Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 329
Cập nhật lúc: 23/04/2026 20:11
Nguyệt Nguyệt khoanh tay trước n.g.ự.c, nhìn Ôn Hiến đang nằm trên giường bệnh với ánh mắt dò xét. Cái vóc dáng nhỏ bé này thì đúng là chẳng lấy gì làm tốt cho cam. Nhưng nhìn khung xương chân này đi, sau này dinh dưỡng theo kịp chắc chắn sẽ cao lớn, và quan trọng nhất là cậu nhóc này thực sự rất biết nhịn đau.
Ông lão năm xưa cứ lải nhải suốt là ông luyện võ bao nhiêu năm cuối cùng cũng chẳng truyền được cho ai, hy vọng nếu có cơ hội con bé cũng hãy dạy lại cho người khác. Trước đây Nguyệt Nguyệt không có thời gian cũng chưa gặp được người phù hợp, giờ thì thấy Ôn Hiến cũng khá được.
Đầu tiên là chịu đòn tốt, thứ hai là biết nhẫn nhịn, người cũng thông minh, lại thêm việc không có gia đình quản thúc, hoàn toàn có thể sắp xếp theo ý của con bé. Đợi cậu nhóc học thành tài rồi đi truyền dạy cho người khác, con bé có thể giải phóng bản thân rồi. Nguyệt Nguyệt thấy kế hoạch này vô cùng hoàn hảo, vừa hay bốn năm đại học vẫn còn thời gian, hai bên cũng không xa lắm, sáng tối luyện một chút thì bốn năm cũng hòm hòm rồi.
Đối diện với ánh mắt dò xét của Nguyệt Nguyệt, Ôn Hiến cứng đờ cả người. Không hiểu sao trước đây cứ nghe Tuế Tuế khen chị gái mình giỏi, cậu cứ nghĩ là cô bé nói quá lên. Giờ thì cậu thấy Tuế Tuế nói thật lòng rồi. Đây đúng là một đại cao thủ có thể một cước đá bay một tên lưu manh mà.
Mặc dù có chút cảm giác không lành, nhưng cứ nghĩ đến cảnh bị bọn Chu Minh Hạo tóm lấy mà mình không chút sức kháng cự nào, Ôn Hiến nghiến răng thật c.h.ặ.t: "Được, em học!"
Nguyệt Nguyệt hài lòng vỗ vỗ vai cậu. Cái lực đạo đó khiến bả vai Ôn Hiến nóng rát, bàn tay để bên cạnh cũng siết lại. Giờ thì cậu đã hiểu tại sao Nguyệt Nguyệt lại đặc biệt nhắc đến chuyện "chịu đòn tốt" và "biết nhẫn nhịn" rồi, cái sức lực này là thật đấy à?
"Thôi được rồi, người ta còn chưa khỏi hẳn đâu." May mà Du Niên Niên đi tới giải cứu cho cậu, bà lườm cô con gái lớn một cái cháy mặt. "Con liệu mà làm, mình không cần mạng thì thôi đừng kéo người khác theo."
Nhớ hồi đó Nguyệt Nguyệt chạy về bảo sau này muốn luyện võ, Niên Niên cũng chẳng thấy có vấn đề gì, rèn luyện thân thể thôi mà. Cho đến sau này đứa nhỏ này ngày nào về cũng tím tái mình mẩy, ngón tay còn bị gãy xương, bà muốn hối hận cũng không kịp nữa.
Nguyệt Nguyệt sờ sờ mũi, hơi ngượng nghịu nói: "Mẹ yên tâm, con biết chừng mực mà."
"Hừ hừ." Niên Niên chỉ cười lạnh, chẳng thèm tin lời con bé.
"Con cũng muốn học!" Tuế Tuế không biết những chuyện cũ này, chỉ thấy mấy ngày nay ai cũng nhắc đến luyện võ luyện võ, con bé cũng tò mò lắm chứ. "Tuế Tuế cũng muốn luyện!" Tuế Tuế nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, tự tin đầy mình: "Rèn luyện thân thể, sau này không ai dám bắt nạt con nữa!"
Nguyệt Nguyệt: "..."
"Cái tay chân nhỏ xíu như cái kẹo này mà đòi luyện võ à?" Nguyệt Nguyệt tiến tới dễ dàng xách bổng con bé lên tung lên cao rồi đón lấy vững vàng, nắn nắn cánh tay gầy nhom của Tuế Tuế. Ừm, cái loại này chỉ cần dùng lực bẻ một cái là gãy ngay. Nguyệt Nguyệt béo má Tuế Tuế, không nỡ nói lời đả kích con bé nên chuyển sang cách khác: "Ngày nào cũng phải đứng trung bình tấn, chạy bộ vòng quanh rồi đ.á.n.h bao cát, ít nhất mỗi ngày bốn tiếng, có làm nổi không?"
