Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 142
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:16
Ôn Nam cười nói: "Em không biết trèo cây, không ngã được em đâu."
Cô xách giỏ đứng dậy, ngẩng đầu nhìn Trần Tự cao hơn cô không ít: "Anh, em về trước đây."
"Đồng chí Ôn Nam."
Chu Nham sải bước đi tới, đôi mắt đen nhánh mang theo ý cười: "Còn nhớ tôi không?"
Trần Tự liếc nhìn Chu Nham, Chu Nham phớt lờ, cười nhìn Ôn Nam. Ôn Nam gật đầu một cái: "Nhớ, Chu Nham."
Trần Tự nói: "Ôn Nam, em về trước đi."
Ôn Nam gật đầu, sau đó xách hai cái giỏ chạy chậm đi mất. Bóng dáng nhỏ nhắn nhanh ch.óng biến mất ở góc rẽ. Ánh mắt Chu Nham vẫn luôn dõi theo bóng dáng Ôn Nam biến mất. Khóe mắt liếc thấy bên cạnh có thêm một cái bóng, tay chân phản ứng nhanh hơn não, lòng bàn tay hướng xuống chặn đầu gối Trần Tự đang nhanh ch.óng thúc lên, ngẩng đầu nhướng mày cười một cái: "Thằng nhãi, tôi còn không hiểu bài của cậu sao? Ưm!"
Lời vừa dứt, Chu Nham đau đớn rên lên một tiếng. Cùi chỏ Trần Tự huých vào xương sườn anh ta, nếu không phải thằng nhóc này thu lực lại, anh ta ít nhất cũng phải gãy hai ba cái xương sườn.
"Thằng nhãi cậu chơi xỏ tôi."
Chu Nham khom lưng dùng sức xoa xoa xương sườn, trên mặt có chút đau đớn.
Trần Tự lạnh lùng nhìn anh ta: "Đã nói với cậu rồi, đừng có đ.á.n.h chủ ý lên cô ấy, hai người không hợp." Nói xong liền bỏ đi.
Chu Nham: ……
Anh ta ôm xương sườn đuổi theo Trần Tự, cùi chỏ huých huých vào cánh tay anh: "Cậu nói cho tôi nghe xem, cậu thấy kiểu em rể nào thì tốt, tôi cố gắng sửa theo hướng đó."
Trần Tự: ……
"Không sửa được, cậu tuổi quá lớn."
Chu Nham: ……
Mẹ kiếp!.
Chuyện Trương Tiểu Nga ngã từ trên cây xuống rất nhanh đã truyền khắp khu gia thuộc. Bàn về tốc độ truyền bá này, vẫn phải kể đến chính bản thân Trương Tiểu Nga. Đỗ đoàn trưởng đưa bà ta về nhà, kết quả Đỗ đoàn trưởng chân trước vừa đi, Trương Tiểu Nga chân sau đã chạy ra ngoài rêu rao trong ngõ. Cái mồm mép đó Ngưu Lai Hoa mười cái miệng cũng nói không lại.
Chuyện Trương Tiểu Nga và Ngưu Lai Hoa đ.á.n.h nhau cũng rất nhanh đã truyền khắp. Ôn Nam thật sự khâm phục tốc độ truyền bá của Trương Tiểu Nga, còn chưa đến nửa tiếng đồng hồ, gần như người trong khu gia thuộc đều biết rồi.
Cô xách giỏ trở về khu gia thuộc, nhìn thấy Trương Tiểu Nga đang đứng ở cửa, chống nạnh trò chuyện với các quân tẩu, đang lạch cạch kể chuyện vừa rồi. Bà ta nhìn thấy Ôn Nam, thấy trên tay cô xách cái giỏ của nhà mình mới nhớ ra mình đã vứt bỏ số hoa hòe tốn nửa ngày mới hái được. Trương Tiểu Nga đuổi các quân tẩu đi, kéo Ôn Nam vào nhà bà ta, bảo Ôn Nam dạy bà ta cách làm bánh hoa hòe.
Ôn Nam nhìn bộ dạng vô tư lự của bà ta, hỏi: "Trương thẩm, trên người thím có chỗ nào không thoải mái không?"
Suy cho cùng ngã từ chỗ cao như vậy xuống, phải coi trọng hơn một chút.
Ai ngờ Trương Tiểu Nga xua tay: "Tôi không sao, nhưng mấy cậu thanh niên đỡ tôi bị thương ở cánh tay rồi. Chuyện này tôi đã nói với lão Đỗ rồi, lão Đỗ nói tối nay ông ấy đi ngang qua nhà ăn, mua chút đồ cho mấy cậu thanh niên đó để cảm ơn người ta đàng hoàng. Nếu không phải bọn họ đỡ được tôi, tôi lúc này sống c.h.ế.t thế nào còn chưa biết đâu."
