Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 162
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:18
Trần Tự: “Vâng, ngày mai cháu lại đi huyện một chuyến, thực hiện xử lý tốt chuyện này.”
Trần nãi nãi tức giận nói: “Tốt nhất để Lý Hồng Bình ngồi tù cả đời, đừng để hắn ra ngoài hại người nữa!”
“Nam Nam, ăn nhiều một chút.”
Trần nãi nãi lại gắp chút thức ăn cho Ôn Nam.
Ăn xong cơm tối, Trần Tự thu dọn bát đũa rửa sạch, Trần nãi nãi nói chuyện với Ôn Nam trong sân một lát, một lát sau Trần nãi nãi liền đi ngủ.
Ôn Nam nhìn đèn trong phòng Trần nãi nãi tắt, cô cúi đầu nhìn giày trên chân, lại nghĩ đến cảnh tượng Trần Tự hôm nay ngồi xổm xuống giúp cô mang giày, tay người đàn ông rất lớn, nắm lấy cổ chân cô hơi dùng sức liền khiến cô nhấc chân lên, một cái bóng thon dài từ mu bàn chân kéo dài tới, dần dần bao phủ lấy bóng dáng cô, Ôn Nam thu lại suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn Trần Tự từ trong bếp đi ra.
“Anh đun nước nóng xong rồi.”
Trần Tự nói một câu, đi về phía cửa phòng lấy thùng gỗ đến bếp, giúp Ôn Nam đổ nước tắm bưng vào trong phòng.
Ôn Nam đứng dậy yên lặng đi theo sau Trần Tự, nhìn cánh tay rắn chắc có lực của người đàn ông và quân phục trên người, mím môi dời tầm mắt, cô đứng ngoài phòng, đợi Trần Tự đi ra mới bước vào phòng, Ôn Nam đang định đóng cửa, Trần Tự đứng dưới mái hiên thấp giọng nói: “Nhớ bôi t.h.u.ố.c.”
Anh nhìn vết thương trên cổ Ôn Nam, lông mày nhíu lại.
Sự kinh tâm động phách buổi sáng, từng màn Trần Tự ân cần che chở cô, từ rạp chiếu phim đến cục công an, anh nắm cổ tay cô chưa từng buông ra, chỗ cổ tay dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ lòng bàn tay Trần Tự, Ôn Nam đưa tay sờ chỗ đau trên cổ, trong mắt tràn đầy ý cười rạng rỡ: “Biết rồi, Trần doanh trưởng, cảm ơn anh.”
Trần Tự cười một cái: “Anh nói rồi, không cần khách sáo với anh.”
Ôn Nam đóng cửa phòng, ngăn cách tầm mắt Trần Tự.
Cô đi đến bên giường, cởi quần áo, quần áo cọ dưới đất rất nhiều bụi, tất cũng bẩn rồi, Ôn Nam đi đến trước gương nhìn vai trái một chút, mảng vai đó cũng có vết đỏ nhỏ, cánh tay hơi nhấc lên liền cảm thấy đau đớn, cô thở hắt ra, xoay người vịn thùng gỗ ngồi vào, tắm xong lại thay bộ đồ sạch sẽ.
Cô vặn nắp t.h.u.ố.c, bôi lên vết thương ở cổ, nghĩ đến vết thương ở vai, lại cởi cúc áo kéo áo xuống, cũng bôi chút t.h.u.ố.c lên vai, bôi t.h.u.ố.c xong mở cửa đi ra, đèn trong sân sáng, đèn phòng bên cạnh tắt, Trần Tự chắc là ra ngoài chạy bộ rồi.
Cô nghĩ nghĩ, vẫn là đợi ngày mai nhờ Trần Tự giúp cô đổ nước tắm.
Ôn Nam tắt đèn trong sân xoay người về phòng, nghe thấy cổng sân “két” một tiếng, cô xoay người nhìn lại, thấy Trần Tự chạy đầy đầu mồ hôi đã về, người đàn ông vén tay áo ngắn quân phục lau mồ hôi trên đầu, Ôn Nam không kịp đề phòng đụng phải cơ bụng rắn chắc tinh nhuộm của Trần Tự, trên cạp quần chỗ thắt lưng thắt dây lưng màu đen, quần quân phục bao bọc lấy đôi chân dài thẳng tắp thon dài.
Cô ngẩn người tại chỗ, chớp chớp mắt, cho đến khi Trần Tự bỏ áo xuống nhìn về phía cô mới hoàn hồn.
Ôn Nam:...
Cô hình như lại bị bắt quả tang rồi.
Bước chân Trần Tự khựng lại một chút, hai tay xoa mặt, không nhìn Ôn Nam, đóng cổng sân đi đến bên giếng múc nước rửa mặt.
Vừa rồi anh chú ý tới đèn trong sân tắt, còn tưởng Ôn Nam đã ngủ rồi, không ngờ cô vẫn chưa vào phòng.
