Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 270
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:28
Ôn Nam cả buổi chiều ở nhà không đi ra ngoài, mãi cho đến hoàng hôn mới ra cửa đi Hợp tác xã cung tiêu, chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn buổi tối.
Từ nhà họ Trần đến Hợp tác xã cung tiêu phải đi qua mấy cái đầu ngõ, cô rẽ vào ngõ chính, trên đường gặp quân tẩu quen mặt thì chào hỏi như thường lệ, có quân tẩu mặt không đổi sắc đáp lại cô, có quân tẩu tốp năm tốp ba kết bạn, sau khi đi qua bên người cô, sẽ ghé tai nói nhỏ nói chuyện phiếm, Ôn Nam toàn coi như không nhìn thấy.
Cô không bịt được miệng tất cả mọi người, biện pháp tốt nhất chính là làm lơ.
Ôn Nam mua một rổ nguyên liệu nấu ăn, làm lơ ánh mắt đ.á.n.h giá của nhân viên bán hàng, chuẩn bị xách rổ đi, kết quả tay còn chưa đụng tới rổ, đã bị người ta đi trước một bước cầm đi.
Lông mày thanh tú của Ôn Nam hơi nhíu, quay đầu đang định xem là ai, lại ngoài ý muốn đụng phải một đôi mắt đen nhánh, đáy mắt người đàn ông ngập tràn ý cười, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng hình như gầy hơn một tháng trước một chút, trên người mặc quân phục mùa thu, tóc anh cũng dài hơn một tháng trước một chút, trên mặt còn mọc chút râu ria, tăng thêm vài phần đẹp trai dã tính cho khuôn mặt lạnh lùng.
Một tháng không gặp, Ôn Nam rất nhớ Trần Tự, nhớ đến mỗi đêm trước khi đi ngủ trước mắt đều là dáng vẻ của anh.
Lời ra tiếng vào hôm nay Ôn Nam đều làm như không thấy, kiên cường xây dựng tường đồng vách sắt quanh mình, không để ngôn ngữ của bất luận kẻ nào ảnh hưởng đến cô, nhưng trước mắt vừa thấy Trần Tự, tất cả kiên cường của Ôn Nam sụp đổ tan rã, cô trong nháy mắt đỏ hoe hốc mắt, hơi nước ướt dầm dề nơi đáy mắt làm mơ hồ tầm mắt, cứ như vậy đỏ mắt, đáng thương hề hề nhìn người đàn ông gần trong gang tấc.
Ánh mắt Trần Tự vẫn luôn ngưng đọng trên đôi mắt Ôn Nam, trong đôi mắt sáng rực của cô gái nhỏ ngập tràn nước mắt, n.g.ự.c người đàn ông như bị tảng đá chặn lại, bàn tay buông thõng bên người siết c.h.ặ.t vài phần, cực lực kiềm chế xúc động muốn ôm cô vào lòng, khàn giọng nói: “Chúng ta về nhà trước.”
Anh đi đến bên cạnh Ôn Nam, thân hình cao lớn vô hình trung cho Ôn Nam cảm giác an toàn to lớn.
Ôn Nam c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, nỗ lực không để mình khóc ra, cô cúi đầu, an tĩnh đi theo bên cạnh Trần Tự, bàn tay buông thõng bên người của người đàn ông thỉnh thoảng cọ qua cánh tay cô. Dọc theo đường đi hai người đều không nói chuyện, ven đường có quân tẩu quen biết đi ngang qua, Trần Tự chào hỏi như thường lệ, có người nhìn thấy hai người bọn họ đi cùng nhau, cũng sẽ chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng.
“Nam Nam.”
Giọng Trần Tự trầm thấp từ tính, vẫn êm tai như vậy.
Trong khoang mũi Ôn Nam tràn ra một tiếng “Vâng”, cô vẫn luôn cúi đầu, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, nỗ lực không để nó rơi xuống, yết hầu Trần Tự giật giật, nhìn thấy người đi tới đi lui hai bên đường đều đang nhìn bọn họ. Đối với chuyện xảy ra trong khu gia thuộc anh đều biết rồi, lúc nãy anh vừa trở về, đi bộ đội báo danh trước, sau đó vội vàng chạy về nhà, bà nội nói Ôn Nam đi Hợp tác xã cung tiêu, anh một khắc cũng không chờ được muốn gặp cô.
Anh không dám nghĩ Ôn Nam một cô gái nhỏ thừa nhận lời ra tiếng vào của những người này nên làm cái gì bây giờ?
