Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 263
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:28
Mạnh Thu nắm lấy tay Ôn Nam, nói: “Trong lòng tôi, Nam Nam chính là con gái tôi.”
Nhà họ Trương và nhà họ Trần ở gần nhau, Trần nãi nãi ở trong sân nghe thấy giọng Ôn Nam, vội vàng chạy ra, khi nhìn thấy Ôn Nam và Trần Tự thì cao hứng vẫy tay: “Các cháu cuối cùng cũng về rồi.” Trần nãi nãi nhìn thấy Mạnh Thu bên cạnh Ôn Nam, cũng không khách sáo, vẫy vẫy tay với bà: “Dì nhỏ của Nam Nam, cô cuối cùng cũng tới rồi, mau vào đi.”
Ôn Nam nói: “Dì nhỏ, đây chính là bà nội của Trần Tự, đối xử với con đặc biệt tốt.”
Có Ôn Nam từng nói với bà chuyện Trần nãi nãi đối xử với cô, còn có chuyện người nhà họ Trần đặc biệt quan tâm Ôn Nam, Mạnh Thu đối với Trần nãi nãi cũng nảy sinh tình cảm thân thiết, bà đi qua đỡ lấy cánh tay Trần nãi nãi, tự nhiên gọi một tiếng dì, Trần nãi nãi cao hứng nắm lấy tay Mạnh Thu, hai người xoay người đi vào trước. Trần Tự đi đến bên cạnh Ôn Nam, rũ mắt cười nhìn cô: “Còn ngẩn ra đó làm gì?”
Ôn Nam: …
Cô chính là thấy dì nhỏ đối với Trần nãi nãi không chút xa lạ nên có chút kinh ngạc mà thôi.
Trương Tiểu Nga sáp lại hỏi: “Ôn Nam, dì nhỏ cháu sao lại tới đây?”
Ôn Nam nhất thời không biết nói như thế nào, cô theo bản năng nhìn về phía Trần Tự, người đàn ông dường như nhận ra sự cầu cứu của cô, nói với Trương Tiểu Nga: “Trong nhà dì nhỏ cô ấy đều không còn ai, bà ấy một mình ở nhà chúng tôi cũng không yên tâm, liền đón bà ấy tới ở cùng chúng tôi, sau này cũng là bạn với bà nội tôi.”
Trương Tiểu Nga: …
Bà ấy bỗng nhiên cảm thấy, nhà Trần doanh trưởng thành trại tị nạn.
Về đến nhà, Trần nãi nãi và Mạnh Thu nói chuyện trong phòng, Ôn Nam xuyên qua khe cửa khép hờ nhìn thấy dì nhỏ ngồi ở mép giường lau nước mắt, giọng Trần nãi nãi không tính là lớn, nhưng Ôn Nam loáng thoáng nghe được một ít, đại khái là đang mắng người nhà họ Phùng. Cô do dự một chút, đang định đi vào phòng Trần nãi nãi, Trần Tự đi trước một bước nắm lấy cổ tay cô đưa cô đến phòng bếp. Trong phòng bếp nồi trống không, trên thớt là rau vừa thái xong, bên cạnh bếp lò đặt một nắm lá khô, nhìn qua là Trần nãi nãi chuẩn bị làm cơm trưa.
Ôn Nam bị Trần Tự đưa đến trước bếp lò, cô một tay chống bếp lò, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn về phía Trần Tự gần trong gang tấc, nghi hoặc chớp chớp mắt: “Làm sao vậy?”
Trần Tự nói: “Để bà nội và dì nhỏ ở riêng một lát.”
Đôi mắt đen nhánh của người đàn ông nhìn chăm chú vào đôi mắt sáng rực của Ôn Nam, yết hầu giật giật, cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo thon của Ôn Nam, hơi dùng sức liền khiến thân thể kiều mềm của cô gái nhỏ dán c.h.ặ.t vào anh. Cơ bắp trên người đàn ông cứng rắn rắn chắc, giống như tường đồng vách sắt, lại mang theo nhiệt độ nóng bỏng, hơi thở hai người giao hòa, lẫn nhau có thể ngửi được hơi thở của đối phương. Mấy ngày nay đi đường bôn ba, xử lý chuyện nhà họ Phùng, hơn nữa có dì nhỏ ở đó, Trần Tự vẫn luôn không làm chuyện gì quá giới hạn với cô.
Không ngờ vừa về tới nhà họ Trần, anh liền hiện nguyên hình.
