Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 533
Cập nhật lúc: 23/04/2026 22:04
“Đồ đạc để đâu cho em đây?” Anh hỏi.
Tuế Tuế lúc này mới sực nhớ đến anh, cô ngồi dậy trên giường, khoanh chân, chống cằm, mái tóc vàng xõa xuống đệm.
“Để đằng kia đi anh, để em dọn đồ xong rồi mới xuống dưới.” Tuế Tuế chỉ vào góc phòng chỗ không có t.h.ả.m.
Vali kéo suốt cả quãng đường nên không được sạch sẽ lắm, không thể làm bẩn t.h.ả.m được.
Ôn Hiến để đồ vào chỗ đó, nhìn Tuế Tuế đang ngồi trên giường, đôi mắt đen láy to tròn không biết đang nghĩ gì, rồi nhìn lại hai vali hành lý to bự, thuận miệng hỏi một câu:
“Có cần anh giúp em xếp đồ không?”
“Thật ạ?” Tuế Tuế lập tức lại vui vẻ lăn lộn một vòng, hớn hở nói: “Thế thì làm phiền anh quá đi mất!”
Ôn Hiến:...
Anh thực sự chỉ là thuận miệng hỏi một câu thôi mà.
Không phải anh không muốn giúp, mà đây toàn là quần áo con gái thôi!
Nhưng nhìn vẻ mặt chẳng chút bận tâm của Tuế Tuế, Ôn Hiến day day thái dương, vẫn cam chịu ngồi xuống giúp cô thu dọn đồ đạc.
Trong hai chiếc vali lớn đều là quần áo của Tuế Tuế, toàn là áo len với đại y. Ôn Hiến thở phào nhẹ nhõm.
“Những quần áo khác của em thì sao?” Chắc chắn hai vali này không phải toàn bộ đồ của cô.
“Mấy bộ đó em bán hết rồi, mang đi mang lại phiền phức lắm, lúc nào cần em mua mới sau.” Tuế Tuế nói với vẻ không mấy quan tâm.
Mặc dù đống quần áo đó dù có bán đi cũng lỗ mất cả nghìn tệ.
Nhưng từ nhỏ quần áo cô đã nhiều vô kể, cơ bản chẳng mặc lại quá nhiều lần, mang về cũng không cần thiết. Không trực tiếp vứt đi hay đem cho đã là cô biết tiết kiệm lắm rồi.
“Sao lại nghĩ đến chuyện bán quần áo? Hết tiền rồi à?” Ôn Hiến dở khóc dở cười.
“Làm sao có thể? Em không bao giờ thiếu tiền đâu nhé, hừ, đừng có coi thường công ty của em. Cái này gọi là cần kiệm trị gia đấy.” Tuế Tuế lườm anh một cái, cảm thấy bị coi thường nên đặc biệt nhấn mạnh.
Hai người họ bây giờ chưa biết ai kiếm được nhiều tiền hơn ai đâu.
Mặc dù, cái ý tưởng "cần kiệm trị gia" ban đầu của cô chính là vứt quách đồ đi cho rảnh nợ, nhưng khổ nỗi cô bạn cùng phòng của cô ở bên kia là một "con nghiện" kiếm tiền, nên đã giúp cô bán quần áo cũ để lấy hoa hồng.
Thì... dù sao cô cũng chẳng phải đụng tay đụng chân vào việc gì, tiền không lấy thì phí.
Tiết kiệm biết bao nhiêu, Tuế Tuế tự tìm lý do cho mình, chút cảm giác chột dạ lập tức biến thành sự tự tin tràn trề.
“Được được được, em cần kiệm, em trị gia.” Ôn Hiến dở khóc dở cười, lấy từng chiếc quần áo được gấp gọn gàng trong vali ra.
“Treo hết vào tủ nhé?”
“Bên này là đồ mùa hè, bên này là đồ mùa đông ạ.” Tuế Tuế không chút do dự đưa tay chỉ trỏ, tóm lại là cô chẳng muốn động đậy chút nào.
Ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ khiến cô mệt đứt hơi rồi.
Nếu là người khác dọn thì Tuế Tuế còn hơi lo họ gấp không đẹp, chứ Ôn Hiến thì cô yên tâm lắm. Cái anh chàng này làm việc khéo léo cực kỳ, quần áo gấp chuẩn không cần chỉnh, chuyên nghiệp như công nhân nhà máy may vậy.
