Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 565
Cập nhật lúc: 23/04/2026 22:07
Dù là bạn thân của Trang Hòa Dụ nhưng Hà Song Hạ cũng là bạn lâu năm, Ôn Hiến giữ thái độ khá trung lập. Bởi chuyện tình cảm thì người ngoài thực sự không thể xen vào, phương thức chung sống thế nào đều là do họ tự chọn.
“Nhưng thái độ của lớp trưởng đối với Tiểu Trang đúng là kỳ lạ thật, anh nhớ lần đầu gặp mặt cô ấy đã đ.á.n.h nhau với cậu ấy rồi.” Nghĩ về chuyện hồi nhỏ, gương mặt Ôn Hiến rạng rỡ nụ cười.
“Mặc dù là cô ấy đơn phương đ.á.n.h người.”
Tất nhiên, phản ứng của Hà Song Hạ không quan trọng, trọng điểm là Tuế Tuế.
“Anh nhớ lúc đó em còn vẩy tương ớt lên người cậu ấy, lúc đó anh lần đầu gặp chú, còn tưởng chú là mẹ mìn, nhất quyết đòi đưa mọi người cùng lên đồn công an.”
“Ha ha ha em nhớ chứ, ba em lần nào nhắc đến anh cũng lôi chuyện này ra nói.” Tuế Tuế mắt cong cong trêu chọc: “Em thấy bây giờ ba nhìn anh không thuận mắt cũng có một phần lý do này đấy.”
Trần Tấn bây giờ mỗi lần thấy Ôn Hiến đều trưng ra vẻ mặt khó ở.
“Chắc không phải đâu, chú ấy thế này là vì anh đã cướp mất bảo bối nhỏ của chú ấy thôi.” Ánh mắt Ôn Hiến đầy ý cười và sự nuông chiều.
“Vậy thì anh lo mà thể hiện cho tốt, sau này ba sẽ nhìn anh thuận mắt thôi.” Tuế Tuế hếch cằm đầy tự hào: “Em chẳng phải là bảo bối sao.”
“Đúng, Tuế Tuế là bảo bối.” Ôn Hiến tiếp tục nuông chiều.
Tuế Tuế mắt cong tít, lại tiếp tục tán gẫu với anh.
Từ bạn bè xung quanh đến sinh viên trong lớp, từ công việc đến người lớn trong nhà, cuộc sống của hai người có độ trùng khớp rất lớn nên chuyện để nói thì nhiều vô kể, ngày nào cũng nói không chán.
Ôn Hiến không phải người nói nhiều, nhưng biết Tuế Tuế thích hóng hớt nên cũng kể cho cô nghe đủ mọi chuyện anh gặp khi đi công tác. Từ chuyện bát quái trong các gia đình, mâu thuẫn trong công việc, đến những chuyện kỳ lạ hay những gì tai nghe mắt thấy.
Hai người chính thức yêu nhau chưa lâu, nhưng thực sự mà nói thì chẳng khác gì một đôi vợ chồng trẻ.
Ăn cơm xong, Tuế Tuế đi vệ sinh cá nhân để chuẩn bị ngủ trưa, còn Ôn Hiến thì rửa bát xong rồi quay về công ty xử lý công việc. Còn chuyện để Tuế Tuế rửa bát ư? Chẳng ai có ý nghĩ đó cả, từ nhỏ cô đã chưa từng phải làm việc này.
Ôn Hiến cũng chẳng bận tâm, bây giờ anh cũng ít khi phải làm mấy việc vặt vãnh này, cả hai đều là những người kiếm ra tiền, ai lại đi so đo chuyện rửa bát chứ, cứ thuê người về làm là xong. Công ty anh cách đây chỉ vài phút lái xe, rất thuận tiện.
Tuế Tuế rửa mặt xong là đi ngủ trưa ngay, cô có thói quen sinh hoạt cực kỳ tốt, nằm xuống giường một lát là ngủ say, đúng nửa tiếng sau chuông báo thức vang lên là cô mở mắt, ngáp một cái rồi thức dậy.
Chân vừa chạm đất thì chuông điện thoại reo vang.
“Ơ?” Tuế Tuế nhìn số điện thoại, nhấc máy có chút thắc mắc: “Có chuyện gì thế?”
“Tiêu rồi tiêu rồi mình c.h.ế.t chắc rồi Tuế Tuế ơi, lần này cậu nhất định phải cứu mình!” Tiếng thét ch.ói tai của Nhị Niêu truyền đến từ đầu dây bên kia.
Tuế Tuế không nhịn được đưa điện thoại ra xa một chút, vậy mà giọng của Nhị Niêu vẫn muốn xuyên thủng màng nhĩ người ta.
