Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 495
Cập nhật lúc: 23/04/2026 21:16
Để cô bé nhớ xem lúc đó sẽ có những ai nào.
Bốn đứa nhà Mao Đản, Ôn Hiến, Trang Hà Dụ, Nguyễn Tinh Kỳ, Nguyên Bác Hồng, Triệu Hành, Tiểu Hoa, Lạc Mai...
Tính đi tính lại, Tuế Tuế gật gù, đã có thể hình dung ra cảnh tượng sau khi khai giảng rồi.
Chẳng có gì thay đổi cả.
Còn bản thân cô bé, qua một kỳ nghỉ hè này, chắc là sẽ cao thêm được một chút nhỉ?
Một chút thôi cũng tốt mà.
Tuế Tuế phân vân chuyện này rồi lại lo lắng chuyện kia, cuối cùng chẳng ra đâu vào đâu, bèn đổi sang phòng khác để nghĩ tiếp.
Chuyện học hành của cô bé, tiểu học và cấp hai đều học ở đây, lên cấp ba cũng tiếp tục, đại học thì cơ bản đã xác định là Thanh Đại. Cô bé chỉ là không muốn nhảy lớp, chứ thực ra hoàn toàn có thể được tuyển thẳng rồi.
Mấy năm nay cô bé theo các giáo sư bên kia làm dịch thuật văn học, thành tích hoàn toàn đủ điều kiện.
Nhưng người nhà họ Du hoàn toàn không có ý định để cô bé nhảy lớp. Trẻ con mà, cứ tận hưởng cuộc sống của trẻ con là được rồi.
Nghĩ tới nghĩ lại, thấy bị cấm túc một tháng này sẽ lỡ bao nhiêu việc, Tuế Tuế thở dài sườn sượt, lăn qua lộn lại trên giường.
Chuyện gì thế này không biết!
A a a a!
“Cộp cộp.”
Tuế Tuế đang lăn lộn bỗng khựng lại một chút, trên giường loay hoay như một con sâu xoay một vòng, rồi nằm ngửa đầu xuống cạnh giường, mái tóc xõa tung rơi xuống t.h.ả.m lông trên sàn.
“Hửm?”
Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to, bàn chân dùng lực đẩy về phía trước, một lúc sau người đã trượt mượt mà như mèo từ trên giường xuống t.h.ả.m.
Từ mấy năm trước cô bé đã ngủ riêng rồi. Vì dáng người nhỏ, nhà sợ cô bé ngã từ trên giường xuống nên giường đều được đóng thấp, rất thuận tiện cho cô bé chui ra chui vào, leo lên leo xuống.
Lúc này, bò từng chút một đến chỗ t.h.ả.m, nghiêng đầu nhìn cục giấy bên cạnh, Tuế Tuế phân vân một lát, hơi bẩn một tí nha.
Cô bé cẩn thận dùng đầu ngón trỏ và ngón cái nhặt cục giấy lên, cái vẻ mặt chê bai đó đúng là không ai bằng.
Chậm chạp mở cục giấy ra, còn chưa kịp xem nội dung bên trong thì lại có một cục giấy khác ném vào, đập trúng ngay đầu Tuế Tuế, rồi nảy lên hai cái rơi xuống người cô bé.
Tuế Tuế vô cảm nhìn cục giấy này, chẳng cần xem nữa, vứt đồ sang một bên, lật người dậy từ t.h.ả.m lông, lững thững đi tới bên cửa sổ, mở toang khung cửa vốn chỉ hé mở, ló đầu ra nhìn.
Lúc này trời đã tối hẳn, dù đèn đường trong khu tập thể vẫn sáng nhưng vẫn có chỗ tối tăm, nhất là chỗ này nhiều cây cối hoa cỏ, Tuế Tuế nhìn hồi lâu cũng chẳng thấy ai.
Thấy cô bé nhìn mãi mà chẳng thấy gì, "chát" một cái, lại có một cục giấy đập trúng trán. Tuế Tuế phồng má, lần này thì định vị được người rồi.
Ngay dưới gốc cây phía ngoài căn phòng đó.
“Ở đây, ở đây nè!”
Thấy Tuế Tuế cuối cùng cũng phát hiện ra người, bọn Hà Song Hạ đang loay hoay mãi bên này mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ chỉ về phía nhà chính ra hiệu hỏi xem có ai không.
Tuế Tuế lắc đầu.
Tivi trong nhà bị tháo rồi, mọi người ai ra ngoài thì ra ngoài, ai về phòng thì về phòng, chẳng có ai lượn lờ ở đây đâu.
Nhận được phản hồi, mấy đứa lập tức xoa tay múa chân, nhanh nhẹn trèo qua hàng rào bên ngoài, một lát sau đã tới dưới cửa sổ phòng Tuế Tuế.
