Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 562
Cập nhật lúc: 23/04/2026 22:07
“Em chẳng xem gì cả.” Tuế Tuế mặt vô tội quay đầu lại.
“Ừm, bên này vẫn còn nữa nè, có muốn xem hết luôn không?” Ôn Hiến khẽ nhướn mày, ngay trước mặt Tuế Tuế lấy ra mấy bức thư khác trong ngăn kéo của cô, trong lòng có chút khó chịu.
“Em có xem đâu, em là người đã có đối tượng rồi, không làm chuyện đó đâu.” Tuế Tuế mở to đôi mắt đen láy, dưới ánh nhìn của Ôn Hiến, cuối cùng chột dạ bổ sung thêm một câu: “Chỉ là hơi tò mò một chút xíu thôi, chỉ một chút xíu thôi.”
Ôn Hiến không nhịn được đưa tay véo má Tuế Tuế. Ban đầu anh có chút trầm uất, nhưng nhìn đôi mắt ngập nước và dáng vẻ vô tội của cô, chút cảm xúc tiêu cực đó lại tan biến không dấu vết. Anh nhẹ nhàng xoa má cho cô, giọng nói dịu dàng pha chút bất lực: “Cất đồ đi thôi, đến lúc đi ăn rồi.”
“Hi hi.” Tuế Tuế cười hì hì ôm lấy eo Ôn Hiến, cọ đầu vào người anh. Anh ấy đâu có dùng lực, sao mà đau được chứ.
“Mao Đản cái đồ xấu xa đó đem chuyện của chúng mình nói ra ngoài rồi, Nhị Cẩu T.ử đòi đi ăn chung, ở Toàn Tụ Đức, bọn họ đặt chỗ rồi...” Tuế Tuế lên án Hà Song Hạ một phen. “Cậu ấy thật là quá đáng.”
Ôn Hiến đứng đó, gương mặt đầy vẻ nuông chiều nghe Tuế Tuế lải nhải, đưa tay xoa đầu cô. Đợi Tuế Tuế nói xong, cô mới buông tay đang ôm Ôn Hiến ra, đem bài tập bản thảo trên bàn cất hết vào ngăn kéo, bao gồm cả mấy bức thư tình kia.
“Ôn Hiến, anh đi mua giúp em mấy cái khóa chắc chắn nhé. Văn phòng này người ra vào cũng nhiều, vạn nhất mấy bài tập này mất thì phiền lắm.” Cất xong, Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn Ôn Hiến, mắt cong cong, thần sắc thản nhiên.
Ôn Hiến mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ đầu Tuế Tuế, gật đầu: “Được.”
Tuế Tuế lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhấc túi xách khoác lên người Ôn Hiến, rồi ôm lấy cánh tay anh vui vẻ cùng nhau rời đi. Còn về thư tình gì đó, xem một chút là được rồi, chẳng có gì cần xử lý cả. Phàm là người có tâm một chút đều biết cô là người đã có đối tượng, bởi vì Ôn Hiến ngày nào cũng đưa đón ở trường, vậy mà còn viết thư tình, Tuế Tuế cảm thấy không cần để tâm, không vứt đi đã là nể mặt lắm rồi.
“Lát nữa đến đó Nhị Cẩu T.ử chắc chắn sẽ tìm cách làm khó anh, anh đừng có nhường cậu ấy nhé, cái tên đó là được đằng chân lân đằng đầu đấy.” Vừa lên xe Tuế Tuế lại không nhịn được lải nhải. “Anh ấy à, tính tình cứ tốt quá mức.”
“Cũng ổn mà, dù sao cậu ấy cũng nhỏ tuổi hơn anh, có chút tính khí thiếu niên.” Ôn Hiến vừa cười vừa nói.
Nghe xem câu này, nhỏ tuổi hơn, tính khí thiếu niên, thực ra chỉ cách nhau có một tuổi, chẳng khác nào nói thẳng người ta là đồ trẻ con. Với công phu của Nhị Cẩu Tử, bao nhiêu năm qua có bao giờ chiếm được chút lợi lộc nào từ anh đâu.
Quả nhiên, Tuế Tuế thuận miệng chê bai Nhị Cẩu T.ử suốt ngày không biết dỗ dành người khác, bao nhiêu năm rồi không biến Nhị Niêu thành đối tượng được, chỉ toàn đi gây hấn khắp nơi, nhìn ai cũng không thuận mắt, có giỏi thì trực tiếp tỏ tình với Nhị Niêu xem sao.
