Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 580
Cập nhật lúc: 23/04/2026 22:08
Thế nhưng Tuế Tuế vốn là người thích đọc sách từ nhỏ, nếu bảo cô đứng ra phản đối việc học hành thì cũng chẳng tìm được lý do chính đáng nào, đành để hai đứa nhỏ tự cầu phúc cho mình, còn cô thì dành thời gian bên cạnh chúng nhiều hơn. Cũng chính vì thế mà mỗi khi chơi cùng Tuế Tuế, hai anh em lại quậy phá tưng bừng. Đúng là một cái vòng lặp không có lối thoát.
Tuế Tuế thấy mệt tim. Nhưng nhìn hai đứa nhỏ đang ngồi ngoan ngoãn làm bài tập bên bàn, Tuế Tuế lại thở dài thườn thượt, chẳng thể nào nhẫn tâm được. Bất kể điều kiện hiện giờ của hai anh em tốt thế nào, gia đình coi trọng ra sao, trong mắt Tuế Tuế, hai đứa vẫn là những đứa trẻ đáng thương. Bố không ở bên, mẹ không về nhà, ông bà nội bận rộn, bà ngoại cũng bận, chỉ có dì nhỏ là cô đây có thể dành thời gian bên cạnh chúng nhiều hơn.
Là người từ nhỏ không thiếu sự bầu bạn của gia đình, có thể nói là người nhận được sự cưng chiều và quan tâm nhiều nhất, Tuế Tuế luôn có một cảm giác trách nhiệm lạ kỳ đối với chuyện này. Tiền bạc và quyền lực quan trọng, nhưng tình yêu thương và sự bầu bạn cũng quan trọng không kém. Thế nên dù rất mệt, Tuế Tuế vẫn luôn dành thời gian để ở bên hai đứa trẻ. Nghĩ như vậy, Tuế Tuế bỗng thấy mình thật oai phong. Cô – bé Tuế Tuế ngày nào – giờ đã là một người lớn thực thụ rồi!
Tuế Tuế nhìn hai đứa nhỏ quá lâu, Ôn Hiến nhanh ch.óng chú ý đến thần sắc của cô. Thấy cô cứ đăm đăm nhìn hai đứa bé, anh khẽ nhíu mày. Đến tối khi về phòng, anh xoa xoa bờ vai trần của cô, nghiêm túc nói:
"Ôn Thụ cũng sắp ba mươi rồi, cũng nên kết hôn thôi. Đến lúc nó có con, hay là chúng ta mang về nuôi?"
Anh còn chưa nói hết câu đã thấy Tuế Tuế quay phắt đầu lại với vẻ mặt kinh hoàng, đôi mắt trợn tròn, đầu lắc lia lịa như trống bỏi, nói năng lắp bắp:
"Không... không... không cần đâu ạ?"
Ôn Hiến ngẩn người ra một lát rồi nhanh ch.óng hiểu ra, anh bật cười trầm thấp, hôn lên vai cô, giọng nói trầm ấm:
"Anh thấy em cứ nhìn chằm chằm vào Tiểu Từ và Tiểu Ngữ, cứ tưởng em lại muốn nuôi trẻ con rồi."
"Em đâu có." Lời nói của anh làm Tuế Tuế sợ hết hồn, giờ phát hiện ra là hiểu lầm mới thấy yên tâm, cô ôm lấy anh nhỏ giọng nói: "Em chỉ thấy Tiểu Từ và Tiểu Ngữ đáng thương quá. Chị và anh rể chẳng có thời gian ở bên chúng, mấy tuần hay nửa tháng mới gặp một lần, t.h.ả.m quá đi mất. Hồi em còn nhỏ, mọi người lúc nào cũng ở bên cạnh em, mẹ chẳng bao giờ rời xa em cả, mẹ đi đâu cũng mang em theo..."
Thực ra Tuế Tuế hiếm khi kể với Ôn Hiến những chuyện này. Một là vì với cô chúng quá đỗi bình thường, cô chẳng thấy có gì đáng nói; hai là vì hoàn cảnh của Ôn Hiến, cô cũng sợ kể ra sẽ làm anh chạnh lòng nhớ chuyện xưa. Nhưng khi đã thực sự kể ra rồi thì cô chẳng còn nghĩ ngợi nhiều nữa.
Tuế Tuế kể về việc hồi nhỏ cô đi đâu cũng được người nhà thay phiên nhau bế, kể về việc trong nhà ngày nào cũng chuẩn bị đồ ăn riêng cho cô, dỗ dành cô ăn cơm, từng chút một cầm tay dạy cô học chữ đọc sách, sắp xếp mọi thứ ổn thỏa nhất, để cô nghỉ ngơi thật tốt, nếu cô không muốn học thì cũng chẳng ép...
So sánh ra, đãi ngộ của Vưu Từ và Nghiêm Ngữ có phần hơi thê t.h.ả.m.
"Nhưng hồi nhỏ em cũng đâu có điều kiện tốt như bọn trẻ bây giờ. Không thể ngày nào cũng muốn ăn gì là có nấy, không thể muốn đi đâu thì đi, không có tivi, không có xe hơi, cũng không có tương lai tươi sáng như thế này." Ôn Hiến khẽ vỗ lưng Tuế Tuế, an ủi cô.
"Mọi thứ đều phải trả giá cả. Hiện tại bọn trẻ đã vượt xa đại đa số mọi người rồi. Người khác còn phải nỗ lực chạy nước rút, còn chúng chỉ cần nỗ lực duy trì là được, không có gì phải đau lòng cả. Hai đứa nó khôn lắm đấy, chỉ là biết em nuông chiều nên mới thích quậy phá với em thôi."
Có thể nói, mẹ con Vưu Niên Niên và Vưu Nguyệt Nguyệt quản lý hai đứa trẻ khắt khe như vậy cũng là vì chúng quá thông minh, chứ không phải là kiểu ép lúa lớn nhanh.
"Tuế Tuế của chúng ta mới là người đáng được yêu thương nhất." Ôn Hiến thở dài, ánh mắt nhìn Tuế Tuế tràn đầy vẻ xót xa. Anh chẳng dám tưởng tượng Tuế Tuế đã vượt qua thời thơ ấu như thế nào. Sinh non, mắc bệnh tim nghiêm trọng, mùa đông tuyết trắng ở phương Bắc, làng quê thiếu thốn lương thực, thành phần gia đình bị soi xét... nghĩ thế nào cũng thấy đó là một ngõ cụt.
"Đâu có đâu, rõ ràng em chính là người hạnh phúc nhất rồi."
Tuế Tuế vốn không còn nhớ rõ những chuyện không vui và đau đớn lúc nhỏ nữa. Nhìn dáng vẻ xót xa của Ôn Hiến, cô mím môi cười rồi ôm c.h.ặ.t lấy anh, bắt đầu cọ quậy lung tung. Cả hai nhanh ch.óng quấn lấy nhau.
Chuyện quá khứ chẳng có gì đáng nói nữa, cứ nhìn về phía trước là tốt rồi.
