Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 229
Cập nhật lúc: 23/04/2026 19:15
Lại thêm ba con gà, ba con vịt, hơn nửa con lợn và cừu, còn có một chậu trứng gà lớn, các loại bánh ngọt, rồi cả màn thầu lớn và bánh bao nhân thịt...
Từ sáng sớm, nhà họ Du đã bận rộn đến mức không ngơi tay.
Đống đồ này nếu chỉ dựa vào mấy mẹ con Niên Niên thì không biết làm đến bao giờ, nên nhà đã đặc biệt mời đầu bếp chuyên nấu cỗ ở công xã về cầm trịch, còn có mấy thím trong đại đội đến giúp rửa rau, chuẩn bị nguyên liệu.
Mẹ con Niên Niên cũng được giải phóng khỏi nhà bếp, chứ đám cưới người thân trong nhà mà họ cứ chúi mũi vào bếp thì thật chẳng ra thể thống gì. Dù vậy, vẫn còn rất nhiều việc cần phải sắp xếp.
Vị đại đầu bếp được mời đến cũng vô cùng hớn hở, đống nguyên vật liệu thịnh soạn thế này, lần cuối ông được chạm tay vào chắc cũng phải mười năm trước rồi.
Ngày thường làm cỗ cùng lắm chỉ có hai ba cân thịt, một hai con gà, còn lại đa số là món chay, đào đâu ra được như thế này.
Phen này nhất định phải trổ hết tài nghệ rồi.
Xắn tay áo lên, sư phụ Vũ vung tay một cái, đầy tự tin bảo:
“Đại Bảo, tiểu Phùng, lên đồ nghề đi! Cô em cứ yên tâm, bảo đảm cho cô mười hai món, món nào cũng có thịt, đến lúc đó ai mà bảo không ngon thì tôi không lấy tiền.”
“Vất vả cho sư phụ Vũ quá.” Du Niên Niên khách sáo với ông vài câu rồi đi ra ngoài. Nhìn đồng hồ, bây giờ đã gần bảy giờ sáng.
Chú rể sẽ đến đón dâu vào lúc chín giờ, đưa Du Dư Dư đến khu quân đội bên kia để giới thiệu cô với bạn bè của Du Tầm.
Nhưng sau đó họ sẽ lái xe quay lại để ăn cơm trưa tại đây.
Dù sao khu quân đội cũng hơi xa, lại không tiện đưa một lúc quá nhiều người vào, nên dứt khoát cùng tiếp khách ở bên này luôn.
Vả lại, bạn bè của Du Tầm ở bên đó ngoài đồng đội ra thì toàn là cấp dưới, cơ bản không có bạn bè thân thiết nào khác, nên tối về khu quân đội làm một bữa gọn nhẹ là được.
Còn về phía nhà họ Du, một mâm cỗ không thể ăn hai bữa, một bữa là chén sạch sành sanh rồi, nên chỉ lo bữa trưa thôi.
Nhẩm lại quy trình một lần nữa, Du Niên Niên bảo Du Nguyệt Nguyệt và Du Lệ trông nom bên ngoài, còn mình thì đi đến phòng của Du Dư Dư, gõ cửa dồn dập.
“Dậy mau cho tôi!”
Nhà ai đời cô dâu ngày kết hôn mà lại ngủ như heo thế này? Lúc này không ít người trong đại đội đã kéo đến xem náo nhiệt rồi, cô nàng thì hay rồi, vẫn còn nằm đấy mà ngủ.
“Du Dư Dư!”
Nghe tiếng gõ cửa ngoài phòng, Du Dư Dư trên giường kéo chăn trùm kín đầu.
Không nghe không nghe, rùa mù tụng kinh.
Mới mấy giờ đâu chứ, không gấp, lát nữa cô rửa mặt thay quần áo một tí là xong ngay.
“Ưm, dì út...”
Cô không gấp nhưng Tuế Tuế, đứa nhỏ bị cô ôm cứng nãy giờ đến mức đầu óc choáng váng, thì gấp lắm rồi. Con bé ngọ nguậy trong chăn, khó khăn lắm mới thò được cái đầu nhỏ bù xù ra ngoài, tức giận phồng má:
“Đừng đè con.”
Hôm qua Du Dư Dư cứ nhất quyết nói sau này lấy chồng rồi không được ngủ với cục cưng nữa, nên đã bế Tuế Tuế qua ngủ cùng, nhưng mà...
Tư thế ngủ của cô cực kỳ tệ.
Tuế Tuế chỉ cảm thấy cánh tay nhỏ và cái đầu nhỏ đều hơi đau, là do dì út của con bé đá trúng.