Ôn Hiến vừa lái xe vừa mỉm cười nghe Tuế Tuế chê bai Nhị Cẩu Tử, nhưng trong lòng anh cũng hiểu nỗi lo ngại của cậu ta. Cùng họ chỉ là vấn đề nhỏ, Nhị Cẩu T.ử và Nhị Niêu quan hệ huyết thống xa lắm, vấn đề là khoảng cách giữa hai người hiện tại. Nhị Niêu là ngôi sao đang lên rực rỡ trong giới giải trí, thuộc kiểu đi đến đâu không hóa trang đều sẽ bị nhận ra, những người theo đuổi cũng toàn người có điều kiện tốt. So với cô, sự nghiệp của Nhị Cẩu T.ử mới chỉ bắt đầu, mà ngành thu mua phế liệu nghe cũng không hay ho gì, nhất là Nhị Niêu cái miệng cũng hay khích bác, nói đến chuyện nhặt rác, trong lòng Nhị Cẩu T.ử chắc chắn sẽ có sự e ngại.
Nhưng người tinh mắt đều thấy được Nhị Niêu chẳng hề để ý những chuyện đó, hai người từ nhỏ đã chung đụng như vậy, nhưng con người khi trưởng thành thường sẽ bị đủ thứ thế tục vây hãm. Ôn Hiến thực ra khá thấu hiểu Nhị Cẩu Tử. Ngay cả chính anh, dù đã có được sự công nhận của Ưu Niên Niên, nhưng đối mặt với Tuế Tuế anh cũng luôn muốn mình thể hiện tốt hơn, muốn mình xứng đáng với cô hơn. Những năm qua anh vẫn luôn lấy đó làm mục tiêu, hiện tại tuy có chút thành tựu nhưng trong mắt Ôn Hiến bấy nhiêu vẫn còn xa mới đủ.
Suốt quãng đường, Tuế Tuế nói không ngừng nghỉ, Ôn Hiến tuy ít khi tiếp lời nhưng cũng chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng phản hồi lại nội dung câu chuyện của cô. Tuế Tuế rất thích cảm giác này, Ôn Hiến luôn cư xử chừng mực, ở bên cạnh anh khiến cô thấy rất thoải mái. Cô vui vẻ bước xuống xe, nắm tay anh đi lên lầu, quang minh chính đại tay trong tay bước đến trước mặt hội bạn thân, dáng vẻ vô cùng lý lẽ và hùng hồn:
“Chính là chuyện như các cậu thấy đấy.”
“Hê, cái đồ đáng ghét này!”
“Được lắm Ưu Tuế Tuế!”
“Thật là gan to tày đình mà!”...
Mấy người không nhịn được xông tới làm loạn một hồi, vò đầu Tuế Tuế thành tổ quạ, chạy nhảy trong phòng bao một lúc lâu, cuối cùng Tuế Tuế bị cù đến mức mặt đỏ bừng, cười không ra hơi, nhóm Nhị Niêu mới tha cho cô.
“Tốt lắm, lớn rồi là lợi hại quá nhỉ, chuyện đại sự như này cũng không nói với chúng mình. Tuế Tuế, Ôn Hiến, hai người thật là không nể mặt gì cả, nếu không phải Mao Đản phát hiện ra thì hai người định khi nào mới nói hả?”
Sau trận náo nhiệt, Nhị Niêu bắt đầu hỏi tội, bắt Tuế Tuế và Ôn Hiến đứng cùng nhau, giống như thẩm vấn phạm nhân vậy.
“Hai người ở bên nhau từ bao giờ? Được bao nhiêu ngày rồi?”
“Ờ...” Đây là Tuế Tuế.
“Ngày 6 tháng 9, đến nay là hai mươi mốt ngày.” Đây là Ôn Hiến.
“Vậy vốn dĩ hai người định bao giờ mới nói cho tụi này biết?”
“Ờ...” Đây là Tuế Tuế, thực ra cô chưa từng có ý định chủ động nói, định là bao giờ bị phát hiện thì dọa mọi người một phen cho vui.
“Nghe theo Tuế Tuế.” Đây là Ôn Hiến.
“Bữa cơm tối nay ai trả tiền?”
“Em trả!” Lần này Tuế Tuế không chút do dự.
“Nghe theo Tuế Tuế.” Ôn Hiến mặt đầy ý cười, đúng chuẩn một người chồng hiền, trong mắt ngập tràn sự nuông chiều.
Tuế Tuế cũng không nhịn được nở nụ cười rạng rỡ, mắt cong cong, hào phóng nghiêng người ôm lấy cánh tay anh, vô cùng quấn quýt. Cô từ nhỏ đã có tính hay làm nũng, sức khỏe không tốt lại lười, nên thích được ôm được cõng đi, có điều khi lớn lên không tiện để mấy cậu con trai cõng nên Tuế Tuế toàn tự tung tăng. Bây giờ có đối tượng rồi, nhất định phải dính lấy nhau, không muốn đi là lý lẽ hùng hồn đòi người ta cõng ngay.
