Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 322
Cập nhật lúc: 23/04/2026 20:10
“Được, bà ngoại gửi cho con.” Uông Lệ cũng không hỏi tại sao dạo này thư từ lại nhiều hơn trước. Trẻ con mà, có thêm sở thích là tốt.
Đến cổng trường, Tuế Tuế vẫy tay chào tạm biệt hai bà cháu, cô bé có thể tự đi vào rồi. Nhìn Tuế Tuế vui vẻ chạy vào trong, Uông Lệ trong lòng cảm thán, thời gian trôi nhanh thật, nhóc tì đã lớn rồi.
Tuế Tuế chạy tạch tạch vào trong, tung tăng nhảy nhót rất vui vẻ.
“Phụt.” Tuy nhiên, niềm vui luôn ngắn ngủi.
“Du Tuế Tuế, cậu nhảy trông giống hệt con vịt ấy.” Luôn có những đứa trẻ miệng hùm gan sứa nhảy ra trêu chọc, bắt chước điệu nhảy nhót không mấy thăng bằng của Tuế Tuế, làm mặt quỷ, mồm kêu "quác quác".
Tuế Tuế bĩu môi. Đứa trẻ đáng ghét này là học sinh ngồi dãy cuối lớp cô bé. Đầu tiên là một mình Diêu Phi học theo, sau đó mấy đứa đi cùng cũng bá vai bá cổ, làm mặt quỷ theo.
Đối với những đứa trẻ bình thường, chắc chắn sẽ bị tổn thương. Tâm tư trẻ thơ luôn nhạy cảm, nhất là con gái hay sĩ diện, đa phần sẽ kín đáo nén nhịn. Nhưng Tuế Tuế thì không. Nhìn bọn chúng chạy nhảy, cô bé phồng má, mở to mắt, giọng trong trẻo và vang dội:
“Các cậu trông giống như mấy con gấu ngốc, vừa béo vừa tròn, lại còn khờ khạo, nhìn ngu c.h.ế.t đi được.”
Mấy đứa trẻ hư lập tức đỏ mặt, hóa giận: “Cậu bảo ai là gấu ngốc?”
“Ai là gấu ngu ngốc thì người đó tự biết.” Tuế Tuế hếch cằm, phớt lờ mấy đứa đó, tiếp tục tung tăng đi vào trong.
Dù ở ngoài cô bé khá hướng nội và trầm tính, nhưng cô bé lớn lên dưới sự hun đúc của Uông Lệ và Du Dư Dư mà. Hai người này, một kẻ nói năng mỉa mai, một kẻ hay mắng mỏ, dù sau này vì giáo d.ụ.c trẻ nhỏ đã thu liễm nhiều, nhưng vẫn còn những cuộc chiến của các bà thím trong đại đội sản xuất đấy thôi. Cô bé thường xuyên xem các bà thím chiến đấu, lại là người viết thư như viết sách, sao có thể để bị cười nhạo được?
Nực cười. Tuế Tuế tiếp tục nhảy nhót như thế, lúc đi qua mấy đứa trẻ hư còn làm mặt quỷ rồi chạy về lớp.
Chị gái cô bé nói rồi, con người thường bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, mình càng lộ ra vẻ yếu đuối thì họ càng lấn tới, đừng coi sự khiêu khích của người khác là gì cả, họ sẽ tự nhảy dựng lên thôi. Mẹ cô bé nói, nhà mình không bắt nạt người khác, nhưng cũng không để bị bắt nạt. Dì nhỏ cô bé nói, người ta c.h.ử.i gì thì mình c.h.ử.i lại cái đó, người ta động tay động chân thì cứ gọi người đến hỗ trợ.
Tóm lại, nhóc tì cô bé không phải là người dễ bị bắt nạt. Tuế Tuế vui vẻ nhảy về lớp. Là một đứa trẻ từ nhỏ đã thiếu khả năng thăng bằng, giờ đây cô bé đã khá hơn trước rất nhiều. Nếu thật sự để tâm đến những lời đó thì khỏi sống nữa.
Tất nhiên, thực ra vẫn có một chút để tâm. Cho nên Tuế Tuế quyết định, đồ ăn hôm nay mang theo sẽ không chia cho mấy đứa đáng ghét kia. Chị cô bé nói rồi, cô bé có thể làm một nhóc tì bủn xỉn mà.
Tuế Tuế vui vẻ vào lớp chia đồ ăn cho mọi người, công khai phớt lờ mấy đứa trẻ hư kia.
“Của mình đâu? Sao cậu không chia cho bọn mình?” Diêu Phi, chính là cậu bé lúc đầu bắt chước Tuế Tuế, không chịu được nữa.
“Không cho, các cậu bắt nạt mình, mình không cho các cậu.” Tuế Tuế thu dọn đồ đạc, nói đầy lý lẽ.
