Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 509
Cập nhật lúc: 23/04/2026 22:02
Thầy Ôn nghĩ rất nhiều, nhưng thực tế cái nhìn đó chỉ thoáng qua. Những người bị thầy nhìn trúng đều ngồi ngay ngắn, có chút căng thẳng. Thật sự là vì đám học sinh từ trường khác chuyển tới không biết, chứ đám học sinh trường này thì ai mà chẳng biết uy danh lẫy lừng của thầy Ôn. Người này trông không hung dữ nhưng thực sự là một tay cứng cựa đấy. Chủ nhiệm khối mà, đừng nói là trong lớp, đến người trong khối thấy thầy đều như chuột thấy mèo.
Cũng may vừa mới khai giảng nên thầy Ôn chỉ tìm hiểu sơ bộ rồi thu hồi ánh mắt, lấy sổ ra bắt đầu điểm danh.
"Bạch Linh."
"Có."
"Trần Uu Uu."
"Có."...
Có khá nhiều bạn mới, Tuế Tuế cũng theo tiếng điểm danh và trả lời để nhận mặt mọi người trong lớp. Cho đến...
"Hà Phán Nguyệt."
"Có."
"Hà Song Hạ."
Không ai trả lời. Tuế Tuế lập tức quay sang nhìn Hà Song Hạ, quả nhiên. Hà Song Hạ mặt không cảm xúc, tay cầm b.út siết c.h.ặ.t thêm vài phần, quay đầu nhìn về hướng vừa có tiếng đáp lời.
Phía đó, Hà Phán Nguyệt ngồi ở vị trí giữa, cũng nhìn sang, mặt đầy vẻ căm ghét và đố kỵ. Hà Phán Nguyệt đã sớm biết đến cái tên Hà Song Hạ, càng biết rõ cô ta chính là kẻ khiến ngày tháng của nhà mình hiện giờ thê t.h.ả.m như vậy. Cứ nghĩ đến việc mẹ con cô ta đang ở quê sống đời "nhà quê", Hà Phán Nguyệt còn có thể tự an ủi bản thân đôi chút.
Nào ngờ kẻ này vậy mà cũng lên được thành phố, còn học ở đây, thậm chí trông chẳng giống hình tượng "nhà quê" mà cô ta tưởng tượng chút nào. Hà Song Hạ không thích chưng diện như Tuế Tuế và Nhị Niết, nhưng là người từ mấy chục năm sau trở về, gu thẩm mỹ của cô đương nhiên không hề tệ. Cô thích cách ăn mặc đơn giản gọn gàng, tóc luôn buộc cao đuôi ngựa, mặc sơ mi trắng đơn giản và chân váy đen dài vừa phải, trông vừa năng động vừa tràn đầy sức sống tuổi trẻ.
Khác hẳn với hy vọng về một hình ảnh quê mùa trong đầu Hà Phán Nguyệt. Hà Phán Nguyệt siết c.h.ặ.t cây b.út, nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lao lên chất vấn tại sao kẻ này lại xuất hiện ở đây. Một đứa nhà quê như cô ta dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà trông còn... tốt hơn cả cô ta?
Thực ra Hà Phán Nguyệt mặc cũng không tệ, vì lên cấp ba nên được mua vải may bộ váy hoa nhí màu nhạt, tết tóc đuôi sam, đúng kiểu ăn diện thời bấy giờ. Chỉ là, so với Hà Song Hạ thì vẫn không thể bì được. Bởi vì độ hoàn thiện của trang phục phần lớn thực sự là phụ thuộc vào khuôn mặt.
"Hà Song Hạ."
Mối thâm thù giữa hai chị em này thầy Ôn không biết, chỉ thấy Hà Song Hạ không thưa nên thầy gọi lại một lần nữa. Hà Song Hạ nhìn chằm chằm Hà Phán Nguyệt rồi giơ tay: "Có."
Thầy Ôn tiếp tục điểm danh. Ở giữa có rất nhiều người, danh sách xếp theo phiên âm. Hà Song Hạ và Nhị Niết ngồi gần nhau, cho đến cuối cùng mới tới:
"Du Tuế Tuế."
"Có!" Tuế Tuế hớn hở giơ tay, giọng nói trong trẻo.
"Bạn Du Tuế Tuế là học sinh nhỏ tuổi nhất lớp, sức khỏe bạn không tốt, sau này việc trực nhật lớp, tập thể d.ụ.c giữa giờ hay các tiết thể d.ụ.c bạn đều không cần tham gia, cả lớp hãy quan tâm bạn nhiều hơn nhé." Thầy Ôn nói.