Mặt Ôn Nam bỗng chốc đỏ lên, cúi đầu giả vờ ho hai tiếng muốn giảm bớt sự ngượng ngùng của mình, trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười trầm thấp đầy từ tính của người đàn ông. Ôn Nam ngẩn ra, vừa ngẩng đầu đã bị Trần Tự giữ c.h.ặ.t gáy, nụ hôn của người đàn ông như gió lốc rơi xuống, mang theo khí thế đột phá vòng vây, một phen công thành đoạt đất, Ôn Nam cảm thấy cuống lưỡi mình đều sắp tê dại, thân thể cô có chút nhũn ra, dùng cánh tay mềm mại vô lực ôm lấy vòng eo gầy nhưng đầy sức mạnh của người đàn ông.
Dưới lòng bàn tay là đường cong cơ bắp căng c.h.ặ.t của Trần Tự, Ôn Nam bị hôn đến mơ mơ màng màng còn không quên dùng ngón tay chọc vào cơ bắp của người đàn ông một cái, không chọc còn đỡ, vừa chọc người đàn ông hôn càng hung dữ hơn.
Ôn Nam thậm chí có thể cảm giác được sự khác thường trên thân thể Trần Tự, sắc mặt cô đỏ bừng, ‘ưm’ vài tiếng, mãi cho đến khi cô sắp không thở nổi Trần Tự mới buông tha cô.
“Nam Nam.”
Bàn tay Trần Tự nhẹ nhàng vuốt ve gò má Ôn Nam, ngón cái mang theo vết chai mỏng xoa nắn khóe môi hồng nhuận bị anh hôn, d.ụ.c vọng đen tối cuộn trào nơi đáy mắt càng ngày càng nặng: “Ngày mai anh sẽ nói rõ quan hệ của chúng ta với Chính ủy, anh muốn sớm cưới em về nhà.”
Khi nói câu này, Ôn Nam thấy rõ ràng sự chiếm hữu nồng đậm nơi đáy mắt Trần Tự.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đều sắp chín thấu, cúi đầu “Vâng” một tiếng, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân của Trần nãi nãi và dì nhỏ, Ôn Nam theo bản năng đẩy Trần Tự ra đi đến trước thớt, cầm d.a.o giả bộ thái rau, Trần Tự cũng ho một tiếng, xoay người ngồi ở ghế nhỏ trước cửa bếp, che khuất sự khác thường của thân thể, cũng giả bộ thêm củi vào trong bếp.
Trần nãi nãi vừa vào liền nhìn thấy Ôn Nam cầm d.a.o băm loạn ở đó, bà sửng sốt một chút, chú ý tới khuôn mặt Ôn Nam nổi lên màu đỏ không bình thường, lại nhìn thoáng qua cháu trai mình đang khom lưng thêm củi trước cửa bếp, bà cụ trong nháy mắt hiểu ra, cười nắm lấy tay Mạnh Thu nói: “Tiểu Thu à, đi, dì đưa cháu đi Hợp tác xã cung tiêu nhận đường, trong nhà hết muối rồi, chúng ta đi mua chút muối.”
Mạnh Thu cũng là người từng trải, bà không chú ý Trần Tự, chỉ nhìn cháu gái mình mặt đều sắp đỏ thấu liền biết tình huống gì, vì thế cười nói: “Được ạ.”
Hai người một trước một sau đi ra ngoài, Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy miếng khoai tây bị mình băm đến không ra hình dạng gì: …
Phía sau truyền đến tiếng cười trầm thấp của Trần Tự, Ôn Nam quay đầu, giả vờ giận dữ trừng anh một cái.
Cười cười cười! Có cái gì buồn cười?!
Mất mặt c.h.ế.t đi được.
Cơm trưa là Ôn Nam làm, làm mấy món ngon, Trần nãi nãi vẫn luôn bảo Mạnh Thu ăn nhiều một chút, chuyện nhà họ Phùng Mạnh Thu đã nói cho Trần nãi nãi rồi, trên bàn cơm, Ôn Nam còn nói chút chuyện Mạnh Thu chưa nhắc tới, Trần nãi nãi tức giận mắng cha con ba người nhà họ Phùng một trận tơi bời. Đang mắng hăng say, Trương Tiểu Nga từ bên ngoài vào, bưng cái ghế nhỏ ngồi bên giếng, nói với Ôn Nam chuyện xảy ra trong khu gia thuộc mấy ngày nay, nói xong hỏi một câu: “Đúng rồi Ôn Nam, Tư vụ trưởng nói cuối tuần nghỉ phép cháu đến nhà ăn làm bánh ngọt, có phải không?”
