Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 127
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:15
Ôn Nam “Ồ” một tiếng, cô dựa vào tường, trái tim vẫn đang đập thình thịch.
Hơi thở độc đáo của Trần Tự trên gò má dường như cứ quanh quẩn nơi ch.óp mũi, mang theo mùi bồ kết nhàn nhạt, Ôn Nam chớp chớp mắt, giờ phút này mới chú ý tới Trần Tự đang ở trần, trên vai vắt khăn mặt trắng, bờ vai rộng lớn, cơ bắp cánh tay cân đối săn chắc, không phải kiểu đàn ông cơ bắp cuồn cuộn, mà là cơ bắp mỏng rất có sức hút giới tính, Ôn Nam mạc danh nuốt nước miếng, tầm mắt lơ đãng trượt từ l.ồ.ng n.g.ự.c cường tráng của người đàn ông xuống cơ bụng săn chắc.
Đại khái quét mắt một cái.
Tám múi cơ bụng.
Chung sống với Trần Tự hơn một tháng, đây là lần đầu tiên Ôn Nam nhìn thấy Trần Tự ở trần.
Đúng là mặc áo thì gầy cởi áo thì có thịt.
Ôn Nam sợ Trần Tự phát hiện mình nhìn trộm anh, lại muốn mắng cô một trận, thế là nhìn hai lần đã mắt rồi vội vàng cúi đầu, chỉ vào nhà vệ sinh bên cạnh phòng nước, thấp giọng nói: “Em, em đi vệ sinh.”
Nói xong cúi đầu chạy vào nhà vệ sinh.
Trần Tự quay đầu nhìn bóng dáng nhỏ nhắn kia biến mất trong buồng vệ sinh, anh trầm trầm thở ra một hơi, nghe thấy trong buồng vệ sinh loáng thoáng truyền đến tiếng nước chảy, vành tai leo lên một vệt đỏ, xoay người nhanh ch.óng đi đến trước cửa phòng mình, đẩy cửa đi vào, lưng hướng ra hành lang, nghe tiếng bước chân “thình thịch” của Ôn Nam chạy về phòng bên cạnh, đóng cửa phòng, anh mới đóng cửa phòng mình lại.
Trong phòng, Ôn Nam nhẹ chân nhẹ tay leo lên giường, lúc nhắm mắt, trước mắt đều là bóng dáng ở trần của Trần Tự.
Ôn Nam mở mắt, tự tát mình hai cái.
Đúng là không biết xấu hổ, người có đối tượng rồi còn thèm muốn thân thể người đàn ông khác, nếu để Trần Tự biết được, Ôn Nam cảm thấy, Trần Tự có thể đuổi cô ra khỏi nhà.
Ôn Nam trằn trọc đến nửa đêm về sáng mới ngủ được, đến nỗi khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau vẫn còn có chút mơ hồ.
Mạnh Thu xoa xoa khuôn mặt ngủ đến mơ màng của cô, dịu dàng cười nói: “Nam Nam, đừng ngủ nướng nữa, dậy ăn sáng, ăn xong còn phải đi huyện thành làm thủ tục chuyển hộ khẩu cho cháu, Trần doanh trưởng dậy rồi, đang đợi chúng ta bên ngoài đấy.”
Ôn Nam nheo mắt, vác cái đầu rối bù bò xuống giường, Mạnh Thu giúp cô gỡ tóc, muốn chải đầu cho cô, Ôn Nam không quen, nhận lấy cái lược từ tay bà: “Dì nhỏ, để cháu tự làm.”
Ôn Nam chải tóc xong, đi phòng nước rửa mặt xong, cùng Mạnh Thu đi ra khỏi phòng thì vừa vặn nhìn thấy Trần Tự từ trong phòng đi ra, người đàn ông lại thay áo sơ mi trắng và quần dài màu xanh đen, trên vai đeo ba lô màu xanh quân đội, khuôn mặt tuấn tú treo nụ cười nhạt, hỏi Mạnh Thu: “Dì nhỏ, tối qua ngủ có ngon không ạ?”
Mạnh Thu cười nói: “Ngon lắm.”
Trần Tự gật đầu, sau đó nhìn Ôn Nam, Ôn Nam nghĩ đến tối qua nằm trên giường trong đầu toàn là bóng dáng ở trần của Trần Tự, lập tức xấu hổ cúi đầu, không dám nhìn Trần Tự, mày kiếm người đàn ông nhíu lại, không nói gì nữa, đi đến trước quầy lễ tân của anh chàng nhà khách, giao chìa khóa hai phòng cho anh ta, dẫn Mạnh Thu và Ôn Nam đi tiệm cơm quốc doanh ăn sáng trước.
