Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 404
Cập nhật lúc: 23/04/2026 21:04
Còn chuyện tiêu tiền chỉ là chuyện nhỏ. Hà Song Hạ thì chắc chắn không cần cô lo, Tô Thục Phấn có thể chăm sóc tốt, thậm chí còn giúp trông coi ba đứa Nhị Nữu. Ba đứa trẻ còn lại, lương của một người lớn là quá đủ để lo liệu, sáu năm trời cũng chỉ tốn khoảng hai ngàn đồng.
Nhìn Tuế Tuế cười hì hì, Du Niên Niên cảm thấy hoàn toàn có thể chấp nhận được, tiền kiếm được là để tiêu mà. Thuê riêng một người trông trẻ một tháng cũng chẳng kém chỗ đó là bao, giờ lại có hẳn bốn đứa trẻ lớn lên cùng nhau, biết rõ gốc gác, lại hiểu chuyện, nghe lời, học giỏi. Du Niên Niên thấy quá hời, từ nay chẳng cần lo con nhóc nhà mình không hòa đồng được với bạn bè nữa. Cô trực tiếp tạo cho nó một nhóm bạn luôn.
Trước tình huống bất ngờ này, Hà Song Hạ vô cùng kinh ngạc và vui mừng. Chuyến đi này quá xứng đáng, không chỉ giải quyết được vấn đề lên thành phố mà cô trăn trở bấy lâu, mà còn mang theo được cả hội bạn thân đi cùng. Kiếp trước cuộc đời của Nhị Nữu và mọi người chỉ bình thường, không lên không xuống, mất nửa đời người mới mua được căn nhà rồi luẩn quẩn trong cơm áo gạo tiền. Nhưng kiếp này, chắc chắn sẽ khác.
Vì tương lai của mình và các bạn, Hà Song Hạ bắt đầu suy nghĩ cách đưa họ đi kiếm tiền. Cuối năm nay cuộc họp quan trọng sẽ diễn ra, từ năm sau là có thể làm kinh doanh rồi. Đám nhóc bọn họ nếu bán mấy món đồ lặt vặt thì vẫn rất dễ kiếm tiền. Bong bóng, bi ve, đồ trang sức... cứ tìm đúng chỗ đặt sạp là không vấn đề gì. Phải tự lực cánh sinh, nhất định phải tự lực cánh sinh.
Chuyện còn chưa quyết định xong xuôi mà đám nhóc đã bắt đầu mơ tưởng về cuộc sống tốt đẹp sau này. Nào là đ.ấ.m bay mấy thằng nhóc hư, đá văng mấy đứa đáng ghét, đứa nào đứa nấy mài quyền xoẹt xoẹt định giúp Tuế Tuế đòi lại công bằng. Không khí hừng hực cứ như sắp ra trận.
Du Niên Niên và Tô Thục Phấn nhìn nhau bất lực lắc đầu, rồi lại bàn tiếp những chuyện sau đó. Trong lúc họ trò chuyện, các món ăn cũng lần lượt được dọn lên.
"Vịt quay!" Là một fan cuồng vịt quay, mắt Nhị Cẩu T.ử sáng rực.
Con vịt quay được dọn lên nguyên con, bên cạnh có găng tay để tự xé, tất nhiên cũng có thể nhờ phục vụ xé hộ. Nhưng đời nào Nhị Cẩu T.ử lại để người khác làm, cậu chọn tự tay "xử lý". Cậu đeo găng tay, nhe răng cười, bê con vịt quay lớn qua, đầu tiên xé hai cái đùi vịt thật to đưa cho hai người lớn.
"Bác Niên Niên một cái, dì Phấn một cái ạ." Nói rồi cậu lại xé phần cổ vịt: "Tuế Tuế gặm cái này nhé."
Sau khi chia xong cho ba người, Nhị Cẩu T.ử lập tức vứt bỏ cái vỏ bọc lịch sự, liếc nhìn đám Nhị Nữu rồi bắt đầu hò hét tranh giành:
"Tớ muốn chỗ này! Chỗ này!"
"Không được, cậu xé xấu lắm để tớ làm!"
"A a a!"
Mấy đứa trẻ này cũng biết lễ phép, biết quy tắc đấy, nhưng mà "không nhiều lắm". Tuế Tuế nhấm nháp từng miếng cổ vịt nhỏ, sức ăn của cô bé vốn ít nên không thích mấy phần nhiều thịt như đùi vịt, vì nó sẽ làm cô bé không nếm được đa dạng các món khác.
Vịt quay vừa lên, các món khác cũng thong thả dọn ra. Nhóm người đang ăn uống hăng say thì bỗng từ phía sau truyền đến tiếng cãi vã ồn ào.
