Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 108

Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:13

Anh chạy bộ chạy lâu như vậy sao?

Ôn Nam đi phòng Trần Tự chuẩn bị tắt đèn, nhìn thấy trên giường Trần Tự đặt một bộ quân phục thay ra, còn chưa giặt đâu, đây là trong hơn một tháng Ôn Nam xuyên qua, lần đầu tiên nhìn thấy, dứt khoát ngủ không được, cô cầm quân phục của Trần Tự đi bên giếng giặt, trên quần người đàn ông còn xỏ dây lưng, Ôn Nam nghĩ đến khoảng thời gian trước Triệu doanh trưởng dùng dây lưng quất Triệu Tiểu Đông, Triệu Tiểu Mạch nói em trai cô bé bởi vì vết thương trên người, ở nhà ngày nào cũng khóc lóc ầm ĩ, bắt Triệu doanh trưởng và Hoa Phượng Trân mua cho nó không ít đồ ngon, còn muốn ăn thịt, ăn hết sạch phiếu thịt tích cóp nửa năm.

Ôn Nam cảm thấy, đứa trẻ này còn chiều nữa, sớm muộn gì cũng phế.

Cô đặt dây lưng lên ghế đẩu bên cạnh, khom lưng vò quần áo Trần Tự, đây cũng là sau khi cô xuyên qua, lần đầu tiên giặt quần áo cho Trần Tự, áo trên giặt xong dễ vắt một chút, quần vừa trầm vừa nặng, Ôn Nam đứng dậy khom lưng, hai tay dùng sức vắt nước trên quần, bởi vì dùng sức, khuôn mặt nhỏ nghẹn đến đỏ bừng, ngón tay đều có chút hiện màu xanh trắng.

Tiếng bước chân trầm ổn mạnh mẽ dừng ở ngoài cửa, cửa viện từ bên ngoài đẩy ra, Ôn Nam mang theo khuôn mặt nhỏ nghẹn đỏ nhìn qua, nhìn thấy Trần Tự chạy một thân mồ hôi trở về, hai lúm đồng tiền trên má hóp xuống: "Anh Trần, anh về rồi."

Trần Tự:...

Người đàn ông không tự nhiên dời mắt đi, một giây sau bỗng nhiên nhận thấy quần áo trong tay Ôn Nam, lại ngước mắt nhìn qua, tức khắc vành tai lại leo lên vài phần màu đỏ, anh khẽ ho một tiếng, sải bước đi tới cầm lấy cái quần trong tay Ôn Nam: "Quần áo tôi sau này cô không cần giặt, tôi tự mình giặt là được."

Ôn Nam vung vẩy cánh tay vừa mỏi vừa mệt, nhìn Trần Tự hai cái đã vắt khô cái quần, giũ cái quần phơi lên dây phơi, vài cái đã kéo phẳng cái quần nhăn nhúm, thậm chí không nhỏ xuống một giọt nước, cô khom lưng đổ nước trong chậu đi: "Không sao, dù sao em cũng rảnh rỗi."

Trần Tự không nói chuyện nữa, đem áo trên cũng vắt lại một lần phơi lên dây phơi, giọng nói của Ôn Nam từ phía sau anh truyền đến: "Anh, anh giúp em đổ nước trong thùng gỗ đi."

Trần Tự:...

Người đàn ông mím môi mỏng, "ừ" một tiếng, bước nhanh đi đến phòng Ôn Nam, mắt nhìn thẳng nhìn chằm chằm mặt đất, lúc bưng thùng gỗ lên, nhìn thấy bọt nước hơi lay động trong thùng gỗ, không tiếng động thở dài một hơi.

Anh có chút hối hận mua thùng gỗ rồi.

Thuần túy tự tìm tội chịu.

Ôn Nam làm xong liền ngủ, cô nằm trên giường, nhìn xà nhà đen sì, nghe tiếng nước rào rào và tiếng bước chân bên ngoài, mãi cho đến khi Trần Tự về phòng rửa mặt, cô trở mình, trong đầu không khống chế được hiện lên khuôn mặt dịu dàng của dì nhỏ nguyên chủ, dì nhỏ rất thương nguyên chủ, coi cô như con gái ruột đối đãi, nhẫn nhịn sự mắng c.h.ử.i và châm chọc mỉa mai của dượng, nhẫn nhịn sự bất mãn của hai con trai, dùng tiền Ôn Quốc gửi về nuôi nguyên chủ vẫn luôn học đến cấp ba, sau lại bởi vì vận động bắt đầu, nguyên chủ không đi học nữa, mỗi ngày ở nhà nấu cơm cho cả nhà.

Thật ra, nguyên chủ từ nhỏ đến lớn không chịu khổ gì, nhưng chịu châm chọc mỉa mai và giễu cợt không ít.

Ôn Nam giấc này ngủ rất trầm, mãi cho đến khi trời sáng, Trần nãi nãi gọi cô, cô mới tỉnh.

