Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 299
Cập nhật lúc: 23/04/2026 20:07
Đến khi đám Nguyễn Tinh Kỳ chơi đùa chán chê bên ngoài, sực nhớ ra Tuế Tuế cũng đi học ở đây nên vội vàng chạy về, thì thấy cả lớp đang vây quanh một góc đông nghẹt. Ba đứa trẻ vội chen vào, còn chưa chen được tới nơi đã nghe thấy giọng nói lảnh lót bên trong: "Chị mình là đảng viên đấy, chị còn là lao động tiên tiến, là chiến sĩ thi đua, trước đây còn có người đến phỏng vấn chị nữa. Chị mình giỏi lắm, còn biết bắt lưu manh nữa, cứ thế này, thế này, mấy tên lưu manh đó bị đưa vào đồn công an hết sạch..."
"Oa, giỏi quá!" Những bạn khác cũng đầy vẻ sùng bái. Chỉ có đám Nguyễn Tinh Kỳ càng nghe càng thấy mờ mịt. Đây có đúng là bác gái của chúng không nhỉ, người bác biết nấu cơm, biết làm việc, cười nói sảng khoái và tính tình hiền lành đó sao? Ài, hóa ra Tuế Tuế cũng biết bốc phét nhỉ. Thôi thì chúng sẽ không bóc mẽ bé vậy.
"Tuế Tuế, Tuế Tuế, em đến từ bao giờ thế?" Nguyễn Tinh Kỳ chen lấn hồi lâu mới vào được tới nơi. Vừa vào đã thấy Tuế Tuế ngồi ngay ngắn trên bàn, những người xung quanh tay cầm miếng khoai lang khô nhai nhồm nhoàm, trò chuyện vô cùng vui vẻ.
"Đến được một lúc rồi ạ." Tuế Tuế nói đoạn lại lôi từ trong cặp ra ba miếng khoai lang khô đưa cho họ. Đây là thứ bé đã bốc một nắm trước khi ra khỏi nhà. Tuế Tuế không giỏi giao tiếp với người khác, hồi ở đại đội quan hệ của bé với đa số bạn trong lớp cũng bình thường, nhưng bé biết cách chia sẻ đồ ăn. Cái nhóc này chẳng có gì nhiều, chỉ có đồ ăn là nhiều và tiền là lắm thôi. Theo kinh nghiệm thì chiêu này rất hiệu quả.
"Cái gì đây?" Nguyễn Tinh Kỳ nhận lấy miếng khoai lang nhai mấy cái, mắt sáng lên, lại đưa tay ra: "Cho anh thêm ít nữa, ngon quá!" Rất dai và ngọt.
Sản lượng khoai lang rất lớn, lại ngon, ở đại đội mỗi năm ngoài lương thực tinh ra cũng trồng rất nhiều loại này. Rửa sạch, luộc chín rồi thái miếng phơi khô, ngon tuyệt vời. Tuế Tuế đưa chỗ còn lại cho Nguyễn Tinh Kỳ. Đồ vừa đến tay cậu, những bạn ngồi cạnh Tuế Tuế vốn còn hơi e dè, ngại ngùng không dám xin lập tức ùa tới tranh cướp.
"Mấy cậu đừng quá đáng thế chứ!"
"Chừa cho mình một ít với!"...
Những đứa trẻ học cùng nhau từ nhỏ lập tức đùa nghịch náo loạn, cho đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên mà vẫn chẳng ai hay biết.
"Làm cái gì thế hả? Nghỉ một cái Tết là chơi bời lêu lổng hết cả rồi à, vào lớp rồi mà còn làm gì thế? Tôi đứng tận đằng xa đã nghe thấy tiếng các em ầm ĩ rồi, ra ngoài mà nghe xem có lớp nào ồn như lớp này không..."
Ôi chao, câu này Tuế Tuế nghe thấy hơi quen tai. Tiết học đầu tiên sau khai giảng thường là giáo viên chủ nhiệm lên lớp, uy quyền vẫn còn đó, chẳng mấy chốc những kẻ đang tranh cướp đồ ăn đã tản ra. Nguyễn Tinh Kỳ nhét miếng khoai lang khô vào miệng rồi chạy về ngồi cạnh Tuế Tuế.
"Suế... Suế... Suế..." Cậu nói không ra hơi. Tuế Tuế lẳng lặng nhích người sát vào phía tường, tránh xa cậu ra một chút.
Cô Hoàng Mẫn Mẫn nhìn một vòng quanh lớp, nhìn xuống phía sau: "Ưu Tuế Tuế!"
"Có ạ!" Tuế Tuế ngoan ngoãn đứng lên. Hoàng Mẫn Mẫn vẫn chỉ nhìn thấy mỗi cái chỏm đầu.
