Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 272
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:28
Ôn Nam nhắm mắt lại, nỗ lực đè xuống cảm giác căng thẳng không ngừng nảy sinh kia, vừa xoay người đã bị một lực đạo mạnh mẽ ôm lấy eo nhỏ ngồi ở trên bếp lò, thân hình cao lớn của người đàn ông chen vào giữa hai chân cô, cánh tay mạnh mẽ dùng sức ôm lấy cô, tay kia giữ c.h.ặ.t gáy cô, ép cô ngẩng đầu lên, hơi thở nóng bỏng của người đàn ông phun ở ch.óp mũi, đôi mắt đen nhánh thật sâu khóa c.h.ặ.t cô, Ôn Nam nghe anh gọi tên cô.
“Nam Nam.”
Giọng người đàn ông trầm thấp từ tính, nhất là trong phòng bếp lờ mờ mang theo chút khàn khàn trêu chọc.
Trong mắt Trần Tự cuộn trào d.ụ.c vọng đen tối có thể c.ắ.n nuốt người, hơi thở hai người đan xen vào nhau, Ôn Nam bị hơi thở nóng bỏng làm thân thể run rẩy, môi người đàn ông rơi vào giữa trán cô, mí mắt, ch.óp mũi, dần dần đi xuống, hôn lên dái tai cô, cổ, ngón tay Ôn Nam dùng sức nắm c.h.ặ.t quân phục Trần Tự, hai chân bị bắt tách ra, vô lực bị động thừa nhận sự yêu thích của Trần Tự.
“Nam Nam.”
Giọng Trần Tự mang theo mê hoặc, môi anh thuận theo cần cổ thon dài của Ôn Nam dần dần đi lên, hôn lên đôi môi đỏ mọng hơi hé mở kia.
Ôn Nam nức nở một tiếng, cả người mềm nhũn vô lực, cô bị Trần Tự hôn đến đầu óc choáng váng, môi lưỡi tê dại, Ôn Nam mơ mơ màng màng ngã vào trong lòng Trần Tự, khi nhận ra sự thay đổi ở nơi nào đó của người đàn ông, sợ tới mức thân thể cứng đờ, miệng cũng lập tức ngậm lại, kết quả không cẩn thận c.ắ.n được đầu lưỡi Trần Tự, người đàn ông kêu lên một tiếng đau đớn, đầu ngón tay ấn ấn cái gáy yếu ớt của Ôn Nam, dỗ dành: “Thả lỏng, đừng sợ.”
Ôn Nam: …
Cô cúi đầu vùi vào hõm cổ Trần Tự không buông tay, khuôn mặt đỏ bừng bừng.
Trần Tự cười khẽ, hôn hôn lên tóc cô: “Dì nhỏ ngủ rồi, tối nay em tắm trong phòng anh, anh ở trong sân canh chừng cho em.”
Ôn Nam nhỏ giọng nói: “Vâng.”
“Anh thả em xuống.”
Thấy Trần Tự ôm cô bất động, Ôn Nam đá đá chân treo giữa không trung, Trần Tự nói: “Anh ôm thêm một lát.”
“Nam Nam.”
Trần Tự sờ sờ đầu Ôn Nam: “Tuần sau anh phải đi vào trong núi diễn tập thực chiến, ở trong núi một tuần rồi về.”
Ôn Nam nghe vậy, vùi trong lòng Trần Tự “Vâng” một tiếng, cô biết quân nhân tùy thời có huấn luyện, có nhiệm vụ, có đôi khi ngay cả một câu cũng không kịp để lại đã đi rồi, giống như lần này, vội vội vàng vàng liền đi, vừa đi chính là một tháng, Ôn Nam ôm c.h.ặ.t vòng eo gầy của người đàn ông, rầu rĩ nói một câu: “Trần Tự, em nhớ anh.”
Nghe giọng nói có chút nghẹn ngào của cô gái nhỏ, trong lòng Trần Tự có chút không dễ chịu, anh giữ c.h.ặ.t gáy Ôn Nam, an ủi hôn lên khóe môi cô.
Ôn Nam là được Trần Tự ôm về phòng, cô ngồi ở mép giường, nhìn Trần Tự ôm thùng gỗ đã đổ nước nóng đi vào, đợi Trần Tự đóng cửa đi ra ngoài, Ôn Nam mới cởi quần áo ngồi vào trong thùng gỗ, nước ấm áp bao vây toàn thân, ấm áp dễ chịu, cô vẩy nước rửa rửa cánh tay, nhỏ giọng gọi một câu: “Trần Tự, anh ở đó không?”
Bên ngoài truyền đến giọng người đàn ông: “Anh ở đây.”