Trước cửa tiệm cơm quốc doanh đặt cái bảng, bên trên viết bữa sáng cung cấp hôm nay.
Trần Tự gọi một đĩa bánh bao lớn và canh trứng rong biển ở cửa sổ, Ôn Nam ngồi trên ghế đẩu, cúi đầu yên lặng ăn cơm, từ đầu đến cuối không ngẩng đầu lên một cái, Trần Tự ngồi đối diện cô, ngước mắt nhìn Ôn Nam đầu sắp chôn vào trong bát, rũ mắt không nói gì.
Giờ này tiệm cơm quốc doanh ngồi mấy bàn, có hai bàn đang nói chuyện xảy ra tối hôm qua.
“Anh nghe nói chưa? Tối qua có một người đàn ông ngất xỉu nằm ở cổng đại đội bộ công xã, cũng không biết bị ai đ.á.n.h, toàn thân là thương tích, ái chà chà, đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, t.h.ả.m lắm.”
“Đúng đúng, tôi nghe chú tôi nói rồi, chú tôi là kế toán của đại đội bộ, tối qua ông ấy quyết toán xong về nhà thì thấy bên ngoài có một người đàn ông ngất xỉu nằm đó, bên cạnh đặt một cái bao tải rắn, bên trong đựng mấy con cá lớn, béo múp míp, trên mặt đất còn viết mấy chữ đấy.”
Có người hỏi: “Viết chữ gì?”
Người khác trong tiệm cơm quốc doanh vểnh tai nghe, thời buổi này bát quái dễ khơi dậy sự tò mò của người ta nhất, ngay cả Ôn Nam cũng vểnh tai lên, động tác ăn cơm cũng chậm lại, Mạnh Thu cũng tò mò quay đầu nhìn sang, liền nghe người kia tiếp tục nói: “Người này đầu cơ trục lợi.”
Có người hùa theo nói: “Tối qua con hẻm đen kia náo loạn động tĩnh lớn lắm, dân quân liên đang bắt người đầu cơ trục lợi, hốt trọn cả cái chợ đen, bắt được mấy người đấy.”
“Nhưng mà, bắt người thì bắt người, sao lại lọt lưới riêng một người đó? Còn bị đ.á.n.h t.h.ả.m như vậy?”
Người có chú là kế toán kia vỗ bàn một cái, thu hút sự chú ý của người khác: “Gã không chỉ bị đ.á.n.h, còn bị người ta dùng cành liễu quất cho một trận, trên người quất toàn là vết đỏ, giống như lưới vậy, gọi là t.h.ả.m thôi rồi, chú tôi nói người này bây giờ vẫn đang nằm ở trạm y tế đấy, đợi gã tỉnh lại hỏi xem gã là ai đ.á.n.h gã thành như vậy.”
Có người hỏi: “Vậy gã tỉnh lại thì làm thế nào?”
“Còn làm thế nào được nữa, chắc chắn phải mở đại hội phê đấu, phê đấu xong đưa đến nông trường cải tạo lao động học tập, thời buổi này đầu cơ trục lợi, chính là không coi lời kêu gọi hưởng ứng của quốc gia chúng ta ra gì!”
Người trong tiệm cơm quốc doanh nói chuyện khí thế ngất trời, ngay cả nhân viên phục vụ cũng dừng công việc trên tay, vểnh tai nghe.
Ôn Nam biết thời buổi này đầu cơ trục lợi phải bị phê đấu, nghe những người này nói chuyện người bị đ.á.n.h kia, còn đang nghĩ là ai ra tay tàn nhẫn như vậy, khi nghe thấy người kia bị người ta dùng cành liễu quất cho một trận, mí mắt đột nhiên giật hai cái, theo bản năng ngẩng đầu nhìn Trần Tự đối diện, người đàn ông vừa vặn ngước mắt nhìn về phía cô.
Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.
Trần Tự bình tĩnh nói một câu: “Ăn nhanh lên, ăn xong chúng ta đi bắt xe.”
Mạnh Thu cũng nói: “Nam Nam, ăn nhanh chút, đi muộn trên xe không còn chỗ đâu.”
Ôn Nam cúi đầu, bưng bát húp một ngụm canh, nghĩ đến Trần Tự tối qua mặc áo khoác màu nâu gai đi chạy bộ, bây giờ trời một chút cũng không lạnh, buổi tối chạy bộ đêm cần mặc kín mít thế sao?
