Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 285
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:29
Hai ngày không gặp, Ôn Nam rất nhớ Trần Tự, nhất là người hiện tại đang đứng ngay trước mặt cô, dáng người cao lớn gần như bao trùm cô trong bóng râm.
Rõ ràng là giữa mùa đông, người đàn ông chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, trên trán còn lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Ôn Nam ngẩng khuôn mặt nhỏ, lúc ánh mắt chạm phải tình ý nồng đậm nơi đáy mắt Trần Tự, liền không có tiền đồ mà đỏ mặt, nhịp tim cũng không khống chế được mà đập nhanh vài nhịp. Mạnh Thu thêm chút củi vào bếp lò, nhìn hai người trẻ tuổi trước bệ bếp, bà cũng là người từng trải, sao có thể không nhìn ra?
Mạnh Thu cúi đầu cười một cái, đứng dậy nói: “Dì có chuyện quên nói với Thẩm Hầu, Nam Nam, con lại nhóm lửa đi, dì nói xong sẽ quay lại.”
Sau đó cũng không đợi Ôn Nam trả lời, xoay người rời đi, để lại Ôn Nam và Trần Tự trong bếp. Cửa sổ nhà bếp mở, người trong sân vừa quay đầu là có thể nhìn thấy bên trong, Ôn Nam sợ Trần Tự làm ra chuyện gì quá giới hạn, vội vàng tránh anh ngồi xuống trước bếp lò, thêm vài thanh củi vào trong. Trần Tự đảo vài cái thức ăn trong nồi, rũ mắt nhìn Ôn Nam, ánh lửa đỏ cam hắt lên khuôn mặt thanh tú xinh đẹp kia. Người đàn ông quay đầu nhìn mấy người đang trò chuyện rôm rả trong sân, đột nhiên ngồi xổm xuống, nhanh ch.óng hôn một cái lên môi Ôn Nam.
Cảm giác ướt át chạm vào liền rời đi.
Ôn Nam thất thần vài giây, lúc ngẩng đầu lên lại, liền thấy Trần Tự đang xào rau với dáng vẻ đạo mạo, làm gì có dáng vẻ lén lút như vừa rồi.
Trên môi dường như vẫn còn lưu lại hơi thở của Trần Tự, Ôn Nam cúi đầu, mượn độ nóng của ánh lửa che giấu đi vệt hồng trên má. Đợi cơm nước làm xong Mạnh Thu mới bước vào, lúc này Ôn Nam mới nhận ra muộn màng tại sao dì nhỏ vừa rồi đang yên đang lành lại đi ra ngoài, hóa ra là để dành không gian riêng tư cho cô và Trần Tự.
Tối nay đông người, bàn cũng không đủ, Đỗ đoàn trưởng dọn bàn nhà mình qua, đàn ông ngồi một bàn, phụ nữ ngồi một bàn.
Trương Tiểu Nga tối nay cũng ở đây, mọi người đều vui vẻ, trên bàn bọn Trần Tự đặt hai cân rượu trắng, mấy người định uống chút rượu giải mỏi. Trương Tiểu Nga huých huých cánh tay Ôn Nam, hất cằm về phía góc phòng: “Ôn Nam, cháu xem, lại còn là xe đạp hiệu Phượng Hoàng nữa chứ, Trần doanh trưởng thật sự nỡ chi tiền đấy, cái này chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ?”
Ôn Nam lắc đầu: “Cháu không biết ạ.”
Cô thật sự không biết thời buổi này một chiếc xe đạp hiệu Phượng Hoàng giá bao nhiêu tiền.
Mạnh Thu nói: “Chắc phải mấy trăm tệ nhỉ?”
Trần nãi nãi cười nói: “Cho dù tốn mấy trăm, chỉ cần Nam Nam thích là được.”
Ăn cơm xong Đỗ đoàn trưởng bọn họ liền về, Ôn Nam bảo Trần nãi nãi đi ngủ trước, bà hôm nay bận rộn cả ngày rồi, phải nghỉ ngơi sớm. Trương Tiểu Nga ở lại giúp đỡ, cùng Mạnh Thu bưng bát đũa vào bếp, hai người liền đẩy Ôn Nam ra ngoài. Mạnh Thu cười nói: “Nam Nam, con đi xem phòng tân hôn Tiểu Tự trang trí đi, trong bếp có dì và thím Trương của con rồi, con đừng động tay vào nữa.”
Trương Tiểu Nga xắn tay áo thêm nước vào nồi: “Đúng đấy, cháu đi xem phòng tân hôn thế nào, thiếu gì thì mau ch.óng nói với Trần doanh trưởng, đỡ phải sau khi kết hôn cậu ấy không mua cho cháu. Cháu nhìn lão Đỗ nhà thím xem, sau khi kết hôn thím đòi ông ấy cái gì, ông ấy cũng không nỡ mua cho thím.” Nói xong còn ra vẻ lắc lắc đầu: “Đàn ông a, đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”
Ôn Nam chợt bật cười.
