Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 572
Cập nhật lúc: 23/04/2026 22:08
Nói sao nhỉ, một mình cô cũng có thể bỏ tiền ra làm, nhưng có những chuyện một người tham gia và một nhóm người tham gia thì sức ảnh hưởng sẽ hoàn toàn khác nhau. Chuyện như thế này đương nhiên càng tuyên truyền rộng rãi, càng được nhiều người chú trọng thì càng tốt. Thế nên lần này Tuế Tuế không rảnh rang được nữa.
Dù thực tế cô cũng chỉ mới rảnh được chưa đầy nửa tháng. Trước đó cô còn bận viết nhạc cho công ty của dì Vưu Dư Dư và Nhị Niêu, rồi lại tự tay biên dịch những tác phẩm cũ sang ngôn ngữ khác để bán ra hải ngoại. Cô đúng là người không chịu ngồi yên, rất giống phong cách của mẹ Vưu Niên Niên và dì Vưu Nguyệt Nguyệt.
Lần này thì hay rồi, Ôn Hiến vất vả lắm mới sắp xếp được thời gian sang tìm cô, vậy mà cô lại chẳng có thời gian tiếp anh.
Nhưng không sao, Ôn Hiến nhìn đống tài liệu cô đang sắp xếp, trực tiếp bế ngang người cô đi ra ngoài.
"Ơ kìa, anh làm gì thế, em vẫn chưa xem xong mà." Tuế Tuế sực tỉnh, tay vẫn còn cầm b.út đã thấy mình ở bên ngoài phòng rồi.
"Đưa em đi dạo chút cho khuây khỏa, đừng có suốt ngày ngồi lì một chỗ." Cánh tay Ôn Hiến rất có lực, bế cô nhẹ tênh, mãi đến cửa mới đặt cô xuống rồi lạnh lùng nói: "Tự đi bộ đi, hôm nay phải đi bộ một tiếng mới được về."
"Một tiếng á!" Tuế Tuế oán hận nhìn anh, phàn nàn: "Chắc chắn lại là dì Trương mách lẻo rồi, em cũng chỉ mới bận mấy ngày nay thôi mà."
"Ai bảo em không nghe lời khuyên? Cái gì cũng không quan trọng bằng sức khỏe đâu." Sắc mặt Ôn Hiến hiếm khi nghiêm túc như vậy, anh vỗ vỗ lên đầu Tuế Tuế: "Cơ thể dưỡng bao nhiêu năm nay, em muốn công cốc hết à?"
"Làm gì mà nghiêm trọng đến thế." Tuế Tuế ôm đầu lẩm bẩm, rồi nhìn dáng vẻ đó của Ôn Hiến, cô lại không kìm được mà ôm lấy eo anh, cười hì hì nói: "Anh trông giống hệt mẹ em ấy."
Ôn Hiến nghẹn lời, bực mình nhéo má cô một cái, rồi nắm tay dắt cô đi dạo trong công viên, giám sát cô tập một bài thể d.ụ.c nhịp điệu, lúc về vẫn bắt cô tự đi bộ về.
"Anh thay đổi rồi, anh không còn yêu em nữa. Bây giờ anh chẳng buồn cõng em nữa, anh còn lạnh lùng với em, anh hung dữ quá. Quả nhiên là đàn ông có tiền là thay đổi mà, hức hức hức, số em thật khổ, em..."
Tuế Tuế vừa đi vừa lải nhải, đầu rũ xuống, bộ dạng đầy ai oán và ỉu xìu.
"... Được rồi, anh cõng em được chưa?" Cuối cùng Ôn Hiến cũng không chịu nổi, thở dài một hơi đầy bất lực.
"Hừ, em chẳng thèm anh cõng đâu. Sự tỉnh ngộ muộn màng thì không còn là tỉnh ngộ nữa, mà là do bị ép buộc thôi." Tuế Tuế bắt đầu làm giá.
"... Thế có lên không?" Ôn Hiến nửa quỳ xuống.
Tất nhiên là có rồi!
Tuế Tuế nhảy phắt lên lưng anh, ôm c.h.ặ.t lấy cổ, đôi chân quấn quýt lấy eo người ta, không quên c.ắ.n nhẹ vào tai anh một cái.
"Đồ xấu xa."
"Suỵt." Ánh mắt Ôn Hiến tối sầm lại, anh khẽ vỗ vào chân cô, giọng nói trầm hẳn xuống: "Đừng nghịch."
Trong mắt Tuế Tuế lóe lên tia tinh quái, cô ghé sát tai anh khẽ l.i.ế.m một cái, giọng nói nũng nịu:
"Hay là tối nay em không về nhà nữa nhé?"
