Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 111
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:14
Trần Tự:...
Bình thường không phát hiện, cô ăn cơm sao giống mèo ăn thế?
Lần trước Ôn Nam ở nhà gói sủi cảo, anh làm việc ở đất tự lưu, cũng không biết một bữa cô có thể ăn mấy cái sủi cảo.
Thấy Ôn Nam còn đang tiếp tục, Trần Tự đẩy bát cô ra: "Đủ rồi."
Ôn Nam: "Ồ."
Cô dùng đũa vớt vớt sủi cảo, gắp cho Trần Tự mười cái, trong bát còn mười cái nữa.
Nhân sủi cảo rất đầy, cái nào cái nấy no căng tròn vo, Ôn Nam ăn xong mười cái sủi cảo, uống chút nước sủi cảo, cảm giác dạ dày căng đến khó chịu, từ tiệm cơm quốc doanh đi ra, diễu phố và hồng binh tiểu tướng trên đường đều không thấy đâu nữa, nghĩ đến hẳn là đi đường phố khác, Ôn Nam im lặng đi theo sau lưng Trần Tự, thấy Trần Tự đi không phải hướng bến xe, cô nhìn nhìn bốn phía, nghi hoặc nói: "Chúng ta đi đâu?"
Trần Tự nói: "Đi cục công an, làm thủ tục chuẩn bị chuyển hộ khẩu cho cô trước."
Ôn Nam "ồ" một tiếng, gắt gao đi theo bên cạnh Trần Tự, tới cục công an, Trần Tự bảo Ôn Nam chờ ở đại viện, anh cầm thư giới thiệu của Ôn Nam đi bộ phận hộ tịch, Ôn Nam đứng dưới tàng cây chờ, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía bốn phía, trong đại viện đều là các đồng chí công an bận rộn, Ôn Nam nhìn thấy có hai đồng chí công an còng hai người đi vào đại viện, gặp đồng nghiệp đi tới đối diện, nói: "Bắt được hai tên móc túi."
Cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, một bóng đen từ trên đầu đè xuống, kéo dài cái bóng thon dài trên mặt đất, Ôn Nam nhận thấy tầm nhìn tối sầm, quay đầu liền thấy Trần Tự đi đến bên cạnh cô, xương lông mày lạnh lùng của người đàn ông giãn ra, dường như tàn lưu chút ý cười.
Ôn Nam ngẩn ra: "Làm xong nhanh thế ạ?"
Trần Tự gật đầu: "Ừ, lãnh đạo bộ hộ tịch là doanh trưởng trước kia của tôi."
Ôn Nam hiểu rõ.
Cô cứ bảo sao nhanh như vậy, hóa ra là con ông cháu cha a.
Hai người trở lại bến xe, tìm một gốc cây râm mát đứng, Ôn Nam lười biếng dựa vào thân cây, nhìn thoáng qua Trần Tự đứng dưới tàng cây, người đàn ông cho dù đứng cũng là lưng thẳng tắp, chỉ nhìn khí chất là có thể nhìn ra là một quân nhân.
Ôn Nam cúi đầu nhìn kiến bò trên mặt đất, nghĩ đến trở lại nhà dì nhỏ nguyên chủ, nên nói với dì nhỏ thế nào?
Cô suy nghĩ tỉ mỉ một lát, ngẩng đầu lên nhìn về phía Trần Tự, người đàn ông một tay đút túi, giơ tay kia lên nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, Ôn Nam nhỏ giọng nói: "Anh Trần, em có thể thương lượng với anh một chuyện không?"
Trần Tự không quay đầu lại: "Cô nói đi."
Ôn Nam đứng thẳng, nhìn thoáng qua người chung quanh cách bọn họ một khoảng cách, lúc này mới to gan mở miệng: "Trở lại nhà dì nhỏ em, anh có thể đóng giả làm đối tượng của em không, để dì nhỏ em yên tâm."
Trần Tự ngẩn ra một chút, quay đầu nhìn về phía Ôn Nam, Ôn Nam biết rất làm khó người khác, ngượng ngùng mím môi: "Anh vừa vặn họ Trần, đối tượng em muốn tìm cũng họ Trần, dì nhỏ nếu biết em tìm được người rồi, trong lòng sẽ không nhớ thương chuyện của em nữa, Trần doanh trưởng, có thể giúp em lần này không?"