Cô vẫn chưa quên lúc trước Trương Tiểu Nga từng nói với cô, người Đỗ đoàn trưởng nhắm trúng là chị họ của bà ấy, ngày Đỗ đoàn trưởng kết hôn đến cửa đón dâu, nhìn thấy cô dâu là Trương thẩm, còn buồn bực rất lâu.
Ôn Nam bước ra khỏi bếp, đi đến bên ngoài phòng Trần Tự.
Cửa phòng khép hờ, ống khói thông ra ngoài cửa sổ bốc khói trắng mù mịt, Ôn Nam đẩy cửa ra, nương theo tiếng ‘kẽo kẹt’, cách bài trí trong phòng cũng lọt vào tầm mắt Ôn Nam. Giường đơn đã được đổi thành giường đôi, đầu giường đặt tủ đầu giường, bức tường kê sát giường được quây một vòng vải, trong phòng đặt tủ quần áo, còn có một chiếc bàn trang điểm dành riêng cho phụ nữ, sát cửa sổ còn đặt máy may.
Nếu không biết đây là do Trần Tự dọn dẹp, Ôn Nam còn tưởng mình đi nhầm phòng.
Giữa phòng đặt một chiếc bếp lò, nhìn quanh một vòng không thấy bóng dáng Trần Tự, Ôn Nam ngẩn người, lại nhìn ra khoảng sân trống trải, cô nhớ Trần Tự ở trong phòng mà, chẳng lẽ vừa rồi lại đi rồi?
Ôn Nam quay người vừa định ra khỏi cửa, eo bỗng nhiên bị siết c.h.ặ.t, còn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì xảy ra, đã bị một lực đạo mạnh mẽ bế bổng lên ép sát vào sau cửa. Cánh tay rắn chắc mạnh mẽ của người đàn ông chắn dưới m.ô.n.g cô, cánh tay kia giữ c.h.ặ.t gáy cô, ép cô hơi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen nhánh của người đàn ông.
Ôn Nam nhìn rõ ràng d.ụ.c vọng tối tăm đặc quánh cuộn trào nơi đáy mắt kia, trong đồng t.ử hằn lên những tia m.á.u, giống như một tấm lưới không thể thoát ra trói c.h.ặ.t lấy cô.
“Nam Nam.”
Hơi thở của người đàn ông có chút dồn dập, hơi thở nóng rực cũng đang tiến sát Ôn Nam, trên môi truyền đến cảm giác ướt át, nụ hôn của người đàn ông mang theo sự dịu dàng lưu luyến tách mở khớp hàm của cô, khuấy động đầu lưỡi cô. Tay Ôn Nam ôm lấy cổ Trần Tự, dưới lòng bàn tay là làn da nóng bỏng rắn chắc của người đàn ông, lưng cô dán vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, bị Trần Tự nhốt trong không gian chật hẹp.
Ôn Nam bị ép ngẩng đầu lên, nuốt lấy hơi thở chỉ thuộc về Trần Tự.
Toàn thân cô mềm nhũn, ngón tay run rẩy, hoàn toàn dựa vào lực đạo của Trần Tự nâng đỡ cô. Ôn Nam bị hôn đến mức đầu óc mụ mẫm, cô mở đôi mắt đẫm sương mù, nhìn Trần Tự gần trong gang tấc, đáy mắt bò đầy d.ụ.c vọng đỏ ngầu, nuốt nước bọt, hai tay rụt về chống trước l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực của người đàn ông dùng sức đẩy đẩy, không đẩy được.
Ôn Nam: …
Trần Tự khẽ cười một tiếng, giữ c.h.ặ.t gáy Ôn Nam, ấn đầu cô vào n.g.ự.c mình, anh không thể nhìn đôi mắt ngập nước kia của Ôn Nam nữa, sợ mình không nhịn được, không đợi được.
“Anh không say.”
Trần Tự hôn lên đỉnh đầu Ôn Nam: “Chỉ là muốn hôn em.”
Khuôn mặt nhỏ của Ôn Nam đỏ bừng, ngoan ngoãn ở trong lòng Trần Tự một lát, mãi cho đến khi bên ngoài truyền đến tiếng hắt nước Trần Tự mới đặt cô xuống. Ôn Nam kéo kéo vạt áo nhăn nhúm, nhanh ch.óng mở cửa: “Em về phòng trước đây.” Nói xong liền co cẳng chạy mất, cứ như phía sau có con ch.ó sói lớn đang đuổi theo.
