Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 463
Cập nhật lúc: 23/04/2026 21:12
“Người đâu?”
“Không thấy.”
“Không lẽ rơi xuống hố rồi chứ?”
“Cút!”...
Mấy người bạn vừa ra ngoài là chạy thẳng về hướng nhà vệ sinh này, mấy đứa chân dài tay dài chạy nhanh, đến nơi thì phát hiện chẳng thấy người đâu. Nhà vệ sinh bên này không thấy, đổi sang nhà vệ sinh khác cũng không thấy, lại đi vòng quanh tìm. Không thấy không thấy vẫn không thấy. Mấy đứa nhìn nhau, đều định đi gọi người tìm Tuế Tuế, thì cô đã bước những bước nhỏ, chậm rãi đi tới, thấy mấy đứa mồ hôi nhễ nhại còn có chút thắc mắc: “Các cậu làm gì vậy? Nhà vệ sinh có gì vui đâu?”
Mấy người vô cảm nhìn cô, đồng thanh: “Cậu còn dám nói thế nữa à!”
Tuế Tuế rụt đầu lại, lộ ra hàm răng trắng bóc mỉm cười một chút, rồi lách qua sự bao vây của mấy đứa, cúi đầu một phát chui qua giữa bọn họ, chạy vào nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh ở đây cũng không có vách ngăn riêng biệt, nhưng may mà có một tấm chắn, không giống như bên ngoài nhiều chỗ chỉ có mấy cái hố trống trơn, rất thử thách người ta. Nhưng dù vậy cũng rất thử thách rồi, Tuế Tuế hít một hơi thật sâu, nín thở, vào nhà vệ sinh, đi vệ sinh, chạy ra ngoài, hít thở thật sâu, cảm giác như mình cuối cùng cũng sống lại rồi.
Những người khác thấy vậy thì đảo mắt thật mạnh, cái đồ bánh bèo yếu đuối này.
“Đi về thôi, cậu đừng có chạy lung tung một mình nữa.”
“Đúng đấy, cậu còn nhỏ mà, lạc mất thì làm sao?”
“Muốn ra ngoài cũng phải gọi bọn tớ chứ, tớ thấy cậu chính là muốn lén lút đi chơi một mình đấy.”...
Mấy đứa vây quanh Tuế Tuế lải nhải không thôi. Tuế Tuế rúc vào giữa, bịt tai lại, đôi mắt to tròn láo liên không thèm để ý đến họ. Không nghe không nghe, ông sư tụng kinh.
“Nghe thấy chưa? Du – Tuế – Tuế!” Nhị Nữu tăng âm lượng, ghé sát tai Tuế Tuế hét từng chữ một.
“Nghe thấy rồi nghe thấy rồi,” Tuế Tuế bĩu môi lầm bầm, “Các cậu còn nói nhiều hơn cả mẹ tớ nữa.”
“Hì,” Nhị Nữu xắn tay áo lên.
Tuế Tuế vừa dứt lời đã rất có tầm nhìn xa mà vắt chân lên cổ chạy biến, những người khác vội vàng đuổi theo. Mặc dù nếu nghiêm túc thì họ chẳng mấy chốc mà bắt được người, nhưng cả nhóm vẫn cứ đuổi đ.á.n.h nhau, quay lại đến tận trường quay mới tóm được Tuế Tuế, xách cổ áo cô bé lôi vào trong. Tuế Tuế đảo mắt liên hồi, vào đến bên trong liền vội vàng hất tay họ ra chạy lại ôm lấy Du Dư Dư đằng kia, hừ nhẹ một tiếng với mấy đứa. Mấy đứa cũng lần lượt mách tội.
Du Dư Dư nghe mà dở khóc dở cười, vỗ đầu Tuế Tuế bảo: “Nghe thấy chưa? Một mình đừng có chạy lung tung.”
“Cháu lớn rồi mà,” Tuế Tuế lầm bầm, “Cháu có việc nên mới bị chậm, bên phòng thu âm bên kia có cái gì mà hát thử ấy kéo cháu vào, cháu bảo họ tìm dì nhỏ đấy.”
Du Dư Dư ngẩn người, không ngờ còn có chuyện này, dở khóc dở cười nhéo nhéo má Tuế Tuế: “Tuế Tuế nhà mình sao mà giỏi thế nhỉ? Chuyện này để dì nhỏ đi xem thế nào đã, chúng ta cũng chẳng thiếu cơ hội này.” Nhóc con nhà họ nếu muốn làm mấy việc này thì đã có cơ hội từ lâu rồi, nên Du Dư Dư cũng khá bình thản.
Tuế Tuế gật gật đầu, cũng chẳng mấy hứng thú, cô bây giờ ngày càng nội liễm, không mấy mặn mà với những chuyện nổi bật này.