Chuyến này trở về, dựa theo tính tình dì nhỏ nguyên chủ, nếu dì nhỏ biết cô không tìm được đối tượng Ôn Quốc giới thiệu cho cô, nhất định sẽ không để cô đi thành phố Nam Dương nữa, cho dù nháo ly hôn với dượng nguyên chủ, bà cũng sẽ không để cháu gái mình sống ở nhà người đàn ông xa lạ, không minh bạch hủy hoại thanh danh cháu gái.
Ôn Nam cầu xin nhìn Trần Tự, mắt cô sáng ngời đẹp đẽ, trong đồng t.ử lấp lánh ánh sáng nhỏ vụn, lúc mím
Trần Tự nói: “Ừ, đối tượng của tôi.”
Ôn Nam:?
Cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn Trần Tự, người đàn ông liếc mắt nhìn sang, vội vàng nhìn một cái rồi dời tầm mắt, nói với Ôn Nam: “Anh ra ngoài hít thở không khí một lát.”
Ôn Nam nhìn bóng lưng rời đi của Trần Tự, vẫn còn chút ngẩn ngơ.
Cô không quên chuyện Trần Tự nói giả làm đối tượng đừng để người khác biết, cô tưởng ngoài ở nhà dì nhỏ ra, bọn họ vẫn luôn cư xử như anh em.
Người ở nhà ga cơ bản đều đã lên xe, một lát sau, tàu hỏa từ từ chuyển bánh, Trần Tự vẫn chưa quay lại.
Hai cô gái nhỏ trò chuyện với Ôn Nam, Ôn Nam biết được từ miệng họ, hai người là thanh niên trí thức xuống nông thôn, đi đến một công xã ở thành phố Vận Mân, hai cô gái nhỏ tuổi tác trông cũng không lớn, đoán chừng mười tám mười chín tuổi, cô gái tóc dài tính tình cởi mở, trong toa xe phần lớn là cô ấy nói chuyện, thỉnh thoảng chọc cho đôi vợ chồng kia cười ha hả, cô gái tóc ngắn ít nói hơn, trên mặt cũng có chút u sầu.
Không lâu sau, bà cụ đứng dậy đi lấy nước nóng, ông cụ đi ra lối đi toa xe đi dạo, trong toa xe còn lại ba cô gái nhỏ.
Ôn Nam nghe cô gái tóc ngắn thấp giọng oán trách: “Chúng ta đi chuyến này, ngay cả hộ khẩu cũng chuyển qua rồi, đời này chắc là cắm rễ ở nông thôn luôn, chẳng lẽ sau này tớ thật sự phải tìm một gã nhà quê kết hôn sinh con sao?”
Cô gái tóc dài an ủi cô ấy.
Nhất thời tâm trạng của cả hai đều không cao, trong toa xe cũng từ vui vẻ vừa nãy trở nên trầm lắng.
Ôn Nam dựa vào bên cửa sổ, nghe hai người lải nhải nói về những ngày tháng khổ cực sau khi xuống nông thôn, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói chen vào nhiều.
Năm nay là năm 1970, cách kỳ thi đại học còn bảy năm, cách lúc thanh niên trí thức về thành phố cũng còn mấy năm.
Thời gian bảy năm, cũng có cái để chịu đựng.
Trời đã tối, trong toa xe sáng lên ánh đèn vàng ấm áp, trên kính cửa sổ phản chiếu khuôn mặt đầy mây mù u sầu của hai cô gái nhỏ, một lát sau, hai người lại thở dài với nhau, cởi giày leo lên giường nằm tầng trên cùng, cô gái tóc ngắn thò đầu xuống nhìn Ôn Nam vẫn luôn yên lặng ngồi đó, dáng vẻ trắng trẻo xinh đẹp, nhìn là biết chưa từng chịu khổ, đối tượng của cô ấy trông giống như đi lính.
Cô ấy buồn bực nằm trên gối, cảm thán khoảng cách giữa người với người sao lại lớn như vậy.
Nếu cô ấy có thể gả cho một người đi lính, nói không chừng có thể tùy quân hưởng phúc, không cần xuống nông thôn làm ruộng sống những ngày khổ cực nữa.
Ôn Nam ngồi bên cửa sổ một lúc, trong đầu nghĩ những chuyện linh tinh, bỗng nhiên, trên tấm kính đen phản quang phản chiếu một bóng dáng cao lớn, Trần Tự bước vào toa xe, ngồi ở phía sau giường nằm, quay đầu nhìn Ôn Nam đang nằm bò trên bàn nhìn ra cửa sổ: “Lúc này nhà vệ sinh không có người, có muốn đi rửa mặt không?”