Anh tưởng nhiệm vụ sẽ kết thúc rất nhanh, ít nhất có thể đuổi về trước khi báo cáo xin kết hôn xuống, nhưng anh tính sai rồi.
“Làm sao vậy?”
Ôn Nam không thấy Trần Tự nói chuyện, nhịn tiếng khóc, ngẩng đầu nhìn về phía anh, Trần Tự vừa rũ mắt liền nhìn thấy hạt nước mắt nơi đáy mắt Ôn Nam, cái miệng nhỏ hơi chu lên, đáng thương muốn mạng, n.g.ự.c anh như bị tảng đá lớn va mạnh vài cái, không hề cố kỵ thân phận hai người và sự chỉ trỏ của khu gia thuộc, đưa tay nắm lấy tay Ôn Nam, bao bọc bàn tay nhỏ bé ấm áp của cô trong lòng bàn tay, trong mày mắt nhuộm ý cười dịu dàng: “Anh nhớ em.”
Giọng anh rất thấp, chỉ có Ôn Nam có thể nghe được.
Ôn Nam hít hít mũi, nước mắt vẫn không kìm được rơi xuống, cô nín khóc mỉm cười, nói mớ một tiếng: “Em cũng vậy.”
“Ái chà, Trần doanh trưởng đã trở lại? Trở về khi nào vậy?”
Hai người vừa đi ra khỏi đầu ngõ chính liền đụng phải Trương Tiểu Nga từ công xã trở về, Trương Tiểu Nga xách túi vải nhỏ, nói nói cười cười, gặp người quen mặt bên đường thì cười ha hả chào hỏi, sau đó giọng rất lớn hỏi Trần Tự: “Thẩm tra cuối cùng báo cáo xin kết hôn của cậu và Ôn Nam khi nào xuống? Thím còn chờ uống rượu mừng của hai người đấy.”
Trong mắt Trần Tự mang theo ý cười: “Chắc là sắp rồi, ngày mai cháu tìm Chính ủy hỏi một chút.”
Trương Tiểu Nga cười nói: “Vậy cậu nhanh lên chút, thím nói cho cậu biết, Ôn Nam lớn lên xinh đẹp, nấu cơm lại ngon, vợ tốt như vậy không nhanh ch.óng sớm cưới về nhà, cẩn thận bị người khác nhớ thương đấy.”
Trương Tiểu Nga nói lời này thuần túy là để cho người khác nghe, để mọi người đều biết, hai người này không có một tia quan hệ huyết thống, căn bản không phải anh em, người ta kết hôn đều là thông qua bộ đội thẩm tra chính trị thông qua, các người ai nói được một chữ, nếu ai còn dám nhai lưỡi, có bản lĩnh đi bộ đội tìm các lãnh đạo nhai lưỡi đi.
Trần Tự cười một cái: “Cháu sẽ làm vậy.”
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y Ôn Nam, dắt cô trở lại nhà họ Trần. Trương Tiểu Nga để đồ về nhà cũng qua đây, Ôn Nam buổi tối làm thêm mấy món ăn, Mạnh Thu và Trần Tự giúp Ôn Nam, Trương Tiểu Nga cùng Trần nãi nãi ngồi trong sân nói chuyện phiếm, Trương Tiểu Nga giọng lớn, nói chuyện thú vị gặp được hôm nay đi công xã, chọc cho Ôn Nam và Mạnh Thu trong phòng cũng bật cười.
Mạnh Thu bỏ rau mới rửa sạch vào trong đĩa, cười nói: “Nam Nam, thím Trương con người này thật thú vị, tâm địa cũng tốt, giống thím Vương của con vậy.”
Ôn Nam biết bà nói chính là Vương thẩm cách vách nhà Phùng Xuân, vì thế cười nói: “Thím Trương người tốt lắm, từ sau khi tới khu gia thuộc, thím ấy giúp con không ít việc đâu.”
Trần Tự ngồi trước cửa bếp nhóm lửa, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Ôn Nam đang đứng trước bếp lò xào rau, ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông không chút che giấu, Ôn Nam cho dù không nhìn cũng có thể cảm giác được tầm mắt rơi trên người cô, mang theo d.a.o động quyến luyến, cô bị Trần Tự nhìn đến đều không biết xào rau, tay run suýt nữa bỏ nhiều muối, dì nhỏ dường như cũng nhìn ra, mím môi cười một cái, để rau đã thu dọn xong lên thớt, nói: “Dì phối rau xong rồi, con từ từ xào, dì ra ngoài tìm bọn thím Trương đây.”
