Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 209
Cập nhật lúc: 23/04/2026 19:12
Sự phát hiện này thực sự rất tình cờ. Nói cho cùng, số lần Du Nguyệt Nguyệt tiếp xúc với Du Tầm cũng chỉ có vài lần, thậm chí còn chẳng bằng Mạnh Dương hay Lỗ Thanh Thư, vậy mà cô lại có thể nhận ra vấn đề.
“Năm đó ngay cả khuôn mặt anh cũng có thể làm giả, những đặc điểm này anh lại không giấu nổi sao? Anh đã đi rồi thì còn quay lại làm gì? C.h.ế.t thì không thể c.h.ế.t cho triệt để luôn đi sao?”
Lồng n.g.ự.c Du Nguyệt Nguyệt phập phồng, trong đôi mắt hạnh chứa đầy nộ khí. Nếu trong tay còn đồ vật gì, chắc chắn cô lại ném qua rồi.
Du Tầm tựa lưng vào tường, khí thế lạnh lùng trên người biến mất, chỉ còn lại sự im lặng trầm mặc, trông cứ như anh mới là người bị hại vậy. Du Nguyệt Nguyệt nghiến răng, lặp lại lần nữa: “Anh còn thấy uất ức à? Anh nói đi, tại sao? Anh có biết đã qua bao nhiêu năm rồi không? Người c.h.ế.t thì cứ làm người c.h.ế.t không tốt sao? Anh cứ nhất định phải đến đây mới chịu được phải không? Có phải anh có bệnh không...”
Du Nguyệt Nguyệt mắng xối xả. Du Tầm đợi cô nói xong mới ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đen láy, giọng nói trầm khàn: “Lúc đó nhiệm vụ rất quan trọng, không được phép để bất kỳ ai biết. Nhưng sau này tôi đã nhiều lần xin phép, tổ chức đã đồng ý cho tôi cho cô biết sự thật.”
“Tôi đã từng quay lại, ngay sau đó hai năm, nhưng mà...”
Lúc đó cô đã có đối tượng rồi.
Du Nguyệt Nguyệt sững sờ, cơn giận trên mặt dần tan biến, thay vào đó là một chút... chột dạ.
“Anh đang trách tôi đấy à? Lúc đó đã hai năm rưỡi, gần ba năm rồi, tôi tìm đối tượng thì có làm sao? Một người hai mươi tuổi như tôi, chẳng lẽ cứ ở đại đội làm gái già ế chồng sao? Anh có biết tìm được một đối tượng tốt khó đến mức nào không?”
Nhưng rất nhanh, Du Nguyệt Nguyệt lại trở nên lý lẽ hùng hồn, giọng nói to hơn. Nhưng Du Tầm biết, đây chính là biểu hiện của việc cô đang chột dạ, càng chột dạ thì càng tỏ ra mình có lý.
“Đối tượng tốt?” Du Tầm nhếch mép, đôi mắt đen cứ thế nhìn chằm chằm vào cô, giống như chim ưng đang nhìn chằm chằm vào con mồi. Anh lặp lại hai lần, mang theo sự mỉa mai, giễu cợt: “Đối tượng tốt, đúng là rất tốt. Là một kẻ thông minh, đến công xã mới vài tháng đã trực tiếp lấy được không ít cơ mật của huyện, đúng là kẻ có năng lực.”?
Du Nguyệt Nguyệt ngớ người. Cái quái gì thế này? Ý là sao?
Thấy cô như vậy, trong lòng Du Tầm cũng tăng thêm vài phần bực bội, anh tiến lên vài bước, ánh mắt thâm trầm nhìn cô, nói: “Cô có biết bọn chúng mưu tính điều gì không? Cô không thể cảnh giác hơn một chút sao? Thế đạo này không an toàn như vậy đâu, bất kể là nam hay nữ, bên ngoài yêu ma quỷ quái nhiều như thế, nếu thực sự xảy ra chuyện thì cô định để chị cô và mọi người phải làm sao?”
“Đặc vụ á?” Du Nguyệt Nguyệt vẫn còn hơi ngơ ngác, gãi gãi đầu nói: “Không đến mức đó chứ, tôi thấy anh ta cũng đâu có thông minh đến thế.”
“Ai bảo chỉ có người thông minh mới làm được? Nước ngoài dòm ngó đất nước chúng ta, có đầy những kẻ trông thì bình thường nhưng lại làm được việc lớn. Lúc đó nếu không phải bị phát hiện, một tên đặc vụ đi cưới một người vợ nổi bật lại xinh đẹp, cô nghĩ là vì cái gì?”
