Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 578
Cập nhật lúc: 23/04/2026 22:08
Cô mong chờ nhìn hai anh em đang ngồi ăn cơm, hỏi:
"Tiểu Từ, Tiểu Ngữ, mau nói đi, lúc mới học nói các cháu gọi ai đầu tiên? Có phải là dì không?"
Hai anh em mới bốn tuổi đã biết thế nào là "tiến thoái lưỡng nan" rồi. Một bên là người dì đáng thương hay cùng chúng đùa nghịch, một bên là mẹ ruột mặt không cảm xúc và sẽ nghiêm khắc đ.á.n.h đòn nếu chúng làm sai.
Chúng vẫn chỉ là trẻ con mà thôi!
Tuế Tuế được cầu hôn vào năm 97 và kết hôn vào năm 98. Ngày cưới được ấn định đúng vào ngày mà Tuế Tuế và Ôn Hiến gặp nhau lần đầu tiên.
Ngày hôm đó trời vẫn còn hơi lạnh, nhưng may mắn là có lò sưởi nên Tuế Tuế vẫn được gả đi trong bộ dạng xinh đẹp nhất.
Đám cưới của cô tổ chức rất kín đáo, ngoài những người có mặt tại buổi cầu hôn hôm đó thì chỉ mời thêm một số ít người nữa. Chẳng hạn như vợ chồng cụ Thẩm Cẩm Văn và Trần Việt đã tuổi cao sức yếu, hiếm khi ra khỏi cửa, cùng những người khác trong nhà họ Trần. Tất nhiên, gọi là "một số ít" nhưng khi cả nhà lớn bé kéo đến thì cũng chiếm mất nửa khán phòng.
Hay như những ông cụ, bà cụ còn lại trong viện đã nhìn Tuế Tuế lớn lên. Từng người một, ai nấy đều ngầm hiểu mà đến dự hôn lễ của Tuế Tuế. Họ đều biết rõ rằng, đây có lẽ là đám cưới cuối cùng mà tất cả bọn họ có thể cùng nhau tham dự. Họ đều đã quá già rồi, già đến mức sớm đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho sự chia ly.
Với sự hiện diện của những nhân vật tầm cỡ này, hôn lễ chắc chắn phải càng thêm kín đáo. Tất nhiên, bản thân Tuế Tuế cũng không muốn làm rầm rộ, cô chỉ có nhiều người thân, còn bạn bè thì thực sự chẳng kết giao được mấy người. Ngoài ra còn có vợ chồng cô Hoàng Mẫn Mẫn và thầy Ôn, bà Tô Thục Phấn cùng những người lớn khác.
Tính đi tính lại, đều là những người quen thuộc từ thuở nhỏ, thực sự không có lấy một người ngoài. Thế nên, dù Tuế Tuế có khóc bù vu trên lễ đường vì không nỡ rời xa gia đình, hay giữa chừng bỗng dưng đòi không gả nữa để ở nhà mãi mãi, thì cũng chẳng có ai cười nhạo cô. Thậm chí, nếu Ôn Hiến không phản ứng nhanh, có lẽ anh đã phải lên kế hoạch cho một đám cưới lần thứ hai rồi.
Tóm lại, cảnh tượng lúc đó vô cùng hỗn loạn, nhưng may mắn là cuối cùng mọi thứ cũng hoàn thành thuận lợi. Sau này, mỗi khi nhớ lại, Ôn Hiến vẫn không khỏi toát mồ hôi lạnh, thậm chí có những đêm giật mình tỉnh giấc vì sợ hãi.
Bởi vì nửa tháng sau đám cưới, cụ Thẩm Cẩm Văn và cụ Trần Việt – khi đó đều đã ngoài trăm tuổi – đã lần lượt qua đời. Hai cụ giống như đang bảo vệ, canh giữ cho Tuế Tuế, đợi đến khi thấy cô thực sự được hạnh phúc yên ấm rồi mới cam lòng rời đi.
Tuế Tuế lúc đó đã khóc một trận rất lớn, sau đó phải nằm viện mấy ngày mới được ra viện, làm mọi người sợ đến mất nửa cái mạng. Bây giờ nhớ lại Ôn Hiến vẫn còn thấy sợ. Qua ánh đèn ngủ vàng mờ, nhìn Tuế Tuế đang ngủ say bên cạnh, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Sắp đến Tết Trung Nguyên rồi, dạo này anh hay nằm mơ, mơ thấy Tuế Tuế đột ngột biến mất. Lúc thì là cô khi còn nhỏ, lúc lại là cô khi đã trưởng thành. Anh còn mơ thấy ban đầu mình không gặp được Tuế Tuế, rồi trở thành người què, phải nghỉ học sớm, ngay cả thiên tài toán học Ôn Thụ cũng biến thành kẻ ngốc. Thật sự quá đáng sợ.