Nhưng cũng chẳng biết chừng, biết đâu ngày trước anh ta từng đi làm thêm ở đó cũng nên, Tuế Tuế chống cằm suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Động tác của Ôn Hiến rất nhanh nhẹn, anh treo tất cả những chiếc áo khoác dày của Tuế Tuế vào tủ, phân loại theo màu sắc. Những chiếc mỏng hơn thì gấp thành từng khối vuông nhỏ đặt ở dưới, cũng xếp theo tông màu.
Chẳng mấy chốc hai vali quần áo của Tuế Tuế đã được dọn xong. Cuối cùng, trong vali chỉ còn lại một chiếc túi nhỏ có khóa kéo.
Ôn Hiến cứ như thể chạm phải hòn than nóng, không thèm đụng vào cái túi đó một chút nào, mắt nhìn thẳng cố coi như không thấy. Sau khi xong xuôi anh nhìn sang Tuế Tuế:
“Còn gì nữa không em?”
Tuế Tuế lại lăn lộn trên giường, đung đưa đôi bàn chân đang đi tất dày, giọng nói trong trẻo: “Em muốn uống nước.”
“Để anh đi rót cho.” Ôn Hiến chẳng cần suy nghĩ liền nói, rồi nghe thấy tiếng cười trong trẻo, lanh lảnh của Tuế Tuế.
“Đây là nhà em mà, em sai anh đi rót nước cho em, hi hi hi.” Tuế Tuế lại bắt đầu lăn ra cười. Đến khi cười đã đời, cô mới ngồi dậy với mái tóc rối bù, làm bộ nghiêm túc:
“Bà mà thấy là mắng em c.h.ế.t mất, chúng mình xuống nhà thôi.”
Đôi mắt cô cong tít lại, khi cười lộ ra hàm răng trắng xinh. Do lăn lộn nên mái tóc vàng có phần rối loạn, thứ này vốn dĩ không được cố định chắc chắn lắm nên giờ đã xộc xệch, hơi tuột về phía sau, lộ ra một mảng tóc đen.
“Tóc hơi tuột rồi kìa.” Ôn Hiến nói.
“Ơ?” Tuế Tuế sờ sờ thì đúng là thế thật, cô cũng lười đi soi gương, cứ thế rướn đầu ra, nũng nịu bảo:
“Ôn Hiến, anh mau giúp em chỉnh lại đi, em còn phải giữ cái kiểu này đến lúc mẹ về cơ.”
Hừ, đến lúc đó cho mẹ một phen hú vía.
Gia đình cô có bị dọa cho hú vía hay không thì chưa biết, anh chỉ biết là cái cô nhóc này chắc chắn sẽ bị mắng cho vuốt mặt không kịp thôi.
Nhìn bộ dạng phấn khích của Tuế Tuế, Ôn Hiến lắc đầu, cũng không khuyên cô nữa. Hai năm rồi không về nhà, chắc dì Niên Niên sẽ không vừa mới gặp đã động thủ ngay... đâu nhỉ?
Trong đầu thì mải suy nghĩ, nhưng tay anh vẫn rất nhanh nhẹn giúp Tuế Tuế tết lại tóc.
Mái tóc thật của Tuế Tuế vốn đã vừa dài vừa dày, lớp tóc thật bên trong đã phải tốn bao công sức bôi keo mới cố định lại được để trông không bị lộ.
Lớp tóc vàng bên ngoài cũng là tóc thật, nhà bạn học của cô làm tóc giả nên cô đã mua ở đó, giá không hề rẻ nhưng chất lượng cực tốt. Nếu không biết trước thì dù có chạm tay vào cũng không nhận ra đây là tóc giả.
Ôn Hiến cẩn thận chải chuốt mái tóc cho Tuế Tuế để tránh làm đau tóc thật của cô. Cái cô bé này từ nhỏ đã mỏng manh lắm, không chịu được khổ cũng chẳng chịu được đau, cứ như b.úp bê đắt tiền trong tủ kính vậy, phải được nâng niu chăm sóc cẩn thận.
Ôn Hiến từ nhỏ đã hiểu rõ đạo lý này.
Một phần vì sức anh lớn hơn người thường rất nhiều, mỗi khi đối diện với Tuế Tuế anh lại càng phải thận trọng hơn, bằng không chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng để lại vết hằn ngay.
Nhưng lượng tóc giả của Tuế Tuế cũng rất dày, muốn làm đẹp thì không tránh khỏi việc chạm vào tai và phần mặt nghiêng của cô. Làn da mát rượi, mịn màng như ngọc thạch, dù có kề sát thế này cũng chỉ thấy được lớp lông măng mịn màng, chẳng tìm thấy một chút tì vết nào.
