Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 456

Cập nhật lúc: 23/04/2026 21:11

“Em phải ngoan ngoãn lớn lên đấy nhé.” Du Nguyệt Nguyệt vuốt ve mặt Tuế Tuế, ánh mắt dịu dàng, giọng nói khe khẽ, “Đến lúc đó chị về đưa em đi học đại học.”

Tuế Tuế cử động một chút, Du Nguyệt Nguyệt cứ ngỡ làm cô bé thức giấc, kết quả nhóc con nhăn nhó mặt mũi, gạt tay cô ra, đổi tư thế rồi rúc sâu vào trong chăn ngủ tiếp. Du Nguyệt Nguyệt dở khóc dở cười, đúng là lớn thật rồi, hồi nhỏ Tuế Tuế không bao giờ ngủ một mình mà an ổn thế này đâu.

Cô bước tới mở hé cửa sổ cho thoáng khí, lại kiểm tra hương muỗi bên cạnh, xác định không có vấn đề gì mới cẩn thận cởi giày lên giường. Vừa mới nằm xuống, trong lòng đã lăn vào một nhóc con, cô bé ôm lấy cô như ôm b.úp bê lớn vậy.

Ánh mắt Du Nguyệt Nguyệt mang theo ý cười, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô bé, kéo đầu nhóc con tựa lên vai mình, kéo lại chăn để cô bé dễ thở. Bây giờ là tháng Tư, bên ngoài trời vẫn còn se lạnh, bầu trời đầy sao lấp lánh, ánh trăng sáng rực rỡ len qua khe cửa sổ rọi vào.

Du Nguyệt Nguyệt nheo mắt cười, cúi đầu chạm nhẹ vào vầng trán trơn bóng của Tuế Tuế, giọng nói dịu dàng: “Ngủ ngon.”

Sau đó, cô cũng nhắm mắt nghỉ ngơi. Đợi đến khi tỉnh lại lần nữa, cô sẽ không còn nhiều thời gian để nghỉ ngơi thoải mái như thế này đâu.

Từ đây đến nơi cô làm việc, đi tàu hỏa mất hai ngày ba đêm, nếu tự lái xe thì phải mất hơn một tuần lễ. Tự lái xe tuy thú vị nhưng chắc chắn không thể nói là thoải mái, may mà họ đi hai người. Du Nguyệt Nguyệt không phải người bốc đồng, cô tuy biết lái xe và đã có bằng lái, nhưng chuyến đi khứ hồi xa thế này, cô là một tay mơ lại không rành đường xá, tự mình lái đi trực tiếp chỉ tổ chuốc lấy rắc rối. Thế nên trước đó họ đã liên hệ với các tài xế xe tải chuyên chạy tuyến đường này, họ có kinh nghiệm, có kế hoạch và am hiểu đường sá, lúc đó đi theo họ suốt chặng đường sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều. Cho dù có chuyện gì xảy ra cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau.

Nhưng lúc đi vẫn còn rất sớm, trời chưa sáng, mới chỉ tầm hơn bốn giờ. Du Nguyệt Nguyệt mở mắt, nhìn nhóc con trong lòng đang ngủ say sưa, ánh mắt lộ vẻ lưu luyến. Từ khi Tuế Tuế chào đời, thời gian lâu nhất Du Nguyệt Nguyệt xa cô bé là chuyến du lịch hè hai tháng, lần này đi có lẽ hai năm cũng chưa chắc đã về được. Nhưng dù không nỡ đến mấy, đã đến lúc phải đi thì vẫn phải đi.

Du Nguyệt Nguyệt cẩn thận gạt tay Tuế Tuế ra, rồi nhẹ nhàng bước xuống giường, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, sau đó đi chân trần khẽ mở cửa ra ngoài. Không bật đèn, cô đi thẳng theo đường cũ về phòng mình, mở cửa rồi nhẹ nhàng đóng lại, cũng không bật đèn, nghênh ngang đi đến bên giường, hất tung chăn lên, ghé sát vào tai người trên giường hét lớn: “Dậy đi!”

Nghiêm Cách đang ngủ say sưa giật b.ắ.n mình lăn thẳng xuống giường, sau đó ngơ ngác một chút, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Du Nguyệt Nguyệt. Anh thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn cô đầy oán trách, dứt khoát ôm lấy chân cô, tựa đầu lên đó, giọng nói vẫn còn hơi ngái ngủ: “Em làm gì vậy? Trời còn chưa sáng mà.”

“Đợi trời sáng thì em đi rồi.” Du Nguyệt Nguyệt khẽ nhấc chân, cúi người véo má anh, trên mặt mang theo nụ cười tinh quái. “Anh có đi nữa không? Không đi là em đi trước đấy.”