Ôn Nam mím môi cười một cái, nhanh ch.óng tắm xong mặc quần áo trở lại phòng cách vách, dì nhỏ ngủ đang ngon, Ôn Nam từ trên người bà trèo qua, không cẩn thận đụng phải Mạnh Thu, Mạnh Thu mơ mơ màng màng mở mắt ra: “Nam Nam, con mới làm xong à?” Nói xong ngáp một cái.
Ôn Nam thấp giọng nói: “Vâng, vừa tắm xong ạ.”
Sáng sớm hôm sau, Ôn Nam hiếm khi ngủ nướng một giấc, khi dậy Trần Tự đã đi bộ đội rồi, cô hôm nay còn phải đi nhà ăn làm bánh ngọt, dì nhỏ ăn qua bữa sáng cùng Đinh Hồng Quyên đi đất phần trăm rồi, hái rau còn lại về muối, để đến cuối đông cũng có thể ăn, Trần nãi nãi ở trong sân quét tước cho gà ăn, Ôn Nam ăn qua bữa sáng, rửa sạch nồi bát, chào hỏi Trần nãi nãi một tiếng rồi đi.
Trên đường tốp năm tốp ba quân tẩu, có cá biệt mấy người thỉnh thoảng nhìn cô vài lần, Ôn Nam hoàn toàn coi như không thấy.
Cô nhớ tới lời Trần Tự nói với cô tối hôm qua, anh nói, đừng sợ, tất cả có anh.
Ôn Nam đi ra khỏi khu gia thuộc, vừa đi qua cầu đá liền nghe thấy phía sau truyền đến giọng Triệu Tiểu Mạch: “Ôn Nam, chờ tớ với.”
Ôn Nam quay đầu nhìn lại, Triệu Tiểu Mạch thở hổn hển chạy tới, kéo cô chạy đến sau cái cây bên cạnh cầu đá: “Ôn Nam, chuyện truyền trong khu gia thuộc là thật sao?” Triệu Tiểu Mạch mím môi, dừng một chút, tiếp tục hỏi: “Cậu và Trần doanh trưởng không phải anh em?”
Ôn Nam ngồi xổm xuống, từ trên mặt đất nhổ một cọng cỏ quấn quanh đầu ngón tay chơi: “Thật.”
Triệu Tiểu Mạch khiếp sợ trừng lớn mắt, hôm qua cô ấy vẫn luôn ở nhà xử lý rau trong nhà, muối lên chờ cuối đông ăn, còn có một đống quần áo giao mùa chờ cô ấy giặt, cho nên hôm qua Triệu Tiểu Mạch ngay cả cửa nhà cũng chưa bước ra, vẫn là buổi tối trên bàn cơm nghe cha mẹ cô ấy nhắc tới chuyện Ôn Nam và Trần doanh trưởng cô ấy mới biết được.
Ôn Nam thế mà không phải em họ Trần doanh trưởng.
Ôn Nam tới khu gia thuộc là tới tìm đối tượng anh trai cô giới thiệu cho cô, đối tượng đó chính là Trần doanh trưởng.
Triệu Tiểu Mạch nhớ tới lần đầu tiên gặp Ôn Nam, cô nói tới bên này tìm người thân, cô lúc ấy nói dì nhỏ cô thân thể không tốt không tiện qua đây, liền để cô qua đây xem, Triệu Tiểu Mạch ngẩng đầu nhìn thoáng qua Ôn Nam đang cúi đầu quấn ngọn cỏ, đưa tay kéo kéo vạt áo cô, lông mi Ôn Nam vừa nhấc, cười nhìn Triệu Tiểu Mạch: “Tiểu Mạch, tớ lừa cậu, cậu có phải giận tớ rồi không?”
Triệu Tiểu Mạch lập tức lắc đầu: “Tớ không giận, tớ chỉ là đang lo lắng, người ở khu gia thuộc nói cậu lời ra tiếng vào, cậu chắc là rất khó chịu.”
Cô ấy nói xong lại nắm lấy tay Ôn Nam: “Ôn Nam, người bên ngoài mặc kệ nói gì cậu cũng đừng để ý, bọn họ thích nói gì thì nói, chúng ta làm tốt chuyện của mình là được.”
Tối hôm qua trên bàn cơm, mẹ cô ấy liền mắng Ôn Nam một trận, nói cô là con gái chưa chồng ở tại nhà Trần doanh trưởng, không biết xấu hổ, mắng càng ngày càng khó nghe, sau đó bị cha cô ấy nói vài câu mới yên tĩnh.
Ôn Nam cười nói: “Tiểu Mạch, cảm ơn cậu.” Cô ném ngọn cỏ quấn trên đầu ngón tay đi: “Sau cơm trưa cậu chờ tớ ở đây, tớ cho cậu một thứ.”
Triệu Tiểu Mạch tò mò nói: “Thứ gì?”
Ôn Nam mím môi cười: “Giữa trưa cậu sẽ biết.”
