Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 477
Cập nhật lúc: 23/04/2026 21:13
"Tim cháu cũng đau nữa ạ." Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to, tiếp tục nói: "Ngực cứ thấy nghẹn nghẹn, chắc là lúc nãy bị ngã trúng rồi, chú cho cháu đi kiểm tra đi ạ, nhỡ đâu bị thương bên trong thì sao?"
Dao Cạnh cảm thấy khả năng này bằng không, nhưng đối diện với đôi mắt đen láy của cô bé, chú ấy không nói ra mà bảo cô bé sang chiếc giường nhỏ bên cạnh ngồi, cầm lấy cái ống nghe rồi nói:
"Cháu là anh trai phải không? Lát nữa kiểm tra phải cởi áo ra, có lẽ hơi bất tiện, cháu ra ngoài đợi một chút đi."
"Dạ?" Tuế Tuế ngẩn người ra một lát, ngẩng đầu nhìn người nọ: "Cởi áo ạ?"
"Ừ, nếu n.g.ự.c thấy không thoải mái thì chắc chắn phải cởi áo ra kiểm tra, nghe mới rõ được." Dao Cạnh vẫn ôn tồn như cũ, thần sắc chính trực, tay cầm ống nghe đi tới định ướm lên n.g.ự.c cô bé làm tư thế kiểm tra.
"Chú là bác sĩ, đây chỉ là kiểm tra bình thường thôi. Nếu là người lớn thì chắc chắn sẽ không thế này, nhưng cháu vẫn là trẻ con, các cơ quan còn nhỏ, kiểm tra cũng phải tỉ mỉ hơn một chút thì mới chính xác được."
Ôn Hiến rõ ràng có chút ngơ ngác, nhìn Tuế Tuế rồi lại nhìn bác sĩ, hoài nghi hỏi: "Cần phải như vậy ạ?"
"Tất nhiên rồi, nếu không sao mà thấy được bên trong?" Dao Cạnh thúc giục: "Đừng lãng phí thời gian nữa, lát nữa còn có bệnh nhân khác."
Ôn Hiến nhìn về phía Tuế Tuế, Tuế Tuế rõ ràng cũng đang có chút ngơ ngác, nhìn Dao Cạnh hỏi: "Chú định kiểm tra cái gì ạ? Không phải chỉ là nghe nhịp tim thôi sao?"
"Không chỉ nghe nhịp tim, còn phải kiểm tra tim phổi và cơ thể nữa. Không cởi áo ra thì khó quan sát được phản ứng của cơ thể, tất cả đều là vì tốt cho sức khỏe của cháu thôi." Dao Cạnh ôn hòa mỉm cười.
"Cô bé còn biết xấu hổ nữa à? Đừng sợ, chú là bác sĩ mà, kiểm tra xong là được thôi. Vấn đề ở n.g.ự.c là chuyện lớn đấy, nhỡ đâu tim phổi có vấn đề gì thì không hay đâu."
Tuế Tuế im lặng một lát, hỏi lại lần nữa: "Bắt buộc phải cởi áo ạ?"
Dao Cạnh gật đầu, lại nói thêm một tràng triết lý bác sĩ không phân biệt giới tính, trông đúng chất một bác sĩ chính trực.
Ôn Hiến cũng không hiểu rõ mấy chuyện này, cảm thấy hình như cũng không có gì sai, chưa kể cậu và Tuế Tuế cũng không phải anh em ruột, dù cho cô bé chỉ là một cái đuôi nhỏ nhưng ở lại cũng không tiện.
Cậu nhìn về phía Tuế Tuế, định bụng nói cậu sẽ ra ngoài...
Thì thấy Tuế Tuế bỗng chốc trở nên nghiêm túc hẳn lên, mím môi, đưa tay chỉ thẳng vào Dao Cạnh, giọng nói lạnh lùng:
"Ôn Hiến, đ.á.n.h chú ta đi, chú ta muốn giở trò lưu manh!"
Gemini đã nói
Tay Ôn Hiến phản xạ nhanh hơn não, khi đầu óc còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì tay đã túm lấy cổ áo đối phương, đ.ấ.m một cú thật mạnh xuống. Đến khi hiểu ra vấn đề, cơn giận bùng lên trên mặt, cậu túm lấy gã ta quăng mạnh vào bức tường bên cạnh.
Dao Cạnh chưa kịp phản ứng gì đã mất khả năng kháng cự, cuộn tròn dưới đất rên rỉ t.h.ả.m thiết.
Nắm đ.ấ.m của Ôn Hiến siết c.h.ặ.t, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay kéo dài lên cánh tay, sức mạnh bộc phát, cậu lại bồi thêm một cú đ.ấ.m nữa.
