Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 250
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:26
Lữ Mỹ đi cùng Ôn Nam, cô bé nhìn Trần Tự mặc quân trang đứng ngoài cổng sắt, ngưỡng mộ nói với Ôn Nam: "Anh trai chị đối xử với chị tốt thật đấy."
Nghe thấy hai chữ 'anh trai', Ôn Nam mạc danh cảm thấy có chút xấu hổ.
Cô cười gượng hai tiếng, lảng sang chuyện khác hỏi: "Thứ bảy chủ nhật em định đi đâu?"
Lữ Mỹ ôm sách vở trong lòng, cúi đầu đá viên đá dưới chân: "Thứ bảy chủ nhật em phải xuống ruộng làm việc kiếm công điểm, làm thêm một ngày thì kiếm thêm một ngày công điểm."
Ôn Nam nhìn Lữ Mỹ ủ rũ cụp đuôi, mím môi không nói thêm gì.
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, tình cảnh của Lữ Mỹ ở nhà không tốt, thật ra nguyên chủ cũng vậy, nếu cô không xuyên vào người nguyên chủ, nguyên chủ hôm đó đã c.h.ế.t ở ga tàu hỏa rồi, căn bản sẽ không có những chuyện sau này.
Đi đến cổng trường, Lữ Mỹ đi về hướng ký túc xá thanh niên trí thức, Ôn Nam cùng Trần Tự về khu gia thuộc. Về đến nhà trời đã tối mờ mờ, Trần nãi nãi đã làm xong cơm tối, hai người rửa tay giúp Trần nãi nãi bưng cơm. Ôn Nam ăn một miếng mì, nhìn quanh bốn phía, Trần nãi nãi như biết cô đang nhìn gì, cười nói: "Yên tâm đi, bột hùng hoàng bà rắc rồi."
Mặt Ôn Nam đỏ lên: "Dạ."
Trần Tự cúi đầu ăn mì, cả quá trình không ngẩng đầu lên cái nào, chỉ là vành tai lộ ra bên ngoài đỏ lên một mảng.
Ăn tối xong Ôn Nam bảo Trần nãi nãi nghỉ ngơi, cô và Trần Tự bưng nồi bát vào bếp, người đàn ông cầm lấy giẻ rửa bát từ tay cô: "Em đi thu dọn đồ đạc trước đi, sáng mai chúng ta đi sớm."
Ôn Nam gật đầu: "Vâng."
Cô bước ra khỏi bếp, theo thói quen đi về phía phòng Trần Châu, trong bếp truyền đến giọng nói trầm thấp của Trần Tự: "Đi nhầm rồi."
Ôn Nam:...
Cô cắm đầu đi sang phòng bên cạnh, ngồi xổm xuống mở rương ra, lấy hai bộ quần áo để thay, sau đó nhìn nắp trong của rương, nắp trong trống không, khác với của Trần Châu, nắp trong rương Trần Châu có khắc sáu người tí hon. Cô đóng rương lại, gấp quần áo gọn gàng bỏ vào ba lô, đợi Trần Tự rửa xong nồi bát, đun nước nóng khiêng thùng gỗ vào.
Ôn Nam đóng cửa phòng, nhìn bài trí trong phòng.
Rõ ràng cũng gần giống phòng Trần Châu, nhưng cảm giác hoàn toàn khác biệt, cứ có ảo giác đang tắm trước mặt Trần Tự.
Ôn Nam:...
Cô thở hắt ra, gạt bỏ ý nghĩ xấu hổ này, cởi quần áo ngồi vào thùng gỗ. Bây giờ thời tiết chuyển lạnh, đến đêm nhiệt độ xuống thấp, Ôn Nam tắm một lúc đã cảm thấy lạnh rồi, cô đứng dậy bước ra khỏi thùng gỗ lau khô nước trên người, mặc quần áo mở cửa đi ra. Cổng sân khóa từ bên trong, đèn trong sân nhỏ sáng, đèn phòng bên cạnh cũng sáng, nhưng trong nhà không thấy bóng dáng Trần Tự, đoán chừng Trần Tự trèo tường ra ngoài chạy bộ rồi.
Ôn Nam về phòng chui vào chăn, trằn trọc một lúc lâu mới có cơn buồn ngủ, chỉ là chưa được bao lâu, cô nghe thấy tiếng bước chân ngoài sân, không cần nghĩ cũng biết là Trần Tự về rồi. Ôn Nam ngáp một cái, lại trở mình, một lát sau thì ngủ thiếp đi.
Đêm nay Ôn Nam ngủ rất say, hơn nữa còn mơ một giấc mơ xấu hổ.