Đã vậy thì thôi đi, trời vừa sáng, bên ngoài có động tác là Tuế Tuế đã tỉnh rồi, nhưng cứ bị Du Dư Dư quắp c.h.ặ.t không cho ra ngoài.
Tuế Tuế sầu não quá chừng, giờ nghe thấy tiếng mẹ gọi, con bé dứt khoát bỏ mặc dì út, dùng hết sức bình sinh, mặt đỏ bừng cả lên mới gỡ được tay dì ra, vội vàng bò xuống giường, chạy lạch bạch ra mở cửa.
Bóng dáng Du Niên Niên hiện ra.
Vì đám cưới của em gái, hôm nay cô đặc biệt mặc một chiếc áo khoác màu đỏ, dây buộc tóc cũng màu đỏ để thêm phần hỷ khí.
Ngày thường, cô vốn không thích mặc những màu sắc sặc sỡ này.
“Mẹ!” Mắt Tuế Tuế sáng lên, nhào tới ôm chầm lấy chân mẹ, giọng nói ngọt xớt: “Hôm nay mẹ đẹp quá ạ.”
Du Niên Niên khẽ hừ một tiếng, giúp con bé vuốt lại mái tóc rối nệm, dắt tay con đi vào phòng. Nhìn Du Dư Dư vẫn còn đang nằm ườn trên giường, cô trực tiếp tung chăn ra.
“Dậy ngay cho tôi.”
“Chị phiền quá đi mất.”
Du Dư Dư hai tay ôm đầu, cuộn tròn trên giường, dưới ánh mắt đe dọa của chị gái, cô nhích từng chút, từng chút một, cuối cùng đầu gục xuống mép giường, khó khăn mở mắt ra.
“Ơ, sao Tuế Tuế lại cao lên thế này?”
Cô ngáp một cái, lộn ngược đầu đối diện với Tuế Tuế, hai đôi mắt hạnh giống hệt nhau nhìn chằm chằm vào nhau.
“Chụt!”
Du Dư Dư hôn đ.á.n.h chụt một cái vào má Tuế Tuế, rồi lăn người một vòng, tóc tai rũ rượi ngồi dậy, nở nụ cười nịnh nọt với khuôn mặt đang đen xì của Du Niên Niên:
“Dậy rồi, dậy rồi đây, thay quần áo ngay đây, tuyệt đối không đi trễ đâu.”
“Khẩn trương lên cho tôi, bên ngoài còn phải tiếp khách nữa.” Du Niên Niên trừng mắt nhìn cô.
“Biết rồi, biết rồi mà.” Du Dư Dư ngồi ngay ngắn lại, bảo đảm không lười biếng nữa, cô cũng không muốn trong ngày cưới mà còn bị chị gái giáo huấn.
Thấy vậy, Du Niên Niên định dắt Tuế Tuế rời đi.
“Ấy ấy, chị ơi, để Tuế Tuế lại đây chứ, con bé còn phải thay đồ chải đầu nữa, nó là phù dâu nhỏ của em đấy, lát nữa còn phải lăn giường tân hôn cho em nữa.” Du Dư Dư nhìn chằm chằm đầy mong đợi.
Khóe miệng Du Niên Niên giật giật, ở đại đội này thật sự không có truyền thống để bé gái lăn giường. Trước đó không ít nhà có con trai trong đại đội đến hỏi nhưng đều bị cô từ chối.
Cô chỉ cần Tuế Tuế thôi, cô thích con gái, việc này cũng khiến không ít người bàn ra tán vào.
Du Niên Niên hít sâu một hơi, giao con cho em gái, gắt gỏng bảo: “Làm cho nhanh lên đấy.”
Nói xong cô mới rời đi, khóe miệng lại khẽ nhếch lên.
Du Dư Dư coi trọng Tuế Tuế, người làm mẹ ruột như cô dĩ nhiên là chỉ có vui mừng, mặc dù nếu em gái có tìm con trai để lăn giường thì cô cũng chẳng thấy có vấn đề gì.
Thấy mẹ đã đi rồi, Tuế Tuế càng thêm sầu não, con bé cũng muốn ra ngoài xem náo nhiệt mà, nhưng dì út hôm nay lại kết hôn.
“Được rồi đồ quỷ nhỏ, lại đây thay quần áo đi, rồi dì dắt ra ngoài chải đầu là được chứ gì?” Du Dư Dư sao lại không biết tâm tư của con bé chứ? Chẳng qua là cô cố ý muốn trêu cho cục cưng sốt ruột thôi.
Ha ha ha!