“Cậu làm sao? Chuyện vung cả mấy vạn tệ mua đồng hồ bị lộ rồi à? Yên tâm đi, dù sao cũng là con gái ruột, thím sẽ để cho cậu thoi thóp một hơi mà.”
Tuế Tuế ngoáy tai, trêu chọc Nhị Niêu. Phải biết rằng Nhị Niêu vốn tiêu xài hoang phí, dù gia đình biết nhưng tiêu đến mấy vạn tệ cho một chiếc đồng hồ thì đúng là phá của. Nếu bị phát hiện thì chắc chắn bị mắng cho vuốt mặt không kịp.
“Không phải chuyện đó... Á á á còn thê t.h.ả.m hơn thế nhiều!” Đầu dây bên kia Nhị Niêu vò đầu bứt tai đến phát điên, tiếp đó là giọng nói mang theo vài phần suy sụp: “Hình như... mình có t.h.a.i rồi.”
“Cái gì?”
Tuế Tuế nghi ngờ mình nghe nhầm, áp điện thoại sát lại, đôi mắt to tròn xoe, giọng nói cao thêm vài tông: “Thai nghén cái gì? Ai có thai? Thai của ai?”
“Ngoài cái tên khốn kiếp đó ra thì còn ai nữa? Tiêu rồi tiêu rồi c.h.ế.t chắc rồi, tháng này mình chưa thấy 'đến', trễ nửa tháng rồi, trước đây chưa từng bị thế bao giờ.” Giọng Nhị Niêu đầy vẻ lo sốt vó. Dù sao đây cũng là chuyện tày đình, cô dù thế nào cũng chỉ là một cô gái trẻ.
“Được rồi được rồi, cậu đừng cuống, để mình gọi điện chúng mình đi bệnh viện kiểm tra trước đã, cũng chưa chắc đâu.” Thấy Nhị Niêu đang hoảng loạn, Tuế Tuế vội vàng an ủi. Lúc cần kíp cô vẫn rất đáng tin cậy.
Cúp điện thoại, Tuế Tuế liền gọi cho bác sĩ La ở bệnh viện mình vẫn hay tới để nhờ sắp xếp một buổi kiểm tra. Kiểu kiểm tra không lưu lại hồ sơ ấy. Dù sao Nhị Niêu cũng là người nổi tiếng.
Chỉ là cô gọi điện nói cũng không rõ ràng, chỉ bảo nhờ sắp xếp một buổi siêu âm, cũng không nói là của ai, làm bác sĩ La Minh Anh ở đầu dây bên kia tim gan đều run rẩy theo. Tuế Tuế từ nhỏ đã khám bệnh chỗ bà, bà cũng là người nhìn cô lớn lên, bây giờ đột nhiên lại thế này...
Trong đầu La Minh Anh đã hiện ra vô số giả thuyết về việc cô gái ngoan bị bọn lưu manh lừa gạt dẫn đến m.a.n.g t.h.a.i trước khi cưới. Thực sự là trường hợp này không hiếm, nhất là ở bệnh viện này, bà gặp suốt.
Sau khi Tuế Tuế cúp máy, tay La Minh Anh vẫn còn run, bà vội vàng dời các lịch hẹn phía sau để đích thân theo sát vụ này. Tuy không nghĩ Tuế Tuế là người thiếu suy nghĩ như vậy, nhưng chuyện tình cảm mà, có những người ngày thường rất ổn nhưng cứ động đến yêu đương là như mù như quáng, chẳng biết đường nào mà lần.
Tuế Tuế không biết những suy nghĩ vẩn vơ của bà, dặn dò xong cô thay quần áo, bắt taxi đến bệnh viện ngay. Chuyện này khi chưa xác định thì vẫn phải cẩn thận.
Lúc Tuế Tuế đến bệnh viện, Nhị Niêu đã trang bị kín mít, thu mình ngồi trong góc đợi cô. Nhìn dáng vẻ tội nghiệp và bất lực ấy, Tuế Tuế chẳng còn tâm trí đâu mà hóng hớt nữa.
“Được rồi được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, phải kiểm tra mới biết được.” Tuế Tuế bước tới kéo cô dậy, nắm tay cô đi vào trong, vừa đi vừa an ủi. “Cứ thả lỏng đi, cho dù có thật thì cũng chẳng sao, cậu tốt nghiệp rồi mà, chuyện nhỏ, trời sập xuống có người cao hơn chống đỡ.”
“Chẳng qua là một đứa trẻ thôi mà, đơn giản thôi, đến lúc đó mình bỏ tiền nuôi giúp cậu, đừng nói là một đứa, dù có mười đứa tám đứa mình cũng nuôi nổi.”
