Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 21
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:05
Đang nói chuyện thì đã đến cửa nhà Trần doanh trưởng, Hoa Phượng Trân đùng đùng nổi giận đẩy cửa lôi Triệu Tiểu Mạch đi vào, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Ôn Nam đang ngồi xổm bên giếng rửa tay, Trần nãi nãi bưng hai bát cơm từ trong bếp đi ra, nhìn thấy Hoa Phượng Trân khí thế hung hăng chạy vào, lại nhìn dấu bàn tay trên mặt Triệu Tiểu Mạch, nhíu mày: “Hoa Phượng Trân, cô làm cái gì thế?”
“Ôn Nam, xin lỗi…”
Triệu Tiểu Mạch khóc nấc lên từng hồi, xin lỗi Ôn Nam, bị Hoa Phượng Trân dùng sức véo cánh tay một cái, Triệu Tiểu Mạch đau đến mức hét t.h.ả.m một tiếng, tay ôm cánh tay c.ắ.n môi nín khóc.
Hoa Phượng Trân mắng: “Cái con ranh này, mày xin lỗi cái gì mà xin lỗi!”
Sau đó trừng mắt nhìn Ôn Nam, quay đầu nói với Trần nãi nãi: “Thẩm Hầu, chuyện này thím phải phân xử cho chúng tôi.” Bà ta chỉ vào Ôn Nam: “Cháu gái họ ngoại của thím bắt Tiểu Mạch nhà tôi nhổ cỏ làm việc cho cô ta, Tiểu Mạch nhà tôi không có việc của nó để làm à? Chạy qua kiếm công điểm cho nhà các người, cô ta làm việc một ngày rưỡi, Tiểu Mạch nhà tôi giúp cô ta một ngày rưỡi, hôm nay chuyện này các người nếu không cho tôi một lời giải thích, tôi sẽ đi tìm lãnh đạo trong đoàn tố cáo em họ Trần doanh trưởng bóc lột Tiểu Mạch nhà tôi, để lãnh đạo trong đoàn cho tôi một lời giải thích!”
“Mẹ, Ôn Nam không có bắt con giúp cậu ấy làm việc, là con… A!”
Triệu Tiểu Mạch lại bị Hoa Phượng Trân dùng sức véo cánh tay một cái, đau đến mức ngũ quan nhăn lại với nhau, cổ họng cũng không phát ra tiếng được nữa.
Ôn Nam nhíu c.h.ặ.t mày, không đành lòng nhìn Triệu Tiểu Mạch bị mẹ ruột ngược đãi, lạnh giọng nói: “Thím Hoa, là ai nói với thím là cháu bắt Tiểu Mạch giúp cháu làm việc?”
Trần nãi nãi đặt mạnh hai bát mì lên bàn, một nửa là vì nóng, một nửa là vì tức.
Bà nhìn Triệu Tiểu Mạch, tức giận nói với Hoa Phượng Trân: “Cô đừng véo con bé nữa, có chuyện gì thì từ từ nói, cô nói Nam Nam bắt Tiểu Mạch giúp con bé làm việc, nói lời này phải có chứng cứ, chúng tôi dựa vào đâu mà nghe cô nói gì là nấy? Cô không nghe Tiểu Mạch vừa rồi cũng nói không phải Nam Nam bắt con bé giúp làm việc sao?”
“Thế nhỡ đâu là Ôn Nam dùng cái gì uy h.i.ế.p dọa nạt Tiểu Mạch, ép nó nói như vậy thì sao?”
Hoa Phượng Trân trừng mắt nhìn Ôn Nam, nhìn dáng vẻ da thịt non mịn, vừa nhìn đã biết không phải là người biết làm việc, so với Tiểu Mạch nhà bà ta thì kém xa, bà ta nói tiếp: “Là Lâm Mỹ Trân nói với tôi, cô ta và Ôn Nam đều đang cắt cỏ cho trại bò, nếu không có chuyện này, cô ta sẽ nói lung tung?”
Trần nãi nãi nhíu mày, nhìn về phía Ôn Nam.
Tuy rằng chỉ mới ở chung với con bé này mấy ngày, nhưng bà nhìn người sẽ không sai, con bé này không phải loại người lười biếng trốn việc, bóc lột người khác, trong chuyện này chắc chắn có hiểu lầm gì đó.
“Nam Nam, chuyện này rốt cuộc là thế nào, cháu nói đi, dì nãi nãi tin cháu không phải loại người như vậy.”
“Xảy ra chuyện gì thế?”