Dĩ nhiên là vì sắc đẹp, một vẻ đẹp có thể lợi dụng được.
Gân xanh trên tay Du Tầm nổi lên, có phần "hận sắt không thành thép" rồi. Lúc đó nếu không phải anh quay lại, nếu không phải nhìn tên kia không vừa mắt, nếu không phải phát hiện ra điều bất thường, thì nếu kết hôn thật, liệu có kết cục tốt đẹp không?
Du Nguyệt Nguyệt im lặng, cô cũng không ngờ việc mình kết hôn lại lắm chuyện đến thế. Người chồng đầu tiên thì giả c.h.ế.t, người thứ hai là đặc vụ, còn người thứ ba...
“Vậy còn tiền phu của tôi thì sao? Thật sự có chuyện trùng hợp đến mức vừa lấy giấy chứng nhận xong đã đi đời luôn sao?” Hai người trước đều xảy ra chuyện, Du Nguyệt Nguyệt cũng bắt đầu nghi ngờ người thứ ba rồi. Quả thực, tất cả đều quá trùng hợp.
“Trùng hợp lắm.” Du Tầm nhìn khuôn mặt trắng trẻo, kiều diễm của Du Nguyệt Nguyệt, không hiểu nổi sao cô lại có thể “trùng hợp” đến thế.
“Người đó đã g.i.ế.c người ở trên thành phố, mạo danh thân phận của người khác để đến công xã lánh nạn đấy.” Anh nhắm c.h.ặ.t mắt, không biết nên thấy may mắn vì lúc đó vẫn không nhịn được mà đi điều tra, hay nên hối hận vì đã lo chuyện bao đồng.
“Cho nên nói, ba người chồng của tôi đều là do anh làm cho biến mất cả?”
Sau cơn chấn động, Du Nguyệt Nguyệt u ám nhìn Du Tầm, giọng điệu quái gở: “Anh đúng là hết lòng phục vụ nhân dân nha. Tôi cưới lần hai, lần ba, anh – cái người chồng đầu tiên này lại chạy ngược chạy xuôi bận rộn hơn cả cô dâu là tôi nữa, sao không ló mặt ra để lúc đó tôi còn biết đường mà cảm ơn một tiếng hả?”
“Không cần thiết phải làm phiền cô nữa, cô sống tốt là được, coi như tôi đã c.h.ế.t là tốt nhất.” Du Tầm nói.
“Vậy giờ anh xuất hiện làm gì?” Du Nguyệt Nguyệt đập bàn thật mạnh, thực sự là không nhịn nổi cơn tức, cô đứng phắt dậy cầm chiếc ghế ném thẳng vào người Du Tầm. Nhưng lực ném hơi lệch, chiếc ghế sượt qua bên cạnh anh.
Du Tầm hạ mắt, nhặt chiếc ghế lên, từng bước đi tới trước mặt Du Nguyệt Nguyệt. Tiết trời tháng Ba vẫn còn lạnh, anh để trần thân trên, nước đường dính dấp trên người càng làm nổi bật cơ bắp săn chắc, mỗi cử động nhỏ đều tràn đầy sức mạnh. Anh đi tới trước mặt cô, đưa chiếc ghế cho cô, giọng trầm thấp: “Ném đi.”
Du Nguyệt Nguyệt tung một cú đá qua, nhưng không dùng mấy lực, bản thân cô lại càng tức hơn.
“Trả lời câu hỏi của tôi, đừng có trốn tránh.”
Du Tầm biết cô đang hỏi vì sao anh lại quay lại đây, vì sao lại xây dựng quân khu ở đây. Anh chắc chắn sẽ có những lựa chọn khác, sự trùng hợp không thể nào đến mức này được. Đây quả thực không phải là trùng hợp.
“Vì cô.” Một lúc lâu sau, Du Tầm mới mở lời, đôi mắt đen láy nhìn Du Nguyệt Nguyệt, ánh nhìn thâm trầm. “Cô ngốc quá, vận khí cũng không tốt, nhìn người cũng chẳng ra sao. Tôi đã để lại cho cô nhiều tiền như vậy mà cũng chẳng thấy cô sống tốt hơn chút nào.”
“Tôi ở đây thì luôn có thể bảo vệ cô được phần nào, tôi nợ cô.”
“Hừ.” Du Nguyệt Nguyệt đá một cái nữa, miệng lầm bầm mắng mỏ: “Mẹ nó chứ, ai thèm anh bảo vệ? Không có anh tôi vẫn sống tốt thôi, gặp phải kẻ xấu tôi tự mình có thể xử lý hắn, Du Tầm anh đừng có mà tự cao tự đại quá.”