"Còn nghịch nữa là tự xuống mà đi bộ đấy." Ôn Hiến hít sâu một hơi, cảnh cáo nhìn cô.
"Hi hi." Lúc này Tuế Tuế mới ngoan ngoãn để anh cõng về nhà.
Đến khi sắp về đến nhà, Ôn Hiến mới nói với Tuế Tuế một chuyện khác.
"Bên công ty có một khách hàng rất thích tác phẩm của em, vài ngày nữa có một bữa tiệc..."
Nói đơn giản là muốn Tuế Tuế đi cùng dự tiệc. Bao nhiêu năm nay đây là lần đầu tiên, đúng là chuyện lạ.
Phải biết lúc mới bắt đầu Ôn Hiến thuần túy làm nghiên cứu, mấy năm nay nền móng công ty đã vững chắc, anh chủ yếu phụ trách định hướng phát triển, còn những nghiên cứu cơ bản đều giao cho người khác. Mấy năm trước lúc mới mở cửa, những buổi dạ tiệc hay liên hoan cũng ít, những năm gần đây công ty anh đã niêm yết rồi, có những giám đốc điều hành chuyên trách đối ngoại, anh là cổ đông lớn nhất kiêm người nghiên cứu chủ yếu đứng sau màn nên càng ít tham gia tiệc tùng. Lần này anh muốn đi tham gia, còn mang theo cả Tuế Tuế, chắc chắn là buổi tiệc rất quan trọng rồi.
Nhưng anh cũng không bảo Tuế Tuế phải chuẩn bị gì cả, đến lúc đó anh sẽ chuẩn bị hết, Tuế Tuế chỉ cần đi người không thôi. Dù anh nói vậy nhưng nghĩ đến việc bữa tiệc này chắc chắn rất quan trọng với Ôn Hiến, Tuế Tuế vẫn lôi những tác phẩm mình từng viết ra xem lại một lượt. Nếu không đến lúc đó vạn nhất lỡ quên hoặc nhớ nhầm thì ngại c.h.ế.t đi được, cô có đến mấy cái "áo choàng" (bút danh) lận mà.
Hơn nữa, dù cô đã tham gia không ít tiệc tùng nhưng đều là bên phía nhà họ Trần, mang tính chính trị cao, chỉ chú trọng vào sự trang trọng, nghiêm túc và giản dị, chẳng có gì đặc sắc, lần nào đi cũng phải lên tinh thần. Bởi lẽ bất kỳ ai ở đó cũng là người từng xuất hiện trên bản tin thời sự, không thể tùy tiện ứng phó được.
Những buổi tiệc thương mại như thế này thì lại khác. Dù là xem trên tivi hay nghe Nhị Niêu, dì Vưu Dư Dư – những người thường xuyên tham dự – kể lại, cô cũng có thể tưởng tượng ra cảnh chén thù chén tạc, xa hoa trụy lạc trong đó. Đương nhiên cũng chẳng thể nói là vui đến mức nào, nếu thật sự thú vị và thoải mái thì người nhà cũng đã chẳng bao giờ không cho cô đi cùng. Nhưng điều đó cũng chẳng ngăn được sự tò mò của Tuế Tuế.
Người duy nhất từng đưa Tuế Tuế đi dự tiệc rượu là Trần Tấn. Cả một đám ông lão năm sáu mươi tuổi, ông một ly tôi một ly, hết khen con gái nhà này lại khen cháu trai nhà kia. Đúng là rất bình dân.
Cho nên giờ đây có cơ hội được đi, Tuế Tuế vô cùng phấn khích.
Vừa đọc sách ôn lại nội dung cũ, vừa chọn lựa kiểu dáng lễ phục mà Ôn Hiến gửi đến, trong lòng đầy mong đợi, cuối cùng cũng đợi được đến ngày dự tiệc.
Bữa tiệc bắt đầu vào buổi tối, nhưng từ chiều Tuế Tuế đã bắt đầu chuẩn bị. Xoa bóp chăm sóc da, tắm suối nước nóng, tuy rằng đúng là rất thoải mái nhưng...
"Sao các cậu cũng ở đây thế?"
Sau khi gội đầu xong, Tuế Tuế ngồi trên chiếc ghế rộng rãi thoải mái, để nhà tạo mẫu tóc phía sau cẩn thận sấy tóc cho mình. Mái tóc của cô dày và khỏe, chăm sóc vất vả hơn người bình thường nhiều, nhưng may là cô kiếm được tiền, luôn đến tiệm tạo mẫu chuyên nghiệp để chăm sóc nên cũng không mấy phiền phức.
