Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 247
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:26
Đồng Tiểu Lệ buộc hai b.í.m tóc nhỏ dưới tai, cô ấy kéo kéo b.í.m tóc, cười nói: "Đúng đấy, đồng chí Ôn Nam, đừng nói người khác, chị tôi cũng nhớ mong bánh ngọt cô làm đấy."
Ôn Nam cười một cái: "Chẳng phải tôi đã viết công thức làm bánh ngọt cho sư phụ Vương và sư phụ Liêm rồi sao?"
Dương Chí Đồng xua tay: "Bánh ngọt họ làm ra mùi vị không giống lắm với cô làm, cứ cảm thấy thiếu chút hương vị gì đó. Tôi nói thật cô cứ cân nhắc kỹ xem, vừa hay thứ bảy chủ nhật cô được nghỉ, hai ngày này đến nhà ăn làm bánh ngọt cũng coi như kiếm thêm một phần lương."
Ôn Nam suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Được."
Ba người chia tay ở cầu đá, Ôn Nam trở về khu gia thuộc, vừa đi đến cửa nhà thì nghe thấy tiếng khóc oa oa truyền đến từ nhà họ Triệu cạnh nhà họ Liêu, nghe là biết Triệu Tiểu Đông đang khóc, ngoài tiếng khóc của Triệu Tiểu Đông, còn có tiếng mắng người của Hoa Phượng Trân.
"Chẳng phải chỉ là làm cái giáo viên thôi sao, có gì ghê gớm chứ, làm giáo viên là có thể bắt con tôi phạt đứng à? Không được! Hôm nay tôi nhất định phải đi tìm cô ta tính sổ!"
"Được rồi được rồi đừng khóc nữa, mẹ đi tìm cô ta tính sổ!"
"Bà quay lại cho tôi!"
Giọng Triệu doanh trưởng rất lớn, gần như át cả tiếng của Hoa Phượng Trân và Triệu Tiểu Đông.
Ôn Nam lười nghe tiếp, cô đã dám phạt Triệu Tiểu Đông đứng thì không sợ Hoa Phượng Trân đến gây sự. Hoa Phượng Trân dám gây sự với cô, cô dám đến bộ đội làm ầm ĩ với Triệu doanh trưởng, tố cáo với chính ủy Triệu doanh trưởng dạy con không nghiêm, không những dung túng con cái ảnh hưởng kỷ luật lớp học ở trường, còn dung túng vợ dẫn con đi gây sự với giáo viên.
Triệu Tiểu Đông có chỗ dựa, cô cũng có chỗ dựa.
Trần Tự chính là chỗ dựa và sự tự tin của cô ở đây.
Lúc Ôn Nam về đến nhà Trần nãi nãi đã làm xong cơm trưa, cũng không biết Triệu doanh trưởng nói gì với Hoa Phượng Trân ở nhà, mãi đến khi ăn trưa xong Hoa Phượng Trân cũng không dẫn Triệu Tiểu Đông đến nhà gây sự. Tiết cuối buổi chiều Ôn Nam dạy thay Chu Linh tiết ngữ văn lớp ba, Triệu Tiểu Đông mọi khi hay nhìn ngang liếc dọc lúc này ngồi quy củ, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Ôn Nam cũng không cố ý nhắm vào nó, chỉ cần Triệu Tiểu Đông không ảnh hưởng kỷ luật lớp học, cô cũng sẽ không bới lông tìm vết nó.
Dạy xong tiết cuối cùng, Ôn Nam ôm sách ngữ văn về văn phòng, vừa hay gặp thanh niên trí thức Lữ Mỹ đang thu dọn sách vở chuẩn bị về nhà. Lữ Mỹ trạc tuổi Triệu Tiểu Mạch, mười tám tuổi, trong nhà còn có một người anh trai, bố mẹ không nỡ để con trai xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, bèn bỏ tiền mua cho con trai một công việc ở xưởng thực phẩm trên thành phố, để Lữ Mỹ là con gái xuống nông thôn.
Thời buổi này gia đình trọng nam khinh nữ nhan nhản khắp nơi, cho dù là thế kỷ mới cũng có không ít.
Lữ Mỹ đeo cái túi vải màu vàng đất, cười chào hỏi Ôn Nam: "Chị Ôn Nam, em về trước đây."
Ôn Nam vẫy tay với cô bé: "Đi đường cẩn thận, mai gặp lại."