Ôn Nam nhanh ch.óng đứng dậy mặc quần áo t.ử tế, lúc đi ra khỏi phòng nhìn thấy dưới mái hiên xếp gọn một bó củi khô đã chẻ xong, tối hôm qua còn chưa có, nghĩ đến là Trần Tự sáng sớm dậy chẻ củi, cô ngủ thật c.h.ế.t, ngay cả động tĩnh chẻ củi cũng không đ.á.n.h thức cô, Ôn Nam đi đến bên giếng rửa mặt đ.á.n.h răng, trong sân chỉ có Trần nãi nãi, không thấy Trần Tự, bèn hỏi một câu: "Dì nãi nãi, anh cháu đâu ạ?"

Lời vừa dứt, cửa viện từ bên ngoài đẩy ra, Trần Tự xách một gùi rau dại đã trở lại.

Trần nãi nãi nói: "Tiểu Tự chẻ củi xong liền đi cắt cỏ cho gà rồi." Sau đó nhìn thấy Trần Tự cõng một gùi cỏ, nói tiếp: "Chỗ rau dại này đủ cho gà ăn mấy ngày rồi."

Trần Tự nhìn thấy Ôn Nam trong sân, không tự nhiên tránh mắt đi, đặt cái gùi cạnh chuồng gà, lề mề đến khi Ôn Nam rửa mặt xong anh mới đi đến bên giếng rửa tay.

Lúc ăn cơm, Trần nãi nãi nói với Trần Tự vài chuyện, chờ Ôn Nam trở lại nhà dượng cô, dượng cô nếu dám bắt nạt cô, thì để Trần Tự xử lý một trận, cũng bảo người đi đường để tâm nhiều hơn một chút, hôm nay vừa vặn gặp ngày họp chợ công xã, hai người ăn xong cơm, mang theo hành lý liền đi ra ngoài, Trần Tự đeo một cái ba lô quân dụng rất lớn màu xanh quân đội, bỏ đồ Trần nãi nãi mua vào, lại bỏ cái túi nhỏ của Ôn Nam vào, Ôn Nam cứ như vậy hai tay trống trơn đi theo Trần Tự đi về phía cầu đá.

Trương Tiểu Nga cách vách đi đến cửa nhà, nhìn thấy bọn họ đeo ba lô: "Trần doanh trưởng, hai người đi đâu đấy?"

Lão Đỗ hôm qua đã nói chuyện Trần Tự nghỉ phép, cụ thể không nói chuyện gì, tròng mắt bà ta xoay chuyển, hỏi: "Ôn Nam, có phải cô muốn về nhà không?"

Đỗ Kiến Minh từ trong nhà đi ra, "ủa" một tiếng: "Chị Ôn Nam, chị phải đi rồi sao?"

Lâm Mỹ Trân vừa từ trong nhà đi ra, chuẩn bị về nhà mẹ đẻ một chuyến, mấy ngày nay Lâm Mỹ Hà làm ầm ĩ ở nhà dữ dội, cô ta phải về khuyên nhủ nó, không ngờ vừa ra khỏi cửa nhà liền nghe thấy giọng Trương Tiểu Nga, nhìn lại thấy Trần doanh trưởng đeo ba lô quân dụng to đùng, lỗ tai lập tức dựng lên, cẩn thận nghe các cô ấy nói chuyện.

Chẳng lẽ Ôn Nam thật sự phải về rồi?

Về thì tốt!

Về thì tốt a!

Về rồi sẽ không ai biết chuyện của cô ta và Lý Hồng Bình nữa.

Trương Tiểu Nga còn đang hỏi, Ôn Nam đang không biết nói thế nào, Trần Tự thay cô nói: "Đưa cô ấy về dạo một chút, mấy ngày nữa lại tới."

Trương Tiểu Nga cười nói: "Còn trở lại là được, Ôn Nam, chờ cô trở lại, lại dạy tôi làm bánh hoa hòe một lần nữa, lão Đỗ nhà tôi cứ nói tôi làm không ra cái vị cô làm."

Ôn Nam nở một nụ cười: "Được ạ."

Lâm Mỹ Trân ở xa xa:...

Hai người rời khỏi khu gia thuộc, đi đến cầu đá, dưới gốc cây dừng ba chiếc xe lừa, có một chiếc xe lừa ngồi đầy người chuẩn bị đi, có một chiếc ngồi ba người, một chiếc khác là trống không, Trần Tự dẫn Ôn Nam đi đến chiếc xe lừa trống không kia, đưa thêm chút tiền bảo họ đưa bọn họ đi công xã, từ nơi này đến công xã phải hơn một hai tiếng đồng hồ, từ công xã đến huyện thành còn phải một đoạn thời gian, lại từ huyện thành đến thành phố ngồi xe lửa, đi đi lại lại đều đang lãng phí thời gian.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 108: Chương 108 | MonkeyD