Tuế Tuế cười khì khì, từ chối không chút do dự: "Thế thì con không làm đâu, con không có thời gian." Tận bốn tiếng cơ á, quỹ thời gian của con bé bây giờ còn chẳng đủ dùng nữa là.
Nguyệt Nguyệt đảo mắt một cái, thuận thế đặt con bé ngồi lên vai mình cho cưỡi cổ, rồi đưa tay chơi trò vỗ tay xem ai nhanh hơn. Phản ứng của Tuế Tuế ấy à, chẳng có một tí tẹo nào luôn, vỗ mãi chẳng trúng tay chị, cuối cùng một phát vỗ bốp lên đầu Nguyệt Nguyệt, tức tối dậm chân: "Chị xấu tính!"
"Hế, mình kém cỏi lại còn đổ lỗi cho chị à? Cái đồ chim cánh cụt nhỏ này." Nguyệt Nguyệt nhướng mày. Con bé cũng đã biết chuyện Tuế Tuế đ.á.n.h nhau ở trường rồi, phản ứng đầu tiên là thấy an lòng. Bao nhiêu năm giáo d.ụ.c không hề uổng phí. Chỉ tiếc là bọn Nhị Cẩu T.ử không có ở đây, nếu không thì chưa đợi Tuế Tuế động thủ người kia đã bị đ.á.n.h nhừ t.ử rồi.
Tuế Tuế càng thêm tức giận, đưa tay bứt tóc Nguyệt Nguyệt nhưng không dùng lực, chỉ thuần túy biểu hiện sự phẫn nộ của mình.
"Có đi xem chim cánh cụt nữa không?" Nguyệt Nguyệt b.úng tay con bé.
"Có đi!" Tuế Tuế phụng phịu, con bé nhất định phải xem xem cái thứ đó là cái giống gì.
Nguyệt Nguyệt lắc đầu, cứ để Tuế Tuế ngồi như vậy, rồi đi tới nhìn Lê Thụ đang chăm chú đọc sách, cảm thấy rất hài lòng. Nhìn xem, thiếu niên như vậy thì đất nước sao lại không hưng thịnh cho được?
"Chị mang cho em mấy cuốn sách về toán học, em tự xem nhé, có gì không hiểu thì ghi lại, lúc nào chị tìm giáo sư hỏi giúp cho."
Đã định nhận Ôn Hiến làm đồ đệ, Nguyệt Nguyệt cũng không phải không chuẩn bị gì. Thứ cô chuẩn bị cho Ôn Hiến là một phong bao lì xì nho nhỏ, mười tám đồng tám hào tám xu, coi như là thứ mà hai anh em họ đang thiếu nhất lúc này: Tiền.
Còn Lê Thụ, biết cậu bé có thiên phú, thậm chí là một tiểu thiên tài, Nguyệt Nguyệt quý trọng nhân tài nên đặc biệt tìm cho cậu không ít sách toán học. Đợi sau này quan sát thêm, nếu thực sự phù hợp, cô định sẽ dẫn cậu đi gặp các vị giáo sư già ngành toán ở trường. Nhân tài mà, phải bồi dưỡng từ nhỏ.
Đợi khi tặng đồ cho hai anh em xong thì bên kia Hoàng Mẫn Mẫn lại tới. Kể từ lần trước Niên Niên nói với Ôn Hiến chuyện nhận nuôi và được cậu đồng ý, Hoàng Mẫn Mẫn đã đến nói chuyện riêng với cậu. Tình thầy trò bao nhiêu năm, hai người đều khá hiểu nhau. Không ngoài dự đoán, cuối cùng Ôn Hiến đã đồng ý chuyện nhận nuôi.
Hai anh em có thể ở bên nhau, lại có một gia đình bình thường, đối với cậu mà nói đã là chuyện không thể tốt hơn rồi. Giống như Niên Niên đã nói trước đó, hai anh em dựa vào nhau mà sống thì không khó, nhưng hai đứa trẻ cùng nhau sống thì chung quy vẫn là "chế độ khó". Một hai nghìn đồng nghe thì nhiều, nhưng chỉ tiêu mà không kiếm thì cũng chẳng trụ được bao nhiêu năm. Cuộc đời họ sau này còn dài, có người lớn lo liệu cho chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều.
Quan trọng hơn là trường hợp của Lê Thụ hơi đặc biệt, dù có là thiên tài đi chăng nữa, nếu không có môi trường tương ứng mà suốt ngày phải bôn ba vì sinh kế thì sau này cũng khó tránh khỏi việc mai một tài năng. Mà gia đình Hoàng Mẫn Mẫn tuyệt đối có đủ năng lực để cậu bé phát huy hết tiềm năng.