"Phủi phui phủi phui"
Ôn Nam cười phủi vài tiếng: "Đừng nói gở.".
Hoàng hôn buông xuống, trong những khoảng sân nhỏ của khu gia thuộc đều thắp lên những bóng đèn màu vàng ấm áp.
Tối nay không biết có phải trong đoàn khá bận không, Trần Tự đến giờ vẫn chưa về, Đỗ đoàn trưởng nhà bên cạnh cũng chưa về. Trần nãi nãi ăn tối xong thì đi ngủ trước. Ôn Nam để phần cơm cho Trần Tự, rửa sạch nồi bát, sau đó thêm một nồi nước vào nồi, lại thêm chút củi khô vào bếp lò.
Trong bếp oi bức, Ôn Nam quạt quạt mồ hôi trên mặt. Vừa bước ra sân đã nghe thấy tiếng "kẽo kẹt" của cổng viện. Cô tưởng Trần Tự về, nở nụ cười tươi rói, một tiếng "Anh" còn chưa kịp gọi ra, đã nhìn thấy Triệu Tiểu Mạch lén lút thò đầu vào. Triệu Tiểu Mạch nhìn thấy cô, ra hiệu 'suỵt' với cô, trông có vẻ thần thần bí bí.
Triệu Tiểu Mạch cẩn thận liếc nhìn phía sau, thấy em trai Triệu Tiểu Đông không đi theo, sau đó mới rón rén đẩy cổng viện bước vào, nhỏ giọng hỏi: "Ôn Nam, Trần nãi nãi và Trần doanh trưởng có nhà không?"
Ôn Nam nói: "Trần nãi nãi ngủ rồi, anh tớ vẫn chưa về, sao vậy?"
Triệu Tiểu Mạch nói: "Cậu qua đây với tớ."
Triệu Tiểu Mạch thần thần bí bí, kéo tay Ôn Nam đi ra ngoài, dường như sợ ở đây đều không an toàn, làm Ôn Nam cũng căng thẳng theo. Cô đi theo Tiểu Mạch nhẹ nhàng bước ra ngoài. Hai người đi đến sau gốc cây lớn phải ba bốn người trưởng thành mới ôm xuể ở phía trước đầu ngõ. Bóng dáng to lớn của gốc cây che khuất bóng dáng của hai người họ.
Triệu Tiểu Mạch nhìn xung quanh một chút, sau đó ghé sát vào Ôn Nam, nhỏ giọng nói: "Ôn Nam, tớ phát hiện ra một chuyện lớn."
Trong lòng Ôn Nam vèo một cái bùng lên ngọn lửa hóng hớt: "Chuyện lớn gì?"
Triệu Tiểu Mạch nhỏ giọng nói: "Lúc trời sắp tối tớ từ trạm chăn nuôi về thì để quên cái liềm ở bãi cỏ. Lúc tớ đi lấy liềm, nhìn thấy Lâm Mỹ Trân và mẹ cô ta đi ngang qua đường, hai người nói một số chuyện."
Nói đến đây khuôn mặt Triệu Tiểu Mạch hơi đỏ lên, Ôn Nam lờ mờ đoán ra được một chút.
Quả nhiên, Triệu Tiểu Mạch nhỏ giọng nói: "Tớ nghe Lâm thẩm nói, đứa bé trong bụng Lâm Mỹ Trân không phải của Khang liên trưởng, là của em rể cô ta."
Cô ấy thấy Ôn Nam không hề ngạc nhiên chút nào, chợt nhớ tới lần trước Ôn Nam dạy cô ấy nói những lời dọa dẫm Lâm Mỹ Trân, lập tức trừng to mắt: "Ôn Nam, có phải cậu đã sớm biết rồi không?"
Ôn Nam mím môi, không giấu giếm Tiểu Mạch: "Ừ."
Triệu Tiểu Mạch: ……
Chuyện này quá chấn động rồi!
Lâm Mỹ Trân cũng quá không biết xấu hổ rồi!
Triệu Tiểu Mạch hỏi: "Ôn Nam, chuyện này chúng ta có nên nói cho Khang liên trưởng biết không? Khang liên trưởng chắc chắn bị lừa rồi."
Cô ấy thân là một người ngoài cũng nhìn ra được, từ khi Lâm Mỹ Trân mang thai, Khang liên trưởng giống như biến thành một người khác, vui vẻ lắm.
Kết quả thì sao?
Đứa bé là của người khác, anh ta còn không biết. Thảo nào hôm đó sau khi cô ấy nói xong những lời Ôn Nam dạy, Lâm Mỹ Trân lại sợ cô ấy như vậy.