"... Em lên phía trên ngồi." Hoàng Mẫn Mẫn giật khóe miệng, giới thiệu: "Đây là bạn mới chuyển đến lớp chúng ta, Ưu Tuế Tuế, nhỏ tuổi hơn mọi người một chút, từ nơi khác đến, sau này các em phải quan tâm giúp đỡ bạn mới nhé."
"Thế này đi, Trang Hòa Dụ sang ngồi cạnh Nguyễn Tinh Kỳ, Ưu Tuế Tuế qua đây ngồi." Cô chỉ vào một vị trí ở hàng thứ ba cho Tuế Tuế. Hàng một hàng hai cũng là những bạn thấp bé, tất nhiên, Tuế Tuế chắc chắn là thấp nhất rồi.
"Thưa cô, em với Lê Hiến cùng xuống phía sau nhé." Trang Hòa Dụ nói. Đây chính là cậu bé lúc đầu bảo sẽ đưa Tuế Tuế sang lớp Một.
"Em tưởng đây là dọn nhà đấy à? Lê Hiến ra đằng sau thì nhìn thấy gì? Mau nhường chỗ cho bạn mới đi, ra đằng sau em với Nguyễn Tinh Kỳ liệu mà ngoan ngoãn cho tôi." Hoàng Mẫn Mẫn giơ chiếc thước kẻ nhỏ trên tay lên đe dọa.
Trang Hòa Dụ lập tức ỉu xìu, lưu luyến nhìn người anh em tốt của mình, lòng nặng trĩu: "Tớ đi đây, Hiến à, cậu bảo trọng nhé."
Lê Hiến ngồi cạnh cậu, so với Trang Hòa Dụ thì cậu thấp hơn nửa cái đầu. Trời lạnh thế này mà cậu chỉ mặc một bộ đồ mùa đông mỏng manh, quần áo tuy sạch sẽ nhưng không vừa vặn, rõ ràng là quá nhỏ làm người cậu trông rất bó rít. Chất vải bị giặt đến bạc màu, còn vá những miếng vá vẹo vọ. Chân đi đôi giày vải mùa hè, được giấu kỹ dưới gầm ghế để che đi chỗ thủng và ngón chân lộ ra ngoài. Tóc cậu cắt ngắn lởm chởm, nhìn là biết tự cầm kéo cắt.
Bây giờ là tháng Ba, thời tiết còn rất lạnh, vì mặc mỏng nên mặt cậu bị nẻ đỏ ửng, tay cũng nứt nẻ thấy cả vết m.á.u. Cây b.út chì trong tay chỉ còn dài bằng ngón cái, được cậu cẩn thận nắm trong lòng bàn tay.
Tuế Tuế đã gặp rất nhiều người có dáng vẻ như cậu, thậm chí còn rách rưới hơn nhiều. Cách ăn mặc này của cậu ở đại đội bé chỉ được tính là bình thường. Nhưng đó là cái "bình thường" trước khi chị Nguyệt Nguyệt làm đại đội trưởng, sau đó đám nhóc ở đại đội không nói đến chuyện sạch sẽ hay không, chứ quần áo thì không bao giờ thiếu. Huống hồ đây là trẻ con thành phố, đa số các bạn không nói mặc đẹp như Tuế Tuế thì chí ít cũng mặc rất dày, tay nẻ cũng được bôi dầu nẻ. Điều này càng làm Lê Hiến trông lạc quẻ hẳn so với cả lớp.
Tuế Tuế nghiêng đầu nhìn Lê Hiến. Bé trắng trẻo sạch sẽ, từ đầu đến chân đều được diện đồ tinh tươm, ngay cả dây buộc tóc cũng là loại đắt nhất ở hợp tác xã. Hai người ngồi cạnh nhau càng thêm phần tương phản.
Bàn tay cầm b.út của Lê Hiến siết c.h.ặ.t lại, cậu đã có thể tưởng tượng ra sự ghét bỏ của bạn mới này rồi. Hoàng Mẫn Mẫn cũng nhíu mày, lập tức phản ứng lại, định đổi chỗ cho hai đứa lần nữa. Không phải là phân biệt giàu nghèo, mà là chênh lệch điều kiện quá lớn ngồi cạnh nhau sẽ rất dễ gây tổn thương. Thực ra lúc này điều kiện gia đình thường khó thể hiện ra ngoài, đa phần trẻ con đều mặc gọn gàng ấm áp, quần áo sêm sêm nhau. Nhưng Tuế Tuế thì không như vậy, từ đầu đến chân đều chải chuốt kỹ càng, nói khó nghe một chút, nếu là vài năm trước mà ăn diện thế này trong thành phố thì rất dễ bị khép vào tội tư sản. Họ vẫn chuộng sự giản dị. Lê Hiến là đứa trẻ cô dạy từ lớp Một, nhìn cậu từ con nhà người ta đến nông nỗi này, cô cũng thấy xót xa.
