Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 372
Cập nhật lúc: 23/04/2026 20:16
Chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi, cuộc sống của Ôn Hiến hiện tại đã là một trời một vực. Mỗi ngày được ngủ trên chiếc giường êm ái, có phòng riêng, mặc quần áo mới sạch sẽ, được ăn no nê mà không phải lo ngày mai ăn gì, đó là những điều trước đây cậu chưa từng dám mơ tới.
"Dẫn em ấy chờ trong trường nhé, cô làm xong việc sẽ cùng các em về nhà." Lúc nộp bài, Hoàng Mẫn Mẫn nói với giọng điệu nhu hòa.
Đối với hai anh em nuôi Ôn Hiến và Ôn Thụ này, Hoàng Mẫn Mẫn hài lòng không thể tả nổi: hiểu chuyện, nghe lời, sạch sẽ, lại còn trực tiếp bỏ qua giai đoạn bỉm sữa khó khăn nhất. Cho dù ban đầu người thân có chút không đồng tình việc họ nhận nuôi đứa trẻ lớn thế này, thì giờ đây ai nấy đều khen họ có mắt nhìn người.
"Dạ, em và Tuế Tuế sẽ đợi ở bồn hoa bên ngoài ạ." Ôn Hiến đáp.
Đợi cậu nộp bài xong, Tuế Tuế cũng bước tới nộp bài, đôi mắt cong cong, thần sắc vô cùng vô tội.
"... Đừng có chạy lung tung, cứ ở trong trường đợi bà ngoại nhé." Hoàng Mẫn Mẫn không quản ngại phiền hà mà nhắc nhở.
Lần trước, chính là lúc Du Ninh ở bên mẫu giáo đ.á.n.h nhau với bạn, Du Lệ đến muộn một chút, lúc tới không thấy người đâu, sợ đến phát khiếp. Sau đó mới phát hiện nhóc tì này chạy ra cửa hàng bên cạnh mua đồ, nhưng cũng đã làm người ta một phen hú vía.
"Con biết rồi ạ!" Tuế Tuế tỏ vẻ vô tội. Lần đó cô bé cũng đâu có đi xa, chỉ cách trường khoảng một trăm mét thôi, ai biết được lại vừa hay bị lỡ mất nhau chứ.
Bài thi đã nộp xong, dưới ánh nhìn hâm mộ của các bạn trong lớp, Tuế Tuế tung tăng chạy đi. Đồ đạc của cô bé đều ở chỗ Ôn Hiến, bản thân cô bé thảnh thơi không vướng bận gì, vui vẻ nhảy nhót theo sau Ôn Hiến, hai đứa trẻ cứ thế đi đến bãi cỏ phía sân trường.
Biết Tuế Tuế thích sạch sẽ, Ôn Hiến lấy quyển sách giáo khoa của mình trải xuống đất. Tuế Tuế ngồi xuống, lại lục lọi trong cặp lấy ra quyển sách truyện tiếng Anh, nhìn vào hình vẽ và từ vựng, rồi cùng Ôn Hiến ghé đầu vào thầm thì đọc sách học tập, trao đổi khẩu ngữ.
Ôn Hiến sau khi xuất viện mới bắt đầu học theo Tuế Tuế, nói còn hơi lắp bắp. Ngược lại, Tuế Tuế nói lưu loát hơn nhiều, vừa nói chuyện đọc sách với Ôn Hiến, vừa có thể sửa lỗi phát âm cho cậu.
Tuế Tuế rất thích khoảng thời gian trao đổi ngoại khóa này. Ở đại đội thì Nhị Nữu và Hà Song Hạ đều không thích mấy thứ này, đến đây thì bọn Nguyễn Tinh Kỳ lại càng không cần phải nói. Giờ gặp được Ôn Hiến ham học hỏi, Tuế Tuế vô cùng hài lòng.
"Đợi sau này cậu luyện tập nhiều hơn, có thể chạy ra công viên tìm người nước ngoài để giao tiếp. Họ còn cần hướng dẫn viên hay phiên dịch nữa, lúc đó cậu cũng có thể làm, tiền lương cao lắm đấy." Để tăng thêm hứng thú học tập cho Ôn Hiến, Tuế Tuế kể cho cậu nghe.
"Phải có kỹ năng mới dễ kiếm tiền. Cậu xem, cậu đến cửa hàng giúp việc tay chân, vừa mệt vừa chẳng được bao nhiêu tiền. Nhưng nếu dẫn người nước ngoài đi chơi, một ngày kiếm vài tệ dễ như chơi ấy." Hỏi thì là do Tuế Tuế có kinh nghiệm thực tế, người nước ngoài thích đưa tiền boa lắm.