Nghiêm Cách tỉnh táo ngay lập tức, đầu óc cũng quay lại, nhớ ra hôm nay là ngày gì, anh nhìn cô đầy oán hận rồi kéo cổ tay cô c.ắ.n một cái: “Đồ đàn bà không có lương tâm.”

Anh không dùng lực chút nào, răng cọ qua cổ tay chỉ thấy tê tê chứ không đau, Du Nguyệt Nguyệt liếc nhìn anh, ghét bỏ lau tay vào quần áo anh: “Anh là mèo à? Động một tí là c.ắ.n người.”

Nghiêm Cách đảo mắt, ngáp một cái rồi đứng dậy. Anh mặc bộ đồ ngủ bằng lụa đen tuyền, đứng dậy cao hơn Du Nguyệt Nguyệt nửa cái đầu, tóc ngủ hơi vểnh lên, cả người ngơ ngác ôm lấy Du Nguyệt Nguyệt như không xương, tựa đầu lên vai cô rồi há miệng định c.ắ.n vào cổ cô.

“Anh mà dám để lại vết là đi đời với em đấy.” Du Nguyệt Nguyệt đe dọa đầy âm hiểm.

Nghiêm Cách cười gượng, ôm người vào lòng chứ không c.ắ.n nữa. Du Nguyệt Nguyệt đảo mắt, anh chàng này trước khi cưới thì hay thẹn thùng như gì ấy, giờ thì hết thẹn rồi, chỉ thấy dính người thôi, động một tí là muốn c.ắ.n, thật sự chẳng khác gì mèo cả. Nhưng vì mình sắp phải rời đi nên Du Nguyệt Nguyệt cũng chiều anh, thôi bỏ đi, ai mà chẳng có chút sở thích nhỏ, vấn đề không lớn.

“Được rồi, mau dậy thu dọn chút rồi đi thôi, đừng để bác Lâm và mọi người đợi lâu.” Du Nguyệt Nguyệt vỗ vỗ lưng Nghiêm Cách, bảo anh đừng dính lấy cô nữa, việc chính quan trọng hơn.

“Ừm.” Nghiêm Cách miệng thì đáp nhưng người vẫn bất động, cứ thế tì cằm lên đầu Du Nguyệt Nguyệt, hai tay ôm lấy eo cô. Dáng người Du Nguyệt Nguyệt không mảnh mai như thiếu nữ bình thường, eo nhỏ lại càng không có, vòng eo săn chắc, cánh tay, đôi chân dài đều cứng ngắc, chẳng liên quan gì đến sự mềm mại, toàn thân tràn đầy sức mạnh, có thể dễ dàng quật ngã một người đàn ông trưởng thành.

Cô tuyệt đối không liên quan gì đến hình tượng phụ nữ phổ biến, nhưng Nghiêm Cách lại yêu c.h.ế.t cái dáng vẻ này của cô. Anh ôm cô, tay không kìm được mà luồn vào trong áo sờ sờ vùng bụng săn chắc đầy lực lượng của cô. Thấy người này cứ lề mề không muốn cử động, Du Nguyệt Nguyệt đảo mắt, trực tiếp đẩy anh ra, giữ lấy đầu anh mà hôn tới tấp, môi lưỡi quấn quýt. Một lúc sau, cô đẩy anh ra, véo má anh, cười nhưng không cười: “Đi – làm – việc.”

Gò má diễm lệ của Nghiêm Cách đỏ bừng, ánh mắt mang theo vài phần t.ì.n.h d.ụ.c, lúc này chỉ có thể nhìn Du Nguyệt Nguyệt đầy oán trách, rồi nằm xoài ra giường. Du Nguyệt Nguyệt liếc nhìn anh, đi đến tủ quần áo chuẩn bị đồ mình sẽ mặc, cởi cúc áo ra thay luôn. Nghiêm Cách đỏ mặt hơn, cầm lấy cái gối bên cạnh che lên mặt, vừa trốn tránh lại vừa lén lút nhìn trộm vài cái. Đây là vợ anh mà, có gì mà không được nhìn? Cho dù là vợ thì cũng ngượng lắm chứ bộ.

Trong lúc anh còn đang đủ kiểu xoắn xuýt, Du Nguyệt Nguyệt đã thay xong quần áo. Cô mặc áo dài tay và quần dài đen, khoác thêm một chiếc áo khoác màu kaki, đi ủng da, rồi trực tiếp mở cửa đi ra ngoài. Bên ngoài, lúc nãy còn tối om, giờ đã thắp đèn nhỏ. Du Niên Niên, Trần Tiến và mọi người đang ngồi dưới lầu, nhưng vì đám nhỏ vẫn còn đang ngủ nên họ đều đi đứng nhẹ nhàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 456: Chương 456 | MonkeyD