi đó, đội mũ quàng khăn, tay cầm kèn Harmonica, khẽ nhắm mắt, trông thật tĩnh lặng và an lành.
Tô Thục Phấn không biết tả thế nào, chỉ thấy cô bé hoàn toàn khác biệt với những đứa trẻ nông thôn khác. Biết rất nhiều thứ. Bác nhìn đến ngẩn người, đợi Tuế Tuế thổi xong, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn qua, bác vội khen:
“Tuế Tuế giỏi quá!”
Tuế Tuế càng vui hơn.
Tô Thục Phấn nhìn mà vừa thấy mừng vừa thấy xót xa. Mừng vì Tuế Tuế xinh xắn, trắng trẻo, ai nhìn cũng thích. Xót xa vì điều kiện của Tuế Tuế tốt quá, mặc áo bông xanh nhạt, đi ủng da lông, khăn quàng cổ màu hồng phấn, cả người trông như b.úp bê bằng ngọc. Bác không khỏi nghĩ đến con mình. Chẳng trách Mao Đản trước đây cứ thấy Tuế Tuế có gì là lại đòi cái đó. Ngay cả người lớn như bác nhìn còn thấy rung động, nhưng điều kiện không cho phép.
“Vậy bác không làm phiền nhà mình nữa, đến lúc đi thì nhờ cháu nhé.” Đứng trong sân nhà họ Du, Tô Thục Phấn thấy mình có chút lạc lõng.
“Không phiền đâu ạ.” Du Niên Niên cũng không giữ người lại, chỉ nhìn bác, tay khẽ gõ lên mặt bàn nói: “Nhưng mà nếu đã đi thì bác cứ âm thầm mà đi, lúc đó bác cứ bảo là về nhà ngoại thôi.”
Tô Thục Phấn sững lại, bác không ngốc, hiểu ý cô nên lí nhí: “Bố con bé không phải người như vậy đâu.”
“Có phải người như vậy hay không cũng không ngăn cản bác tự tính toán cho mình. Đã đi xem thì cứ xem cho kỹ. Bác phải nhớ kỹ, bác còn có con gái phải nuôi đấy.” Du Niên Niên liếc nhìn bác, nói: “Bác có thể không nghi ngờ, nhưng phải nghĩ cho con gái mình nhiều hơn.”
Tô Thục Phấn lí nhí nửa ngày, thâm tâm vô cùng giằng xé. Bác là một người phụ nữ truyền thống, tự nhiên là không tin chồng mình có chuyện ở bên ngoài, nhưng... câu nói về con gái của Du Niên Niên đã chạm đúng vào tim bác. Đối với Tô Thục Phấn, con gái mới là quan trọng nhất.
“Cảm ơn cháu.” Tô Thục Phấn khó khăn thốt ra lời cảm ơn, rồi mang theo sự thất vọng và lo âu rời đi. Bác không hề nghĩ Du Niên Niên vì bản thân lận đận mà đố kỵ rồi nói xấu chồng bác. Mà cho dù bác có nghĩ vậy thì Du Niên Niên cũng chẳng quan tâm. Cô thuần túy là thấy cùng cảnh phụ nữ, lại là mẹ của bạn thân con gái mình nên mới nhắc nhở một câu. Còn bác có để tâm hay không, cô không bận lòng.
“Tuế Tuế có vui không? Mẹ đưa con lên Thủ đô chơi nhé.” Sau khi Tô Thục Phấn đi, Du Niên Niên trêu chọc Tuế Tuế.
Tuế Tuế đặt kèn xuống, nhìn mẹ đầy vẻ oán trách: “Mẹ có phải đưa con đi chơi đâu, Tuế Tuế ghét bệnh viện lắm.”
“Ghét cũng phải đi. Đi bệnh viện xong rồi mẹ đưa đi dạo quanh thành phố Bắc Kinh, không vui sao?” Du Niên Niên dỗ dành. “Đến đó mẹ mua quần áo mới cho con nhé?”
Tuế Tuế bĩu môi nói: “Tuế Tuế có quần áo rồi ạ.”
Trước đây Du Dư Dư đi xa đã mang quần áo về cho cô bé, lúc đi lên tỉnh lại mua thêm, rồi vải của xưởng rượu tặng cũng đã may thành đồ mới. Tuế Tuế chẳng còn thấy lạ lẫm với quần áo mới nữa.
“Mua từ điển cho con đi, Tuế Tuế muốn học chữ.” Nghĩ một lát, Tuế Tuế nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hùng dũng nói: “Tuế Tuế không muốn làm đứa trẻ mù chữ đâu.”
Lúc nãy cô bé đã nghe hiểu lời của Tô Thục Phấn rồi, phải học hành, phải biết chữ, không biết chữ là không tốt.
“Chà, Tuế Tuế giỏi thế, muốn tự học chữ à?” Du Niên Niên ngạc nhiên, nói: “Được, mẹ mua cho con hẳn một cuốn từ điển siêu to luôn.”
Đứa nhỏ muốn học chữ, cô đương nhiên là ủng hộ. “Nhưng từ điển không tính, con còn muốn gì nữa mẹ mua cho nào.”
Tuế Tuế suy nghĩ một lát rồi mềm mại nói: “Tuế Tuế muốn đài thu thanh, để nghe hát ạ.”