Người đàn ông dùng sức xoa mặt, đứng dậy lấy khăn mặt trên dây phơi lau mặt, lúc này mới ngước mắt nhìn Ôn Nam vẫn đang đứng ở cửa phòng: “Thuốc bôi chưa?”
Ôn Nam gật đầu: “Bôi rồi.”
Trần Tự vắt khăn mặt lên dây phơi, tầm mắt rơi vào chỗ cổ Ôn Nam, bất ngờ nhìn thấy cúc cổ áo cô có ba cái chưa cài, dưới cổ là mảng lớn da thịt trắng nõn, loáng thoáng có thể nhìn thấy đường cong dưới cổ áo, tóc Ôn Nam ướt sũng dán vào thái dương, có sợi tóc trượt vào trong cổ áo, làm nổi bật làn da trắng đến ch.ói mắt.
Trần Tự nhanh ch.óng dời tầm mắt, xoa xoa hơi nóng trên mặt, chủ động đi vào phòng Ôn Nam giúp cô đổ nước tắm.
Trong phòng bật đèn, ánh sáng tụ lại trong thùng gỗ, mặt nước phẳng lặng phản chiếu xà nhà đen kịt, Trần Tự vừa vào liền ngửi thấy mùi bồ kết nhàn nhạt thuộc về trên người Ôn Nam, anh nín thở, nhấc thùng gỗ đi ra ngoài hắt xuống rãnh nước bên cạnh vườn rau, đưa lưng về phía Ôn Nam nói: “Em nghỉ ngơi sớm đi.”
Ôn Nam cười nói: “Vâng.”
Cửa phòng đóng lại, ngăn cách ánh sáng duy nhất trong sân.
Trần Tự đặt thùng gỗ dưới mái hiên, nhìn cửa phòng đóng c.h.ặ.t, giữa các ngón tay vân vê, dường như vẫn còn có thể cảm nhận được xúc cảm trơn mịn mềm mại kia.
Ôn Nam về phòng liền ngủ.
Hôm nay suýt chút nữa đi dạo một vòng ở Diêm Vương điện, lại bị Lý Hồng Bình dọa một trận, lúc này nằm trên giường, cảm giác mệt mỏi từng trận ập tới, cô ngủ rất say, không nghe thấy tiếng nước rào rào truyền đến từ trong sân, giấc ngủ này của Ôn Nam rất ngon, mãi cho đến khi trời sáng choang ngày hôm sau mới dậy, cô mạnh mẽ ngồi dậy, vai và cổ liền đau dữ dội, còn đau hơn hôm qua.
Cơn đau này đoán chừng phải kéo dài mấy ngày.
Ôn Nam nhẹ nhàng xoa bóp vai, đứng dậy mặc quần áo đi ra khỏi phòng, Trần nãi nãi đang nấu cơm trong bếp, Ôn Nam nhìn phòng bên cạnh, cửa phòng Trần Tự mở, trong sân cũng không có bóng dáng anh, cô đi đến bên giếng, nhịn đau ở vai ép chút nước rửa mặt, sau đó đi vào bếp giúp Trần nãi nãi: “Dì nãi nãi, anh cháu đâu?”
Trần nãi nãi múc thức ăn ra đĩa: “Sáng sớm tinh mơ đã đi rồi, bà đoán là cùng công an đi huyện thành rồi.”
Ôn Nam không ngờ sớm như vậy.
Cô vùi tàn lửa, đứng dậy cùng Trần nãi nãi bưng cơm ra sân, ăn xong bữa sáng, Ôn Nam lại về bôi chút t.h.u.ố.c cho cổ và vết thương.
Ôn Nam cả ngày đều ở nhà, Trần Tự buổi trưa cũng không về, Trương Tiểu Nga buổi sáng đi dạo quanh khu gia thuộc, đến trưa ăn cơm xong thì tới, nói chuyện với Ôn Nam một hồi lâu, Trương Tiểu Nga không chỉ là cái loa phóng thanh, chuyện trong khu gia thuộc cũng biết trước người khác một bước, bà ta nói: “Thím Hầu, Ôn Nam, hai người đoán xem nhà họ Khang bây giờ thế nào rồi?”
Trần nãi nãi ghét nhà họ Lâm, kéo theo nhà họ Khang cũng không thích, thuận miệng hỏi: “Sao thế?”
Ôn Nam cũng khá tò mò, sau khi chuyện hôm qua làm lớn, chuyện Khang liên trưởng không thể khiến phụ nữ sinh con chắc chắn đều truyền ra rồi, Ngưu Lai Hoa coi cháu trai lớn của người khác thành của mình, truyền khắp khu gia thuộc, đoán chừng bây giờ đều không còn mặt mũi ra ngoài gặp người nữa.