“Cậu!” Diêu Phi trợn mắt, nhìn khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ của Tuế Tuế, hét lên: “Đồ bủn xỉn!”
“Ờ.” Tuế Tuế thản nhiên đáp lại, “Mình chính là đồ bủn xỉn đấy, sau này mình đều không cho các cậu nữa.” Nói xong, Tuế Tuế xoay người định về chỗ.
“Không được!” Diêu Phi vươn tay túm lấy b.í.m tóc của Tuế Tuế.
“Á.” Tuế Tuế hít một hơi lạnh, lùi lại giữ lấy b.í.m tóc của mình.
“Buông tay ra!” Tuế Tuế rưng rưng nước mắt, vẻ mặt nghiêm nghị hẳn lên, cô bé giận rồi.
“Không buông, mau nói đi, sau này vẫn phải chia đồ cho mình.” Diêu Phi giở thói côn đồ, tiếp tục túm tóc Tuế Tuế không buông.
“Mình nói lại lần nữa, buông tay!” Tuế Tuế lớn tiếng hơn.
“Không buông!” Diêu Phi không những không buông mà còn giật mạnh tóc Tuế Tuế thêm cái nữa.
Tốt lắm.
“Chát!” Tuế Tuế đỏ mắt, nhìn quanh một lượt, rồi cầm cuốn sách trên bàn bên cạnh đập mạnh vào tay cậu ta. Đập bằng mặt phẳng cuốn sách thì không đau, nhưng đập bằng góc sách thì cực kỳ đau.
“Á!” Diêu Phi hét t.h.ả.m một tiếng rồi buông tay, ôm lấy tay khóc rống lên, ngồi bệt xuống đất lết lết, làm bàn ghế xung quanh loạn hết cả lên.
Tuế Tuế vuốt lại tóc, chỉnh lại b.í.m tóc, ôm lấy đầu, đau đến mức mắt đỏ hoe nhưng vẫn vô cùng nghiêm túc:
“Cậu đáng đời, đừng thấy việc thiện nhỏ mà không làm, đừng thấy việc ác nhỏ mà làm. Hôm nay cậu bắt nạt mình, ngày mai sẽ bắt nạt người khác, hôm nay dám giật tóc mình ngày mai sẽ dám đ.á.n.h người, sau này lỗi lầm càng phạm càng nhiều, cứ đợi mà ngồi tù đi, đồ đáng ghét.”
Tuế Tuế tức giận ôm đầu, nhìn những bạn khác vì sợ hãi mà không dám nói gì, lườm họ: “Hôm nay mình bị bắt nạt các bạn không nói gì, sau này các bạn bị bắt nạt cũng sẽ chẳng có ai nói giúp đâu, một lũ nhát gan.”
Nói xong, Tuế Tuế tức giận đi thu lại những món đồ ăn vừa bị rơi vãi, nhét hết vào chỗ của Lê Hiến, xách cặp sách chạy lên văn phòng.
Lúc này mới tám giờ, còn một lúc nữa mới đến giờ vào lớp, nhưng trong văn phòng giáo viên đã đến rất đông. Giáo viên thời này rất nghiêm khắc, văn phòng cơ bản là khu cấm địa, rất ít trẻ con chạy tới. Tuế Tuế vừa xuất hiện liền trở nên cực kỳ nổi bật.
“Tuế Tuế.” Hoàng Mẫn Mẫn vẫy tay gọi cô bé, nhìn mái tóc rối bù và khuôn mặt hơi tái của cô bé, ánh mắt sắc lại. “Có chuyện gì thế này?”
Tuế Tuế không nói gì, trước tiên mở cặp sách, lôi t.h.u.ố.c ra, tìm bình giữ nhiệt, uống t.h.u.ố.c với nước ấm. Hoàng Mẫn Mẫn đứng dậy để cô bé ngồi vào ghế, vuốt lưng cho cô bé dễ thở, chân mày nhíu lại. “Sao thế? Chỗ nào không khỏe? Có cần đi bệnh viện không?”
Tuế Tuế lắc đầu, uống thêm ngụm nước nữa, vài phút sau cảm giác nghẹn ở n.g.ự.c biến mất, cô bé mới thở phào một hơi, giọng nói mang theo vài phần mềm yếu: “Con không sao rồi ạ.”
Thấy sắc mặt cô bé khá hơn, Hoàng Mẫn Mẫn cũng nhẹ lòng, giúp cô bé sửa lại mái tóc rối, giọng nhẹ nhàng vì sợ làm cô bé hoảng: “Có chuyện gì vậy con?”
Tuế Tuế xoa xoa da đầu, bĩu môi, dưới ánh mắt xót xa của Hoàng Mẫn Mẫn, cô bé nghiêm túc nói: “Xin lỗi cô, con đã đ.á.n.h người.”