Ôn Hiến lau mồ hôi trên trán, nhìn sang bên cạnh mới phát hiện điều hòa đã dừng từ lúc nào. Anh rón rén xuống giường bấm điều khiển nhưng không thấy phản ứng, chắc là bị hỏng rồi.
Nhìn Tuế Tuế đang ngủ ngon trên giường, thấy cô không bị nóng anh mới yên tâm. Anh để trần nửa thân trên, khẽ khàng ra ngoài múc một xô nước dội qua loa cho sạch mồ hôi. Nhìn vầng trăng sáng trên trời, không hiểu sao tâm trạng anh bỗng thấy trĩu nặng. Anh thở hắt ra một hơi dài, lau khô nước trên người, trở vào phòng thấy Tuế Tuế đã tung chăn ra một nửa, anh bèn cẩn thận tìm một chiếc chăn mỏng trong tủ thay cho chiếc chăn dày.
Tuế Tuế vốn thể hàn, không quá sợ nóng, nhưng mùa hè mà nóng thì cũng khó chịu, bật điều hòa thì lại sợ lạnh, nên thường là đắp chăn dày và bật điều hòa. Đặt chăn dày sang một bên, Ôn Hiến mới rón rén lên giường, khẽ ôm Tuế Tuế vào lòng. Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hơi mát lạnh của cô, anh mới thấy vững dạ, nhắm mắt ngủ tiếp.
Nhưng vừa nhắm mắt được một lát, anh đã bất lực mở mắt ra, giữ lấy bàn tay nhỏ đang động đậy lung tung của Tuế Tuế, ôm c.h.ặ.t người vào lòng, giọng nói mang theo vài phần khàn đặc:
"Làm em thức giấc à? Có nóng không? Chắc điều hòa hỏng rồi, hay là đổi phòng khác ngủ nhé?"
"Không cần đâu, em thấy vẫn ổn."
Giọng Tuế Tuế mềm mại, cái đầu xù xù rúc vào l.ồ.ng n.g.ự.c Ôn Hiến, tay không nhịn được mà sờ soạng cơ bụng và sống lưng rắn chắc của anh. Thân hình anh vẫn được giữ gìn cực kỳ chuẩn.
"Đừng quậy, ngoan ngoãn ngủ đi, một lát nữa là trời sáng rồi." Ôn Hiến vỗ vỗ lưng cô, cả người căng cứng. Anh vốn là người có hỏa khí vượng, không chịu nổi sự trêu chọc thế này. Trước đây chưa kết hôn thì còn phải nhịn, bây giờ đã là vợ mình rồi, khả năng tự chủ của anh không tốt đến thế đâu.
"Hi hi." Tuế Tuế chẳng thèm để ý, tiếp tục sờ soạng lung tung, thậm chí còn dùng môi khẽ chạm nhẹ, rồi ghé sát tai anh cố tình kéo dài giọng: "Không ngủ nữa đâu, gần năm giờ rồi, dậy được rồi đấy."
Được rồi, đến mức này mà còn nhịn được thì anh đúng là không phải đàn ông.
"Đây là tự em nói đấy nhé." Ánh mắt Ôn Hiến tối sầm lại, không đợi Tuế Tuế trả lời, anh đã ấn đầu cô xuống rồi hôn lên, một tay giữ lấy eo cô, tay kia luồn vào trong áo ngủ.
Tuế Tuế cả người thơm tho mềm mại đến không tưởng. Ôn Hiến một tay chống thân mình, một tay hành động, không dám dùng sức vì sợ làm cô bầm tím chỗ nào đó. Tuế Tuế thở dốc nhè nhẹ, đôi tay nhỏ tiếp tục sờ sờ sờ, cô thực sự siêu thích thân hình của Ôn Hiến, cao lớn mạnh mẽ, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối, đồng thời cũng cực kỳ thoải mái.
Tuế Tuế rất tận hưởng cả quá trình. Sau khi kết thúc, cô nằm lười biếng trên giường đầy mồ hôi, ôm c.h.ặ.t lấy anh không muốn động đậy.
"Ngủ mau đi, vẫn còn ngủ thêm được một lát nữa." Ánh mắt Ôn Hiến tối lại, mang theo vài phần thỏa mãn xen lẫn kiềm chế, tay vuốt ve tấm lưng mịn màng của Tuế Tuế, dỗ cô ngủ.
