Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 239
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:26
Ôn Nam cũng nghi hoặc nhìn về phía Trần Tự, Trần Tự nhếch môi cười: "Bà, thằng Châu không sao, trong thư nó nói nhớ bà thôi."
Trần nãi nãi trừng mắt: "Không đúng, vừa nãy bà nghe cháu đọc đến đoạn thằng Châu nói mấy hôm trước nó biết tin một chiến hữu hy sinh, rồi sau đó là gì nữa? Cháu mau nói cho bà biết đi, không thì cháu đưa thư cho Nam Nam, để Nam Nam đọc giúp bà."
Trần Tự trầm ngâm một lát: "Thằng Châu biết tin một chiến hữu hy sinh, trong lòng khó chịu, nhớ bà, lại sợ bà lo lắng, bảo cháu đừng nói cho bà biết, chỉ có thế thôi."
Trần nãi nãi nhìn vào mắt Trần Tự: "Chỉ thế thôi?"
Trần Tự gật đầu: "Thằng Châu chỉ là không muốn để bà lo lắng suy nghĩ nhiều thôi, nó không sao, chẳng có việc gì cả."
Thấy Trần Tự nói chắc chắn như vậy, trái tim treo lơ lửng của Trần nãi nãi cuối cùng cũng hạ xuống bụng, bà thở dài, xoay người vỗ mạnh vào cánh tay Trần Tự: "Cái thằng c.h.ế.t tiệt này, dọa c.h.ế.t bà rồi!" Ngay sau đó Trần nãi nãi lại lắc đầu: "Cũng không biết là con cái nhà ai hy sinh, người nhà cậu ấy biết được, chắc đau lòng lắm."
Trần nãi nãi nghĩ đến anh trai ruột của Ôn Nam là Ôn Quốc, đứa trẻ đó tuổi còn trẻ đã mất, để lại Ôn Nam là em gái, nếu không phải lúc còn sống Ôn Quốc giới thiệu mối hôn sự này cho Ôn Nam, cô bé này cũng không biết bị dượng chà đạp thành cái dạng gì rồi.
Trần Tự cười khẽ, nhẹ nhàng đẩy bà ra khỏi cửa phòng: "Bà, bà nghỉ ngơi sớm đi ạ."
"Thằng Châu thật sự không sao chứ?"
Trần nãi nãi vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi lại một câu.
Trần Tự gật đầu: "Cháu đảm bảo, thằng Châu không sao, hơn nữa ở bộ đội ăn được làm được."
Trần nãi nãi lúc này mới thôi, ra giếng múc nước rửa mặt, rửa mặt xong mới về phòng ngủ. Ôn Nam rửa xong nồi bát trong bếp cũng không thấy Trần Tự vào, cô nghi hoặc nhìn phòng Trần Tự, phòng người đàn ông sáng đèn, cửa mở toang, cũng không biết đang làm gì bên trong. Cô cất bát đũa vào tủ, đổ ít nước vào nồi, tự mình ngồi trước bếp đun nước tắm.
Mọi khi giờ này Trần Tự đã qua đây rồi, nhưng hôm nay mãi vẫn chưa tới.
Ôn Nam lờ mờ cảm thấy không ổn, chẳng lẽ Trần Châu thật sự xảy ra chuyện gì? Trần Tự không tiện, cũng không dám nói cho Trần nãi nãi biết?
Cô gạt tàn lửa trong bếp lò, lúc này mới đứng dậy đi sang phòng Trần Tự.
Cửa phòng mở, ánh đèn vàng ấm áp trong phòng theo cánh cửa mở toang tràn ra ngoài. Ôn Nam đi tới cửa phòng, nhìn thấy Trần Tự đang ngồi bên mép giường, trong tay cầm lá thư kia, ngón tay cầm thư căng cứng. Trong lòng cô thịch một cái, đi vào nhỏ giọng hỏi: "Trần Tự, có phải Trần Châu xảy ra chuyện rồi không?"
Người đàn ông xem thư đến nhập thần, nếu là mọi khi đã sớm nghe thấy tiếng bước chân của Ôn Nam rồi, nhưng hôm nay mãi đến khi Ôn Nam đi vào anh mới nhận ra.
Trần Tự nhanh ch.óng gấp thư lại nhét vào túi: "Nó không sao."
Ôn Nam:...
Nhìn phản ứng của Trần Tự thì không giống không sao chút nào.
Cô đi tới mép giường ngồi xuống cạnh Trần Tự, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn ngũ quan lạnh lùng và đôi mắt đen thẫm của anh, cô chớp chớp mắt, vạch trần lời nói dối của anh: "Anh nói dối."