“Tiểu Dư à, đây là cháu gái cô à?” Đạo diễn Hình trầm ngâm nhìn Tuế Tuế, cảm thấy cô bé trông hơi quen mắt.
“Vâng, cháu gái Tuế Tuế của cháu, trông siêu giống cháu đúng không ạ?” Du Dư Dư hớn hở bế người, hai người ghé sát lại gần nhau, đúng là có nét giống đến năm phần. Tuế Tuế hồi nhỏ còn giống hơn, giờ trổ mã ra một chút, khí chất cũng ngày càng trầm tĩnh nội liễm, mang theo chút thanh lãnh, khác hẳn với vẻ hớn hở hay cười của Du Dư Dư.
“Đúng là rất giống, nhìn là biết người một nhà.” Đạo diễn Hình gật đầu, lúc này mới rảnh rang nhìn nhóm người mà Du Dư Dư dẫn đến. Chỉ có thể nói là không hổ danh là người chơi cùng Du Dư Dư, mỗi đứa một vẻ, đứa nào đứa nấy đều vô cùng xuất sắc. Những đứa khác thì thôi đi, khi nhìn thấy Nhị Nữu, mắt đạo diễn Hình sáng lên, chỉ vào cô bé hỏi Du Dư Dư:
“Tiểu Dư, đồng chí nhỏ này làm nghề gì vậy? Có hứng thú đến xưởng phim của chúng ta không? Cái nhan sắc này, cái dáng người này, trong bộ phim tiếp theo của xưởng chúng ta có một vai rất hợp đấy.”
Mấy đứa nhỏ theo bản năng nhìn sang Nhị Nữu đang có chút ngây ngô. Đúng thật, Nhị Nữu hằng ngày tuy có chút bộc trực nhưng ngoại hình đúng là rất đẹp. Cao một mét sáu lăm, không giống như kiểu người gầy gò mảnh khảnh phổ biến, cô bé có thân hình đầy đặn, chỗ nào cần thịt có thịt, khuôn mặt hơi tròn, đôi mắt to và sáng. Trong các bộ phim điện ảnh truyền hình thời này, mười bộ thì ít nhất phải có quá nửa là kiểu nhan sắc như cô bé, trông rất dễ mến.
Đạo diễn Hình càng nhìn càng ưng, mặc dù diễn viên của xưởng phim rất nhiều, cả đoàn văn công cũng đông người nhưng nhan sắc là trời ban, đúng là cần một cái duyên. Lại nhìn sang mấy đứa khác:
“Hai đồng chí nhỏ này cũng hợp, nhưng đất diễn không nhiều, lại có chút kiêu kỳ, chính là hai chị em từ nước ngoài về, từ lúc đầu coi thường cô đồng chí chân lấm tay bùn từ nông thôn lên cho đến về sau bị sự cần cù lương thiện của cô ấy làm cảm động.”
“Thế nào? Có hứng thú không? Nếu có hứng thú thì lúc nào rảnh qua diễn thử một chút, không vấn đề gì thì chúng ta triển luôn.”
Tuế Tuế và Hà Song Hạ nhìn nhau, hai đứa đứa nhìn tớ tớ nhìn cậu, rồi lại nhìn sang Nhị Nữu đằng kia.
“Ý là, chúng cháu đóng vai tiểu thư từ nước ngoài về, còn Nhị Nữu đóng vai cô gái nông thôn chân chất ạ?” Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to.
“Chúng cháu phải chế nhạo bạn ấy, rồi bị vỗ mặt ạ?” Hà Song Hạ bổ sung.
“Khụ, ý thì là ý đó, nhưng không phải vỗ mặt mà là cảm hóa, cảm hóa, để nhận ra cái tốt của nhân dân lao động.” Đạo diễn Hình giải thích: “Hơn nữa cũng không tính là phản diện, chỉ là sự va chạm giữa hai luồng tư tưởng thôi, nhân vật của các cháu vẫn rất dễ mến, về sau sẽ giúp đỡ xây dựng tổ quốc.”
“Ồ.” Tuế Tuế và Hà Song Hạ nhìn nhau, nén cười: “Chúng cháu chắc chắn không vấn đề gì, chỉ có Nhị Nữu thôi...”
Mặt Nhị Nữu đã xanh mét vì giận, cô bé nhìn lại chiếc váy mình đang mặc, rồi lôi gương nhỏ ra xem lại cách ăn mặc của mình, rồi nhìn sang với vẻ khó tin: “Ý bác là nhìn cháu cái là ra ngay cô gái nông thôn ạ?” Nhị Nữu giận rồi, vô cùng không vui. Mặc dù cô bé đúng là cô gái nông thôn thật, nhưng cô bé cảm thấy mình ăn mặc đẹp biết bao nhiêu mà.