Cô thu dọn sách vở một chút, lúc ra ngoài khóa cửa phòng làm việc lại, chào hỏi Chu Linh và Tần Hà rồi cũng đi. Về nhà ăn tối cùng Trần nãi nãi, tắm rửa đơn giản rồi đi ngủ, cũng không biết ngủ bao lâu, lúc mơ màng trở mình thì nghe thấy tiếng nước rào rào trong sân. Ôn Nam chớp chớp mắt, mở mắt nhìn xà nhà tối om, tiếng nước rào rào và tiếng bước chân trầm ổn lại truyền đến, cơn buồn ngủ của Ôn Nam lập tức tan đi một nửa.
Trần Tự về rồi!
Hai ngày không gặp, nói thật, cô cũng khá nhớ Trần Tự.
Ôn Nam khoác áo khoác, mở cửa ra ngoài liền nhìn thấy Trần Tự đang ở trần. Người đàn ông đứng bên giếng, khom lưng cong người, cơ bắp sau lưng căng c.h.ặ.t lạnh lẽo, đang dùng nước giếng vừa bơm lên tắm rửa. Trời bây giờ không so được với mùa hè, đến đêm hơi lạnh rất nặng: "Anh không lạnh à?"
Động tác rửa cánh tay của Trần Tự khựng lại, ngước mắt nhìn Ôn Nam ở cửa phòng, trên mặt cô vẫn còn vương nét buồn ngủ vừa tỉnh giấc, tóc xõa tung, mặc chiếc áo khoác màu xanh tím than, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn. Hai ngày ở trên núi, trong đầu anh phần lớn đều nghĩ đến Ôn Nam, giờ phút này người anh nhớ nhung đang đứng ngay trước mắt.
"Không lạnh."
Người đàn ông nói xong, giật lấy khăn mặt lau khô nước trên người, sải bước đi về phía Ôn Nam.
Không biết tại sao, khoảnh khắc Trần Tự đi về phía cô, tim Ôn Nam đập thình thịch không kìm nén được, má cũng nóng lên.
Người đàn ông cao lớn chân dài, vai rộng eo thon, dưới l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ là... là tám múi cơ bụng, Ôn Nam không có tiền đồ nuốt nước miếng.
"Nam Nam."
Giọng Trần Tự trầm thấp từ tính, trong đêm tối có một chất cảm đặc biệt, Ôn Nam cảm thấy tai mình cũng tê rần.
Mặt cô không kìm được càng đỏ hơn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Trần Tự gần trong gang tấc, hơi thở nam tính mãnh liệt bao trùm lấy Ôn Nam, cô không nhịn được muốn lùi lại một bước, chỉ là chân còn chưa kịp nhấc lên đã bị Trần Tự khom lưng một tay bế bổng lên. Người đàn ông đỡ cánh tay dưới m.ô.n.g cô, tư thế bế trẻ con này khiến mặt Ôn Nam đỏ lan đến tận gốc cổ, cô theo bản năng đưa tay bám lấy vai Trần Tự. Trần Tự chắc là vừa tắm nước giếng nên trên người mang theo chút hơi lạnh.
"Nhớ anh không?"
Trần Tự khàn giọng hỏi một câu.
Ôn Nam mím môi khẽ gật đầu, người đàn ông cười trầm thấp, sải bước vào phòng đóng cửa lại, đặt Ôn Nam lên giường. Anh chống một tay bên đầu Ôn Nam, một tay từ từ trượt lên giữ lấy thắt lưng Ôn Nam nhấc lên, để Ôn Nam dán sát vào mình hơn. Nụ hôn của Trần Tự mang theo nỗi nhớ nhung không thể chờ đợi, hơi thở hai người quấn quýt lấy nhau, Ôn Nam "ưm a" vài tiếng, cuống lưỡi sắp bị Trần Tự hút đến tê dại.
Trần Tự khẽ c.ắ.n nhẹ lên môi dưới của cô, lại mổ nhẹ một cái, không đau, mang theo sự tê ngứa không dứt.
Nụ hôn của người đàn ông từ khóe môi đến cằm, rồi đến xương quai xanh, người Ôn Nam căng cứng, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của người đàn ông. Cơ bắp trên người anh rất cứng, ngón tay cô bấu vào cũng tốn sức, còn hơi đau, sự lạnh lẽo ban đầu trên da thịt biến thành nóng rực, nóng đến mức ngón tay Ôn Nam vừa tê vừa dại.
"Anh nhớ em."