Trần Tự:...
Người đàn ông cụp mắt, nhìn Ôn Nam gần trong gang tấc, cô bé gần như dán sát vào anh, tay áo xắn lên, lộ ra cánh tay mảnh khảnh thỉnh thoảng cọ qua cánh tay anh, mùi bồ kết thoang thoảng trên người cô len lỏi vào ch.óp mũi, cô chớp đôi mắt sáng lấp lánh, hàng mi dài cong v.út như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua mặt hồ tĩnh lặng, khuấy động những gợn sóng không thể kìm nén trong lòng anh. Yết hầu Trần Tự chuyển động, bàn tay to vớt một cái bế Ôn Nam ngồi lên đùi mình, mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t gáy cô, mất kiểm soát hôn lên môi cô.
Ôn Nam kinh hô một tiếng, chỉ là âm thanh chưa kịp thốt ra đã bị Trần Tự nuốt trọn vào bụng trong khoảnh khắc.
Cánh tay người đàn ông như sắt thép, Ôn Nam hoàn toàn không có đường giãy giụa, môi bị chặn kín mít. Ngón tay cái của Trần Tự nhẹ nhàng xoa nắn sau gáy Ôn Nam, tay kia ngang ngược siết c.h.ặ.t eo cô. Lực đạo của người đàn ông nói là mạnh, nhưng lại mang theo sự dịu dàng không nỡ, hận không thể khảm cô vào xương m.á.u mình. Nụ hôn của Trần Tự điên cuồng nhưng không mất đi sự dịu dàng, duy chỉ không còn sự kiềm chế.
Ôn Nam nhận ra Trần Tự dần mất kiểm soát, ý thức được anh muốn làm gì, sợ đến mức đạp đạp hai chân, hai tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn nóng hổi của Trần Tự, cố gắng đẩy người ra.
Nhưng sức lực của đối phương mạnh mẽ, cô không lay chuyển được mảy may. Ôn Nam mở to đôi mắt ươn ướt đỏ hoe, giọng nói yếu ớt lại đáng thương: "Trần Tự, anh bình tĩnh chút, bà đang ở đây đấy."
Trong giọng nói mạc danh mang theo chút hổn hển.
Cô sợ hãi lại đẩy Trần Tự, không hiểu anh đang yên đang lành làm sao vậy. Dường như hai chữ "Bà" đã gọi lại lý trí của Trần Tự, đáy mắt người đàn ông dường như có vô số tia m.á.u đang leo lên, gân xanh mạch m.á.u trên cổ chìm vào dưới cổ áo.
Mặt Ôn Nam đỏ bừng đến đỉnh đầu, vội vàng kéo chiếc áo ba lỗ bị Trần Tự đẩy lên xuống, vừa định đẩy anh ra nhảy khỏi lòng anh, lại bị Trần Tự ôm lấy lần nữa. Lần này người đàn ông không có hành động quá phận, cằm tựa vào hõm cổ cô, yên lặng ôm cô: "Đừng động đậy, anh chỉ ôm một lát thôi."
"Rốt cuộc anh làm sao thế?"
Ôn Nam vươn tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của Trần Tự, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, nhìn xà nhà phía trên, nghe tiếng thở dốc nặng nề của Trần Tự: "Có phải Trần Châu xảy ra chuyện rồi không?"
Qua một lúc lâu Trần Tự mới nói: "Nó không sao."
"Ôn Nam."
Trần Tự gọi cô một tiếng.
Ôn Nam cứ cảm thấy Trần Tự tối nay không bình thường, cô nói nhỏ: "Sao thế anh?"
Trần Tự ôm c.h.ặ.t hơn, hôn lên hõm cổ cô, giọng nói trầm thấp thêm vài phần khàn khàn khó tả: "Nếu có một ngày Trần... Trần Kiệt quay lại tìm em kết hôn, nói muốn hoàn thành di nguyện của anh trai em, em có nguyện ý kết hôn với cậu ta không?"
Ôn Nam:?
Chuyện này sao lại kéo đến trên người Trần Kiệt rồi?
Cô hai tay ôm lấy đầu Trần Tự, cổ ngửa ra sau, nhìn vào đôi mắt đen láy của người đàn ông, kiên định nói: "Không." Sợ Trần Tự không tin, Ôn Nam lại mổ nhẹ lên môi anh một cái: "Bà nói anh là người tính tình bướng bỉnh, từ nhỏ đã lì lợm, nhận định một người thì mười con trâu cũng không kéo lại được, vừa hay em cũng bướng, Ôn Nam em đời này nhận định là Trần Tự thì chính là Trần Tự, đổi lại là ai cũng không được."