"Con muốn ăn đùi vịt! Sao lại đưa đùi của con cho nó!" Giọng một bé gái vang lên có chút chanh chua.
"Đây chẳng phải là đùi vịt sao? Có hai cái mà, mỗi đứa một cái." Giọng một người phụ nữ dịu dàng khuyên nhủ.
"Không được, đều là của con hết! Lần trước sinh nhật nó cả hai cái đùi đều là của nó mà!"
"Thôi đi, gào thét cái gì? Lớn tướng rồi mà không biết điều à? Lần trước hai cái đùi cho nó chẳng phải là vì con đã chiếm hết hai cái cánh rồi sao?" Giọng một người đàn ông mang theo vẻ mất kiên nhẫn.
"Con không nghe! Bố mẹ thiên vị! Rõ ràng hôm nay là sinh nhật con, sinh nhật con thì tất cả phải là của con, của con hết!"
Tiếng nói có chút ch.ói tai khiến đám nhóc đang ăn ngon lành lập tức quay đầu lại nhìn. Họ thấy một gia đình sáu người ngồi ở bàn nhỏ bên cạnh. Trên bàn có một con vịt quay và ba món xào nhỏ. Tuy không thể so được với bàn tiệc hoành tráng của nhóm Tuế Tuế, nhưng một con vịt quay giá 10 đồng thì bữa tiệc sinh nhật này cũng gọi là khá khẩm rồi.
Chủ nhân buổi tiệc trông tầm tuổi đám Nhị Nữu, mặc váy mới, tóc thắt nơ bướm, đúng dáng vẻ người đang đón sinh nhật. Đứa em trai bên cạnh khoảng ba bốn tuổi đã cầm một cái đùi vịt ăn ngấu nghiến, còn nhìn chị gái đầy khiêu khích, tình cảm chị em thế nào nhìn là biết ngay. Cô bé tức giận đưa tay định đ.á.n.h em, người lớn vội vàng ngăn lại, cảnh tượng vô cùng lộn xộn.
Tuế Tuế nhìn mấy người đó, chớp chớp đôi mắt to, theo bản năng nhìn sang Hà Song Hạ bên cạnh: "Mao Đán."
Hà Song Hạ hơi ngẩn người. Những năm nay cuộc sống thuận buồm xuôi gió, cô bé suýt nữa đã quên mất những chuyện không vui ở kiếp trước. Cả nhà ngồi ở bàn kia chính là gia đình của gã bố đẻ Hà Hy Vọng.
Nhà họ có bốn người lớn, hai người già không có hộ khẩu, cộng thêm hai đứa nhỏ. Dù cả hai vợ chồng đều đi làm nhưng cuộc sống cũng chẳng mấy dư dả. Đặc biệt là khoản tiền tiết kiệm trước đây của họ cơ bản đã bồi thường hết cho hai mẹ con cô rồi. Cùng một mức lương, nhưng có tiền tiết kiệm và không có tiền tiết kiệm là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Nhất là khi mấy năm nay công việc của Hà Hy Vọng cứ dậm chân tại chỗ, lại còn phải tốn tiền quà cáp chạy vọt, nên kinh tế thực sự khá eo hẹp.
Kiếp trước Hà Song Hạ từng nghe Hà Phán Nguyệt đặc biệt khoe khoang về cuộc sống của họ: nào là được chiều chuộng như công chúa nhỏ, năm nào cũng có quần áo mới diện Tết và sinh nhật, năm nào cũng đi chụp ảnh lưu niệm, sinh nhật mỗi người được hẳn một con vịt quay... Giờ xem ra đó chỉ là chuyện của kiếp trước. Kiếp này, đến cái đùi gà còn phải tranh nhau kìa.
Kiếp trước hai chị em Hà Phán Nguyệt và Hà Chân Bảo dù là cùng mẹ khác cha nhưng quan hệ tốt đến mức như một người, đứa nào cũng ngang ngược và luôn là chỗ dựa vững chắc cho nhau. Năm đó khi Hà Song Hạ bị ép gả vào nhà họ Trang, Hà Chân Bảo còn đặc biệt đến đe dọa cô, bảo cô đừng hòng nhắm vào Hà Phán Nguyệt, bắt cô phải biết điều.
Nhưng nhìn bộ dạng hiện tại, làm sao thấy được sự thân thiết của sau này nữa? Trong nhà có tiền, cái gì cũng chia đôi mỗi người một phần, không có quan hệ cạnh tranh, không phải tranh giành thì tự nhiên quan hệ sẽ tốt. Bây giờ thiếu tiền, chỉ có thể dựa vào tranh đoạt mà có. Cô muốn xem xem sau này bọn họ có còn có thể cấu kết với nhau làm điều ác nữa không.