Trên đầu tường bỗng nhiên truyền đến tiếng của Trương Tiểu Nga, Trần nãi nãi và Hoa Phượng Trân quay đầu nhìn lại, liền thấy Trương Tiểu Nga nằm bò trên đầu tường, lộ ra một cái đầu, mắt đảo lia lịa, hiển nhiên là lại tới nghe chuyện nhà người khác rồi, ai cũng biết bà ta là cái loa phóng thanh, chuyện nhà ai bị bà ta biết được, ngày hôm sau cả khu gia thuộc đều biết.
Hoa Phượng Trân vừa nhìn thấy Trương Tiểu Nga liền nói chuyện Ôn Nam ép Tiểu Mạch làm việc ra, chính là muốn để bà ta truyền cái danh tiếng Ôn Nam bóc lột người khác ra ngoài, cô ta đến nương nhờ Trần doanh trưởng không phải là muốn tìm đối tượng ở bên này sao?
Hừ! Bà ta cứ không cho đấy!
Chỉ loại phụ nữ tác phong có vấn đề này, lớn lên xinh đẹp thì có ích gì, ai dám cưới cô ta?
Trương Tiểu Nga nằm bò trên đầu tường nghe vậy, đảo mắt nhìn về phía Ôn Nam, vừa định nói chuyện, đã nghe thấy Ôn Nam nói: “Thím Hoa, sự việc không phải như Lâm Mỹ Trân nói đâu.”
Hoa Phượng Trân tưởng cô muốn chối cãi, muốn châm chọc cô vài câu, Ôn Nam trực tiếp chặn họng bà ta, ngay trước mặt Trương Tiểu Nga và Trần nãi nãi nói: “Cháu làm việc đúng là chậm, nhưng cháu sẽ không bóc lột người khác, Tiểu Mạch tới giúp cháu là vì cậu ấy đã cắt xong lượng cỏ lợn trước thời hạn, mà cháu cũng đã đồng ý với Tiểu Mạch, bất kể một ngày cháu kiếm được bao nhiêu công điểm, đều chia cho cậu ấy một nửa, chuyện này cháu còn nói ngay trước mặt Lâm Mỹ Trân, mấy người cùng cắt cỏ với cháu cũng đều biết chuyện này, thím Hoa không tin có thể tìm những người khác đối chất.”
Ôn Nam nhìn sắc mặt ngẩn ra của Hoa Phượng Trân, nói tiếp: “Thím Hoa, Lâm Mỹ Trân nói chuyện trước mặt thím nói một nửa giữ một nửa là có ý gì?”
“Còn có thể có ý gì nữa, không phải là muốn xem Hoa Phượng Trân tìm cô gây phiền phức sao?” Trương Tiểu Nga không chê chuyện lớn, nằm bò trên đầu tường tiếp tục châm ngòi: “Cô ta chắc chắn là đỏ mắt vì Tiểu Mạch kiếm được nhiều công điểm hơn cô ta, oán cô không chia công điểm cho cô ta, không vui chứ sao.”
Bà ta giọng to, các quân tẩu đi ngang qua nghe thấy tiếng đều đứng ở cửa xem náo nhiệt.
Trần nãi nãi không ngờ bên trong là nguyên do như vậy, lập tức tức giận trừng mắt nhìn Hoa Phượng Trân: “Tính ra như vậy, Tiểu Mạch mỗi ngày còn kiếm thêm được mấy công điểm trợ cấp cho gia đình, cô không thương con bé thì thôi, đối với nó không đ.á.n.h thì mắng, Lâm Mỹ Trân nói gì cô cũng tin nấy, bị cô ta dắt mũi đi, chạy tới tìm Nam Nam gây phiền phức, cô cũng lớn thế này rồi, không biết động não suy nghĩ sự việc à?”
Lời Trần nãi nãi nói cũng có lý, Hoa Phượng Trân còn không bới ra được lỗi sai, bên ngoài có mấy quân tẩu đứng thì thầm to nhỏ nói chuyện, nói bà ta không có não, người khác nói gì bà ta tin nấy, nói bà ta trọng nam khinh nữ, không coi Tiểu Mạch là người, bắt con bé làm việc như súc vật, nói đến mức mặt Hoa Phượng Trân đỏ bừng bừng.
Bà ta không ngờ Lâm Mỹ Trân sẽ lừa bà ta, nếu không phải tại Lâm Mỹ Trân, bà ta sao có thể túm Tiểu Mạch chạy một chuyến này?
Bây giờ thì hay rồi.
Mất mặt đến tận nhà bà ngoại.
Trương Tiểu Nga còn ở đó bép xép: “Hoa Phượng Trân, cô xem Ôn Nam người ta hào phóng biết bao, bất kể kiếm được bao nhiêu công điểm đều chia cho Tiểu Mạch một nửa, cô còn tới tìm người ta gây chuyện, cô có thấy ngại không?” Nói xong còn phì một tiếng: “Tôi cũng không ném nổi cái mặt đó đi đâu.”
