Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 568
Cập nhật lúc: 23/04/2026 22:07
"Đợi đấy, ngày mai anh đi ra nước ngoài ngay."
Tuế Tuế không nhịn được cười khúc khích, c.ắ.n một cái lên vai anh, dùng răng nghiền nhẹ.
"Đừng nghịch." Ôn Hiến hít một hơi sâu, gỡ cô ra, kéo tấm chăn bên cạnh trùm kín cô từ đầu đến chân, rồi cứ thế để trần thân trên bước ra ngoài.
Đến khi Tuế Tuế hất tấm chăn mỏng ra, chỉ còn thấy bóng lưng của Ôn Hiến.
Cô lại không nhịn được mà cười rinh rích, lăn lộn trên giường, đôi mắt cong tít, cười vô cùng vui vẻ.
Ôn Hiến đi tới cửa vẫn còn nghe thấy tiếng cười bên trong, anh cúi đầu nhìn xuống, thần sắc có chút bất lực nhưng cũng không nén được mà nhếch môi, rồi bật cười theo.
Đời này, anh đã gặp được cô gái tuyệt vời nhất.
“Dì ơi dì ơi, chúng ta chơi cưỡi ngựa đi!”
“Dì ơi dì ơi, lái xe xe!”
“Dì ơi dì ơi...”
……
Trẻ con đúng là khiến người ta vừa yêu vừa hận. Lúc ngoan ngoãn thì như thiên thần, khiến người ta hận không thể nâng niu trong lòng bàn tay; nhưng đến lúc phiền phức thì lại chỉ muốn tống khứ ngay vào thùng rác cho rảnh nợ.
Tuế Tuế hiện tại chính là cảm giác đó, trong đầu toàn là tiếng “dì ơi dì ơi” nghe như sắp nổ tung đến nơi. Nhưng cái nhóc con trước mặt lại chẳng hề hay biết, cứ ngồi trên chiếc ô tô đồ chơi lái đi lái lại, miệng mồm chưa từng ngừng nghỉ, lượn lờ vòng quanh Tuế Tuế:
“Dì ơi dì ơi, dì xem cháu lái có giỏi không?”
“Dì ơi dì ơi, cháu thích cái này lắm.”
“Dì ơi dì ơi, bao giờ mẹ cháu mới về ạ?”
……
Tuế Tuế ngồi trên ghế với vẻ mặt sống không bằng c.h.ế.t, nhóc con hỏi một câu cô trả lời một câu, gắng gượng trông chừng nó.
Đến khi Ôn Hiến trở về, nhìn thấy cảnh tượng này, trong mắt anh lập tức hiện lên ý cười. Anh bước tới xách cái thằng nhóc đang lái xe lên.
Đứa nhỏ vốn đang lải nhải không ngừng lập tức im bặt, sợ sệt nhìn Ôn Hiến, lí nhí chào:
“Chú Ôn.”
“Đi, chú dạy cháu tập viết chữ.” Ôn Hiến cười, một tay bế nhóc con đi ra phía đình hóng mát bên cạnh.
Tuế Tuế vừa rồi còn đang tuyệt vọng, giờ thấy cứu tinh đến thì lập tức phấn chấn hẳn lên, lạch bạch chạy vào nhà lấy giấy b.út mang ra đặt lên bàn đá cho hai chú cháu tập viết.
Đứa nhỏ chưa đầy ba tuổi này không thể cười nổi nữa.
Có ai trông trẻ kiểu này không? Nhà ai lại bắt đứa bé ba tuổi tập viết chữ cơ chứ?
Nhưng nhìn Ôn Hiến cao lớn lực lưỡng bên cạnh, người mà một đ.ấ.m có thể hạ gục hai đứa nhóc như mình, Hà Uu Uu đành ấm ức, ngoan ngoãn đi theo tập viết.
Cuối cùng cũng yên tĩnh được một lúc.
Tuế Tuế thở hắt ra một hơi dài, ngồi phịch xuống chiếc xích đu bên cạnh. Cô cảm thấy trời xanh hơn, cây cỏ xanh hơn, ngay cả không khí cũng tươi mới hẳn ra, cả người như được tự do vậy.
Đang tựa lưng nghỉ ngơi, Tuế Tuế cảm thấy vai mình nặng xuống, rồi có đôi tay bắt đầu xoa bóp cho cô.
“Chỗ này, chỗ này nữa.” Tuế Tuế thuận thế nằm ra, chỉ đạo người kia bóp vai cho mình, thở dài sườn sượt:
“Mệt c.h.ế.t mất thôi.”
“Thế còn mong chờ có trẻ con nữa không?” Ôn Hiến trêu chọc.
Tuế Tuế lập tức lắc đầu như trống bỏi, dùng hành động thực tế để bày tỏ sự kháng cự với đám nhóc tì.
Trẻ con, quả nhiên chỉ tồn tại trong ký ức mới là tốt đẹp nhất.