"Rõ ạ!"
"Bọn em biết rồi ạ!"...
Đám bạn cũ đều hiểu rõ và đã quen, tích cực hưởng ứng trả lời. Các bạn mới thì có chút tò mò, không biết sức khỏe tệ đến mức nào mà tất cả những việc kia đều không phải tham gia, nhưng trong bầu không khí hưởng ứng chung, cộng thêm mấy viên kẹo lạc Tuế Tuế phát lúc nãy, họ cũng đồng thanh đáp lời. Tuế Tuế nhe răng trắng bóc, mắt cong tít, tâm trạng rõ ràng là rất tốt.
Điểm danh xong cho Tuế Tuế, trong lớp chỉ còn lại một người cuối cùng.
"Ôn Hiến."
"Có." Ôn Hiến đặt tay xuống, khẽ mỉm cười nhìn thầy.
Thầy Ôn nhìn đứa con trai vì cao lớn nên từ hồi cấp hai đã luôn ngồi hàng cuối cùng. So với đứa nhỏ gầy gò yếu ớt, khắp người đầy vết thương năm xưa, thì giờ đây cậu thiếu niên ấy dáng người cao ráo, khí chất hiên ngang, tuấn tú cương nghị, thật khó để liên tưởng đến đứa trẻ đáng thương bị gãy chân ngày nào.
"Đã ngồi hàng cuối rồi thì kỷ luật của lớp tạm thời giao cho em phụ trách nhé." Thầy Ôn không nhịn được cười một cái, rồi trực tiếp sắp xếp nhân sự.
"Còn về lớp phó học tập, điểm thi lên cấp ba cao nhất là bạn Du Tuế Tuế, nhưng do vấn đề sức khỏe, nên sẽ giao cho người thứ..."
Thầy Ôn định nói là người thứ hai, nhưng chợt nhớ người thứ hai là Hà Song Hạ, nên thầy tiếp tục nhảy xuống phía dưới. Ừm... "Giao cho bạn Nguyễn Tinh Kỳ ở phía sau tạm thời đảm nhiệm vậy."
Đừng nhìn Nguyễn Tinh Kỳ suốt ngày chạy ngược chạy xuôi, hì hì ha ha như một tiểu bá vương, nhưng Ngô Oản Oản yêu cầu cậu rất nghiêm khắc, thành tích học tập của cậu vẫn luôn rất tốt.
Tiếp theo, thầy Ôn sắp xếp các chức danh như lớp phó đời sống, văn thể mỹ, thể d.ụ.c... cuối cùng:
"Lớp trưởng tạm thời do Hà Song Hạ đảm nhiệm. Để tôi xem vị lớp trưởng mà các thầy cô khác khen hết lời này lợi hại đến mức nào." Thầy Ôn nhìn Hà Song Hạ đầy trêu chọc.
Hà Song Hạ: "..." Cô biết là không thoát được mà.
Hà Song Hạ thở dài, đang định nhận lời thì: "Thầy ơi, em cũng muốn làm lớp trưởng." Hà Phán Nguyệt đột nhiên đứng bật dậy, giọng điệu đanh thép: "Thầy không thể cái gì cũng thiên vị học sinh trường này được, chúng em từ trường khác chuyển tới chẳng có cái gì cả."
Nụ cười trên mặt thầy Ôn nhạt đi vài phần, thầy nhìn Hà Phán Nguyệt đang đứng dậy lý sự, nói:
"Thứ nhất, việc chọn ban cán sự lớp là để thuận tiện cho việc quản lý lớp, cũng là để giúp các em thích nghi với học kỳ mới, cuộc sống mới. Học sinh trường này sẽ quen thuộc với các sắp xếp của trường hơn. Thứ hai, danh sách này được sắp xếp theo thành tích và năng khiếu, tất cả những người tôi chọn đều nằm trong top 15 học sinh có điểm cao nhất. Cuối cùng, đây chỉ là tạm thời, sau một tháng ban cán sự lớp sẽ được bầu chọn lại."
Thầy Ôn nhìn đám học sinh cả cũ lẫn mới trong lớp, tiếp tục: "Ngày đầu khai giảng tôi không thể lập tức hiểu hết tất cả mọi người, cái tôi cần là để mọi người nhanh ch.óng thích nghi với lớp, chọn theo thành tích là hợp lý nhất và cũng công bằng nhất."
"Còn về việc mọi người cũng muốn ứng cử ban cán sự, thì hãy thể hiện thật tốt trong tháng này. Cuối tháng lớp sẽ tự công khai bầu chọn."