Trong mơ, cô ôm chăn gõ cửa phòng bên cạnh, tự nhiên nằm trong lòng Trần Tự, không biết xấu hổ sờ cơ bụng người đàn ông, ngón tay vẽ vòng tròn trên cơ bụng anh, vẽ một vòng nói một câu: một múi, hai múi, ba múi... Mãi đến khi cổ tay bị bắt lấy, Trần Tự lật người đè lên người cô mới giật mình tỉnh giấc. Ôn Nam ngồi dậy, tim đập kịch liệt, ngón tay đặt trên chăn dường như vẫn còn lưu lại cảm giác khi vuốt ve Trần Tự.
Ôn Nam:...
Phục thật sự!
Lớn thế này rồi, đây là lần đầu tiên cô mơ giấc mơ không biết xấu hổ như vậy!
Bên ngoài trời đã sáng, tiếng kèn hiệu xa xa truyền đến, còn có tiếng gà trống gáy trong sân, ngoài nhà truyền đến tiếng chẻ củi. Ôn Nam vỗ vỗ mặt, đợi nhiệt độ trên mặt tan đi, cô mới bò dậy khỏi giường, mặc quần áo mở cửa đi ra thì vừa hay đụng mặt Trần Tự đang đứng ngoài cửa.
Người đàn ông mặc áo ba lỗ công nhân màu trắng và quần quân đội, cánh tay lộ ra bên ngoài rắn chắc mạnh mẽ, cơ bắp cánh tay đều đặn đẹp mắt, đặc biệt là đường gân xanh trên cẳng tay cực kỳ gợi cảm, sáng sớm nhìn thấy cảnh này, lại khiến Ôn Nam nhớ tới giấc mộng xuân tối qua.
Trần Tự giơ tay xoa xoa cái đầu xù bông của Ôn Nam: "Đang định gọi em dậy đây, đi rửa mặt đ.á.n.h răng đi, ăn cơm xong chúng ta đi."
Hơi thở mãnh liệt thuộc về Trần Tự phả vào mặt, Ôn Nam không có tiền đồ đỏ mặt trong chốc lát, cô vội cúi đầu che giấu sự lúng túng của mình: "Biết rồi ạ." Sau đó cúi đầu luồn qua dưới cánh tay Trần Tự chạy ra giếng, dùng nước giếng vừa múc lên rửa mặt, nước lạnh tạt vào mặt, trong nháy mắt dập tắt nhiệt độ trên da thịt.
"Em đừng dùng nước lạnh rửa mặt, sẽ bị cảm đấy."
Giọng Trần Tự truyền đến từ bên cạnh, người đàn ông nắm lấy cổ tay cô kéo cô ra, pha ít nước nóng vào chậu tráng men.
Ôn Nam bây giờ sợ nhất là tiếp xúc cự ly gần với Trần Tự, cô vẫn chưa hoàn hồn từ giấc mơ kia, hiện tại từ trong tâm đến cơ thể đối với sự chạm chạm của Trần Tự đều nhạy cảm dị thường, cô sợ bị Trần Tự phát hiện ra mặt xấu xa xấu hổ của mình, sợ Trần Tự cảm thấy tư tưởng cô không đứng đắn, thế là vội giãy tay anh ra ngồi xổm xuống cúi đầu: "Không sao, em không lạnh."
Chút hơi lạnh này, cô còn chịu được.
Trần Tự:...
Anh cúi đầu nhìn Ôn Nam đang rửa mặt đ.á.n.h răng, lông mày khẽ nhíu lại.
Ôn Nam rửa mặt xong vào bếp giúp Trần nãi nãi bưng cơm, bưng đĩa rau ra chạm mặt với Trần Tự đang ôm củi khô, Ôn Nam không dám ngẩng đầu, cô nghiêng người nhường đường cho Trần Tự, tầm mắt nhìn chằm chằm vào cái đĩa trong tay, khóe mắt lại có thể nhìn thấy cánh tay ôm một chồng củi khô của người đàn ông, trông đặc biệt quyến rũ.
Ôn Nam cảm thấy mình điên thật rồi.
Chẳng phải chỉ mơ một giấc mộng xuân thôi sao, có cần phải mất mặt thế không?
"Em sao thế?"
Trần Tự không động đậy, cụp mắt nhìn Ôn Nam, từ góc độ của anh chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu và một đoạn gáy trắng nõn của Ôn Nam, cô cúi đầu lẳng lặng đứng đó, trốn tránh anh, né tránh anh, từ lúc ngủ dậy đã không bình thường. Trần Tự khựng lại một chút, hỏi: "Em đang trách anh tối qua không giúp em đổ nước tắm, giận rồi à?"