“Thật không công bằng, sao Uu Uu trước mặt anh lại ngoan thế?” Tuế Tuế xoay người lại nắm lấy tay Ôn Hiến, phàn nàn.
“Nó sợ anh đấy.” Ôn Hiến dở khóc dở cười, nói: “Trẻ con thì phải ồn ào mới là bình thường. Em mới trông có chưa đầy một ngày mà đã thế này rồi.”
“Chỉ một ngày thôi mà em cảm thấy mình già đi một tuổi rồi đây này. Nếu thêm vài ngày nữa chắc em thành bà lão mất.” Tuế Tuế u uất than vãn: “Chả trách Nhị Niêu mỗi lần về nhà chẳng được mấy ngày là lại đi, chắc chắn là vì không muốn trông con đây mà...”
Chớp mắt đã gần bốn năm trôi qua, con của Nhị Niêu và Nhị Cẩu T.ử là Hà Uu Uu cũng đã gần ba tuổi rồi. Đứa trẻ này giống hệt bố mẹ nó, sức khỏe cực tốt, chạy nhảy tung tăng, hoạt bát đáng yêu nhưng cái giọng thì cực kỳ lớn.
Bình thường đều do bố mẹ hai bên trông nom, nhưng cũng có lúc họ bận. Ví như hiện tại, hai gia đình đều về quê tế tổ, Nhị Niêu và Nhị Cẩu T.ử cũng bận rộn đi sớm về khuya. Nhà họ có người già nên không quen thuê bảo mẫu, những lúc như thế này họ lại gửi con sang chỗ Tuế Tuế.
Thế là Tuế Tuế đơn phương tuyên bố tình cảm dì cháu tạm thời biến mất, cần thời gian để tu sửa.
May mà Ôn Hiến đến thì mọi chuyện ổn hơn nhiều. Anh cao lớn, lại ít cười, nên chẳng có duyên với trẻ con chút nào, đứa nào cũng sợ anh, trước mặt anh thì ngoan như cún.
Cứ nhìn Uu Uu lúc nãy mồm năm miệng mười không ngớt, mà khi có Ôn Hiến ở đó thì lại ngoan ngoãn, im lặng không dám ho he, bảo gì làm nấy là biết.
Nhóc con này có thể nói là đứa trẻ đầu tiên trong nhóm bạn, sinh ra đã được bao nhiêu người cưng chiều, vốn dĩ trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ mỗi Ôn Hiến.
Đến khi ăn cơm xong, trời sập tối, nhóc con đã buồn ngủ lắm rồi. Bảo mẫu trong nhà đưa bé đi tắm rửa rồi đi ngủ. Hơn chín giờ tối, Nhị Niêu lái xe đến đón con, ăn mặc lộng lẫy như vừa đi t.h.ả.m đỏ về.
Hôm nay cô ấy đi dự một bữa tiệc từ thiện nên ăn vận khá trang trọng.
“Ôi mẹ ơi, cậu cuối cùng cũng đến, tớ sắp bị nó hành hạ c.h.ế.t rồi.” Vừa nhìn thấy bạn, Tuế Tuế đã bắt đầu than vãn đủ điều, từ chuyện Uu Uu kén ăn đến chuyện nó leo cây, trèo tường rồi nhảy xuống nước...
“Trẻ con đúng là khó trông quá đi mất.” Cuối cùng Tuế Tuế lại thốt lên một tiếng cảm thán.
“Xì, thế này đã là gì.” Nhị Niêu chẳng chút áy náy, khẽ hừ một tiếng rồi nói: “So với cậu hồi nhỏ, Uu Uu nhà tớ vẫn còn dễ trông chán.”
“Không phải nhé, hồi nhỏ tớ ngoan lắm.” Tuế Tuế bĩu môi phản đối.
“Hê hê.” Nhị Niêu đảo mắt một cái rõ dài, cảm thấy Tuế Tuế đúng là chẳng biết tự lượng sức mình gì cả.
Con nhà cô ấy dễ nuôi biết bao, lại còn cứng cáp nữa.
Dù bây giờ đổi chỗ ngủ một mình, con bé vẫn ngủ say sưa. Lúc Nhị Niêu đến bế con lên, nó vẫn nằm im thin thít.
Tuế Tuế không nhịn được mà ngứa tay chọc chọc vào cánh tay Uu Uu, mềm mềm nục nạc.
“Cậu với Nhị Cẩu T.ử cũng bảo Uu Uu ăn ít thôi, sắp thành cái lu nhỏ rồi kia kìa.”
“Nói cứ như cậu không cho nó ăn vậy, lần nào sang đây nó chẳng ăn nhiều nhất?” Nhị Niêu cạn lời: “Vừa nữa, đây là mỡ sữa thôi, lớn lên là hết. Nhà cậu hồi bé Du Ninh chẳng thế à?”