"Tôi..." Dao Cạnh căn bản không có cơ hội thanh minh, đau đến mức không còn sức để nói chuyện, hai tay ôm đầu phát ra những tiếng rên hừ hừ.
Nhìn kẻ kia nằm như một đống rác dưới đất, ánh mắt Ôn Hiến đầy vẻ lạnh lùng. Cậu nhấc chân giẫm lên tay gã, nghiến thật mạnh, cơn giận vì suýt bị lừa gạt mới tan đi được vài phần.
Cậu quay người lại.
Tuế Tuế đang tựa lưng vào cánh cửa đã đóng c.h.ặ.t, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, môi mím c.h.ặ.t, thần sắc cũng lạnh nhạt y hệt, chẳng có chút gì là sợ hãi hay lo lắng khi thấy người ta bị ăn đòn.
Thấy Ôn Hiến hạ gục đối phương chỉ trong ba hai nhát, cô bé khẽ nhíu mày, phàn nàn nho nhỏ: "Anh ra tay nhanh quá."
"Quen tay thôi." Ôn Hiến trầm giọng đáp.
Là đệ t.ử chân truyền do một tay Du Nguyệt Nguyệt dạy dỗ, lại có ưu thế bẩm sinh về vóc dáng và thể lực, sức sát thương của Ôn Hiến so với Du Nguyệt Nguyệt chỉ có hơn chứ không kém.
"Tên này tính sao đây?" Ôn Hiến cúi đầu nhìn Dao Cạnh, trong mắt thoáng hiện vẻ hung hãn, giọng nói trầm xuống: "Có cần phế tay hắn luôn không?"
"Anh còn nhỏ mà, đừng bạo lực thế chứ." Tuế Tuế khoanh tay bước tới. Nhìn bộ dạng m.á.u me đầy mặt đến mức không nói nên lời của Dao Cạnh, cơn giận trong lòng cô bé đã nguôi ngoai phần nào.
Miệng thì bảo Ôn Hiến đừng bạo lực, nhưng chân cô bé lại bước tới giẫm thẳng lên mặt gã, ánh mắt nhìn gã đầy vẻ thờ ơ.
"Còn kiểm tra nữa không? Còn muốn cởi áo nữa không? Tôi đi bệnh viện khám bao nhiêu năm nay, loại kiểm tra nào phải cởi áo mà tôi lại không biết chắc?"
Thời buổi này tư tưởng còn bảo thủ, ngay cả bác sĩ cũng cố gắng tránh tiếp xúc thân thể với người khác giới nếu có thể. Dù có tiếp xúc thì cũng chẳng có ai lại cố tình đuổi người nhà đi chỗ khác trong khi họ đang muốn ở bên cạnh bệnh nhân cả.
Thường thì bác sĩ còn mong người thân ở cạnh để chứng kiến cho minh bạch ấy chứ.
Cái loại kiểm tra này mục đích là gì, chẳng lẽ cô không biết sao?
"Cho chú nghe này, cho chú nghe này! Chú thích nghe tim đập lắm đúng không, để tôi cho chú khỏi phải đập luôn nhé." Tuế Tuế giẫm lên người gã rồi mới sực nhớ tới vết m.á.u trên mặt gã, vội vàng ghét bỏ thu chân về, cọ cọ vào quần áo gã cho sạch.
Cảm thấy đã hù dọa đủ rồi, Tuế Tuế bĩu môi nói: "Giờ thì làm gì tiếp? G.i.ế.c người diệt khẩu? Hay báo công an?"
Tuế Tuế rất tỉnh táo, chuyện này chủ yếu là do cảm giác của cô bé, thực tế thì chưa có bằng chứng gì cụ thể. Đánh cho gã một trận nhừ t.ử thế này cũng coi như huề rồi.
"Cứ thế này đi, đủ cho chú ta nằm một thời gian rồi."
Nói đoạn, Tuế Tuế cúi đầu nhìn Dao Cạnh đang đau đến mức không thốt nên lời. Đối diện với ánh mắt đầy giận dữ và oán hận của gã, giọng cô bé nhẹ bẫng:
"Tất nhiên, nếu chú muốn đi báo công an thì tôi cũng chẳng ngại đâu. Để xem lời chú nói có trọng lượng hơn hay là tôi."
"Chỉ thế thôi sao?" Ôn Hiến nhíu mày, có chút không tán thành.
"Chứ anh còn muốn thế nào nữa?" Tuế Tuế đảo mắt, vỗ vỗ cánh tay cậu, nói giọng già dặn: "Phải tuân thủ pháp luật chứ, chuyện g.i.ế.c người diệt khẩu chúng ta không thể làm được."