Vì sợ bị phát hiện, mấy đứa không ai dám nói to, cứ thế thì thầm to nhỏ dưới đó.
Tuế Tuế nghe không rõ bọn họ nói gì, hai tay chống cằm, cứ thế nằm bò bên cửa sổ nhìn bọn họ thì thầm rồi nhảy nhót, lên không được xuống không xong, trông cứ như Romeo và Juliet ấy.
Nhưng mà, Romeo ở đây hơi bị nhiều nha.
Một, hai, ba, bốn người lận.
Hơn nữa, mấy anh chàng Romeo sau khi thì thầm hồi lâu bên dưới, đã biểu diễn một màn xiếc cực kỳ điêu luyện.
Đây đúng là biệt đội Romeo đến từ rạp xiếc.
Tuy Tuế Tuế ở tầng hai, nhưng tầng một của căn nhà này xây khá cao, muốn một người leo lên là không thể, nhưng bọn họ có bốn người mà.
Mấy đứa bàn bạc một lát, bảo Nhị Cẩu T.ử đứng dưới cùng làm trụ, rồi Nhị Niết trèo lên, Hà Song Hạ lại nương theo đó leo lên trên, một cây cầu người đã bắc xong.
“...”
Mấy đứa này đã quá thành thục rồi, ngày trước ở đại đội khi vào núi tìm đồ hay hái quả bọn họ đều làm như vậy.
Thiết Trụ đứng dưới canh chừng cẩn thận, Hà Song Hạ rón rén đứng lên vai Nhị Niết, rồi vịnh vào khung cửa sổ này, nở một nụ cười thật tươi với Tuế Tuế, sau đó dùng lực cánh tay trực tiếp nhảy vào cửa sổ.
Chưa kịp nói gì với Tuế Tuế, cô bạn lại ló đầu ra, chìa tay xuống dưới, Nhị Niết cũng đứng lên từ vai Nhị Cẩu Tử, cùng Hà Song Hạ dùng sức kéo, Nhị Cẩu T.ử ở dưới đẩy lên, chẳng mấy chốc người cũng trèo lên được.
Còn Nhị Cẩu T.ử và Thiết Trụ hai đứa thì ngoan ngoãn đợi ở dưới.
“... Để mẹ tớ phát hiện ra là các cậu xong đời đấy.” Tuế Tuế lén lút chạy ra cửa khóa trái lại, rồi đóng cửa sổ, nhìn hai người bạn mà cảm thán.
“Cảm giác này cứ như là vụng trộm ấy nhỉ.”
Hai người:...
“Cái thân hình bé tí này của cậu thì một tay là bê đi vụng trộm được rồi.” Nhị Niết nhe răng, bước tới vặn vặn đầu Tuế Tuế rồi vò mạnh, vừa giận vừa thương nói:
“Cho đáng đời cậu bị dì nhốt, gan cậu cũng to thật đấy, chuyện gì cũng chẳng nói, xem cậu giỏi chưa kìa, còn coi bọn tớ là bạn nữa không?”
Tuế Tuế thè lưỡi, ngay từ khi thấy bọn họ tới là cô bé đã đoán được chắc chắn bọn họ biết chuyện rồi.
“Cũng có phải chuyện lớn gì đâu, vả lại người cũng vào viện rồi mà.” Nói đoạn Tuế Tuế rụt cổ lại, vỗ vỗ vai Hà Song Hạ, giọng mềm mỏng: “Đợi đến lúc đó tớ đền cho cậu một ông bố dượng.”
“... Thật là cảm ơn cậu nhé.” Hà Song Hạ có chút cạn lời, nhìn cái điệu bộ nhỏ xíu này vẫn không nhịn được mà đưa tay nhéo má cô bé, hậm hực nói:
“Cậu lo cho chính mình là đủ rồi, thật là, cái đồ nhóc con như cậu lại còn bày đặt ra oai. Sớm biết cái loại ch.ó má đó dám bắt nạt cậu, hôm qua bọn tớ còn đi hỏi làm gì? Lao thẳng lên phế hắn luôn, cậu đúng là...”
“Hi hi.”
Tuế Tuế rụt đầu, nhe răng cười với bọn họ chứ không nói gì. Chuyện này cô bé có kinh nghiệm, những lúc thế này cứ im lặng lắng nghe là tốt nhất, nói gì cũng sai cả.
Ba đứa ở trong phòng, Nhị Niết và Hà Song Hạ khoanh chân cằn nhằn, Tuế Tuế bịt tai nằm đó mặc kệ cho hai người nói, đợi đến khi hai người nói đã đời không còn gì để nói nữa, Tuế Tuế mới lăn một vòng ngồi dậy.
