Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 24
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:06
Triệu Tiểu Mạch ngẩng đầu nhìn cô, mắt đỏ hoe, Ôn Nam nói tiếp: “Chuyện này chúng ta đâu có sai, sai là Lâm Mỹ Trân cố ý xúi giục mới khiến mẹ cậu tới tìm tớ gây phiền phức, không liên quan đến cậu.”
Cô lại nhéo nhéo tay Triệu Tiểu Mạch, đuôi lông mày cong lên, lúm đồng tiền trên má rất xinh đẹp.
Triệu Tiểu Mạch cúi đầu, không nhịn được rơi nước mắt, nhỏ giọng nói: “Ôn Nam, sau này cậu còn nguyện ý chơi với tớ không?”
Câu nói này có chút giống đứa trẻ bị người ta cô lập khát vọng cầu xin những người bạn khác có thể nhìn mình nhiều hơn một chút.
Triệu Tiểu Mạch từ nhỏ lớn lên trong gia đình như vậy, bị bố mẹ nuôi thành tính cách tự ti, khiếp nhược, không hòa đồng, chuyện gì cũng giấu trong lòng.
Ôn Nam nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé, cười nói: “Được chứ.”
Triệu Tiểu Mạch đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt, vui vẻ cười rộ lên..
Buổi chiều lúc cắt cỏ Lâm Mỹ Trân đến muộn, Ôn Nam cắt được gần một gùi cỏ cô ta mới tới, cầm liềm hì hục hì hục, cái khí thế kia giống như đang cắt thịt ai vậy.
Mặt trời vừa nóng vừa gắt, mồ hôi chảy qua vết móng tay cào rách trên mặt, đau rát, Lâm Mỹ Trân tức giận siết c.h.ặ.t liềm, hung tợn quay đầu trừng mắt nhìn về phía Ôn Nam, nào ngờ lại đối diện với ánh mắt Ôn Nam nhìn sang, đôi mắt sáng đẹp đẽ kia tràn đầy châm chọc, chế giễu, mang theo sự trêu chọc xem kịch hay.
Lâm Mỹ Trân một bụng tức giận càng lớn hơn, cố tình còn không thể làm gì Ôn Nam, giận không chỗ phát tiết, chỉ có thể từng đợt từng đợt cắt cỏ.
Ôn Nam rũ mắt tiếp tục cắt cỏ, trên đường tới bãi cỏ, Tiểu Mạch nói với cô chuyện mẹ cô bé và Lâm Mỹ Trân đ.á.n.h nhau, chuyện Lâm Mỹ Trân ở nhà bị mẹ chồng mắng Tiểu Mạch cũng nói với cô.
Ôn Nam cảm thấy Lâm Mỹ Trân chính là tự làm tự chịu.
Đáng đời.
Buổi chiều, Triệu Tiểu Mạch cắt xong cỏ lợn liền tới giúp Ôn Nam cắt cỏ, cắt xong cỏ lại quay về đưa cỏ lợn.
Hôm nay Ôn Nam ngay trước mặt nhiều người như vậy nói ra công điểm phải chia cho cô bé một nửa, Triệu Tiểu Mạch cảm thấy cô bé phải làm việc bán mạng hơn nữa mới xứng đáng với công điểm Ôn Nam chia cho cô bé.
Mấy người khác ở bãi cỏ đã bắt đầu đưa cỏ đến trại bò, Ôn Nam đặt liềm xuống, ôm một đống cỏ bỏ vào trong gùi, bàn tay trắng nõn ấn cỏ dùng sức nén vào bên trong, bỗng nhiên một cánh tay màu lúa mạch lướt qua trước mắt ấn vào trong gùi, cỏ xanh vốn dĩ nhô ra lập tức lõm xuống, Ôn Nam không phòng bị, bàn tay nhỏ đang ấn cỏ xanh bỗng nhiên hụt xuống dưới, cả người ngã nhào về phía trước.
Cái này nếu ngã xuống, chính là tư thế mất mặt đầu cắm vào gùi chân chổng lên trời!
Ngay trong khoảnh khắc cô nhào về phía trước, cánh tay bị một bàn tay to vững vàng nắm lấy, bàn tay người đàn ông trầm ổn có lực, kéo thân thể cô cũng cân bằng lại.
Trần Tự nhìn Ôn Nam còn chưa hoàn hồn, đáy mắt xẹt qua ý cười: “Không sao chứ?”
Ôn Nam vội vàng lắc đầu: “Không sao không sao.”
Khá lắm.
Suýt chút nữa thì có hiện trường livestream hai chân chổng lên trời.
Tốc độ xếp cỏ của Trần Tự rất nhanh, xếp đầy một gùi cỏ xanh, bảo Ôn Nam đợi ở đây, anh rất nhanh sẽ quay lại.