"Tớ biết rồi, cậu yên tâm, tớ không đến cửa hàng giúp việc nữa đâu." Ôn Hiến có chút ngại ngùng nói. "Trước đây là do không còn cách nào khác, giờ cô Hoàng đối với tớ và em Thụ đều rất tốt, tớ sẽ không lãng phí thời gian nữa."
Đúng vậy, Ôn Hiến luôn biết việc mình làm ở cửa hàng là lãng phí thời gian. Nhưng lúc đó cậu không có cách nào khác, chỉ có đi giúp việc mới thỉnh thoảng có cái ăn, mới có thể đi tìm chút thức ăn thừa mà không bị đuổi đi. Bây giờ có điều kiện rồi, cậu chắc chắn sẽ ưu tiên việc học, chỉ có kiến thức học được mới là của mình.
"Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy." Tuế Tuế nhe hàm răng trắng bóng, vỗ vỗ vai cậu, kéo quyển sách lại gần một chút, hai đứa lại chúi đầu vào xem.
Tuế Tuế dáng người nhỏ nhắn, Ôn Hiến lớn hơn cô bé hai tuổi nhưng do suy dinh dưỡng lâu ngày nên vóc dáng cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu. Hai đứa trẻ cùng nhau đọc sách, hai cái đầu nhỏ sát cạnh nhau, trông có một vẻ ấm áp của thanh mai trúc mã, đôi trẻ vô tư.
Các thầy cô, phụ huynh và học sinh lớn đi ngang qua đều phải ngoái nhìn thêm vài lần, không khỏi nhớ về thời thơ ấu của mình, trên mặt nở nụ cười thấu hiểu.
Tất nhiên, đó là suy nghĩ của người bình thường, nhưng luôn có những kẻ nhìn không thuận mắt. Dưới gốc cây đằng kia, có người đang nhìn cảnh tượng này với bàn tay siết c.h.ặ.t, hận không thể lao tới xách cổ người kia ra xa.
Ánh mắt đó mang tính xuyên thấu quá mạnh, Tuế Tuế mải mê đọc sách nên không hay biết, nhưng Ôn Hiến thì lập tức quay đầu lại, chỉ thấy một bóng lưng nghiêng hơi kỳ quái. Cậu vỗ vai Tuế Tuế định hỏi xem cô bé có quen người đó không, nhưng khi quay lại thì chẳng thấy ai nữa.
"Sao thế?" Tuế Tuế nghiêng đầu thắc mắc.
"... Không có gì, chắc là tớ nhìn nhầm." Ôn Hiến lắc đầu, lại nhìn quanh một vòng vẫn không thấy ai, nhưng trong lòng bắt đầu để ý.
Về sau khi cùng Tuế Tuế đọc sách, cậu thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau, vẫn có thể thấy bóng dáng người đó, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào Tuế Tuế. Nhưng hễ Ôn Hiến phát hiện ra là người đó lại vội vàng rút lui, điều này thật sự không bình thường.
Ôn Hiến mím c.h.ặ.t môi, đôi mày nhíu lại. Những năm qua cậu đã nếm đủ nóng lạnh của lòng người, đối với những ánh mắt kiểu này là nhạy bén vô cùng, cậu chắc chắn người đó đang theo dõi Tuế Tuế.
"Tuế Tuế, ở đây nắng quá, hay mình vào văn phòng đi." Ôn Hiến đề nghị.
"Không nắng mà, ấm áp lắm." Tuế Tuế đung đưa chân. Cơ thể cô bé vốn hư hàn, rất thích cảm giác mặt trời chiếu lên người như thế này, vả lại cô bé cũng chẳng lo bị đen da.
Ôn Hiến quay đầu nhìn lại lần nữa, không thấy người lúc nãy đâu. Mặc dù bây giờ đang ở trong trường, nhưng cậu vẫn cảm thấy không yên tâm.
"Hay là mình sang khu cấp hai tìm anh Giang và mọi người?" Hai anh em họ dáng người cao lớn, rất mang lại cảm giác an toàn.
"Không thèm." Tuế Tuế lạnh lùng nói, "Tớ không thân với họ, tớ không muốn gặp họ."
Ôn Hiến: "..." Lại xảy ra mâu thuẫn gì nữa rồi.
Nhiều lúc Ôn Hiến thấy Tuế Tuế thực sự thông minh, lanh lợi, hiểu chuyện và ngoan ngoãn vô cùng, nhưng có đôi khi, cậu lại phát hiện từ tận đáy lòng rằng con gái thật khó hiểu. Khổ nỗi Tuế Tuế lại chẳng phải hạng người thích che giấu cảm xúc, không thích là không thích, có khi giây trước còn nói chuyện vui vẻ, giây sau không vui là chẳng thèm đếm xỉa đến người ta nữa. Thực sự rất khó hiểu. Ôn Hiến chỉ có thể thầm mừng là từ đầu học kỳ đến giờ cậu chưa làm cô bé giận bao giờ.