Người đàn ông tốc độ rất nhanh, đi đi về về hai chuyến là đưa xong, hôm nay buổi trưa cô đi đi về về chạy bốn chuyến, Tiểu Mạch còn giúp cô đưa một chuyến.
Đúng là người so với người kém một đoạn.
Lúc hai người trở về khu gia thuộc trời đã tối hẳn, nhà nhà đều thắp bóng đèn điện kiểu cũ, Trần nãi nãi đã làm xong cơm tối, Ôn Nam đi đến bên giếng chuẩn bị bơm nước, Trần Tự đi trước một bước giữ lấy cần sắt: “Để tôi.”
Tay Ôn Nam buông thõng bên cạnh co lại, đợi Trần Tự đổ nước xong, cô ngồi xổm xuống đặt tay vào chậu tráng men, nước giếng lạnh lẽo ngập qua hai tay, mát lạnh, cũng làm cảm giác đau rát trong lòng bàn tay giảm đi rất nhiều, Trần nãi nãi ôm một chồng bát từ trong bếp đi ra, bát đũa vừa đặt lên bàn, đã nghe thấy giọng oang oang của Trương Tiểu Nga truyền từ đầu tường bên kia sang.
“Thẩm Hầu, nhà Khang liên trưởng lại xảy ra chuyện rồi!”
Buổi tối, lạnh lùng toát ra một cái giọng oang oang, Ôn Nam thực sự bị dọa giật mình.
Trần nãi nãi dường như đều đã quen rồi, đầu cũng không ngẩng đáp lại một câu: “Xảy ra chuyện gì thế?”
Ôn Nam rất tò mò.
Nhà họ Khang hôm nay vừa mới làm ầm ĩ một trận, buổi tối còn có thể gây ra chuyện gì?
Trương Tiểu Nga hai tay bám trên tường, sinh động như thật nói: “Lúc trước tôi nghe thấy nhà Khang liên trưởng đang cãi nhau, tôi bèn qua xem một cái, Khang liên trưởng cãi nhau với Lâm Mỹ Trân, cũng không biết đang cãi cái gì, nghe nói là Lâm Mỹ Trân làm chuyện gì khiến Khang liên trưởng tức điên lên, bảo cô ta sau này đừng đi làm nữa, cứ ở nhà mà đợi đừng có ra ngoài gây chuyện cho cậu ta, chị Ngưu cũng tức điên lên, ầm ĩ đòi để Khang liên trưởng ly hôn với vợ cậu ta đấy.”
Nói xong nhìn về phía Ôn Nam, trên mặt đều là vẻ hóng hớt: “Này, Ôn Nam, cô đi làm cùng Lâm Mỹ Trân, cô có biết cô ta làm chuyện gì không?”
Ôn Nam gần như theo bản năng nghĩ đến chuyện sáng nay gặp Lâm Mỹ Trân và em rể cô ta lôi lôi kéo kéo, không nhịn được nghĩ có phải Khang liên trưởng nói là chuyện này không? Nhưng chuyện này chỉ có cô và Trần Tự biết, nghĩ đến buổi trưa Trần Tự nói anh sẽ nói với Khang liên trưởng vài câu, bảo cậu ta về chuyển lời cho vợ cậu ta.
Chẳng lẽ là Trần Tự nói?
Cô ngẩng đầu nhìn Trần Tự đang lau tóc, từ góc độ của cô chỉ có thể nhìn thấy đôi chân dài và đường nét eo hông rắn chắc của đối phương, dường như nhận ra tầm mắt của cô, người đàn ông lau xong đầu vắt khăn mặt lên dây thừng, cúi đầu nhìn cô: “Mau rửa đi, rửa xong ăn cơm.”
“Ồ.”
Ôn Nam hoàn hồn, lắc đầu với Trương Tiểu Nga: “Cô ta cả buổi chiều đều cắt cỏ với cháu ở bãi cỏ, cháu cũng không biết.”
Trương Tiểu Nga không nghe được chuyện bát quái, mất hứng nói với Trần nãi nãi: “Mọi người ăn cơm đi.” Nói xong nhảy xuống đầu tường về nhà.
Trần nãi nãi nói với Ôn Nam: “Lâm Mỹ Trân không đi làm cũng tốt, đỡ cho cô ta lại tìm cháu gây phiền phức.”
Ôn Nam cảm thấy cũng phải, hai ngày nay đi làm cắt cỏ, mắt Lâm Mỹ Trân cứ như d.a.o, thỉnh thoảng lại chọc lên người cô, tuy rằng không đau, nhưng rất ghê tởm, cô bưng bát húp một ngụm cháo, ngẩng đầu nhìn Trần Tự đối diện, đang nghĩ chuyện này có phải Trần Tự nói với Khang liên trưởng không?
