Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 287
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:30
Phương Bình quay đầu nhìn cô, đôi mắt khóc như mắt thỏ: “Hả?”
Ôn Nam mím mím môi, vòng vo hỏi một câu: “Ở quê Liêu doanh trưởng còn nhà không?”
Phương Bình ngẩn người: “Có chứ, họ hàng của anh ấy đều ở quê mà.”
Mạnh Thu nghe ra ý của Ôn Nam, ho một tiếng, muốn ngăn cản Ôn Nam nói tiếp, sợ cô rước họa vào thân, bị Lý Thục tìm phiền phức. Ôn Nam ngước mắt nhìn Mạnh Thu liên tục nháy mắt ra hiệu cho cô, cô mím môi cười một cái, dùng ánh mắt ra hiệu cho dì nhỏ yên tâm, sau đó nói với Phương Bình: “Em nghe thím Trương nói qua, trước đây thím Lý sống ở quê, chị và Liêu doanh trưởng ở khu gia thuộc tình cảm đặc biệt tốt, chưa từng cãi nhau.”
Phương Bình gật đầu: “Đúng vậy.”
Cô ấy thở dài một tiếng, vừa định nói chuyện, bỗng nhiên phản ứng lại, hiểu ra ý trong lời nói của Ôn Nam.
Ôn Nam không nói thêm lời nào nữa, sợ sinh thêm thị phi. Phương Bình ngồi một lát rồi bế đứa trẻ về, còn nhà họ Liêu cả buổi chiều làm ầm ĩ thế nào Ôn Nam không biết, nhưng buổi tối lúc cô tan học về đến nhà, nghe dì nhỏ nói Liêu doanh trưởng đã xin nghỉ ba ngày, đưa mẹ anh ta về quê rồi. Ôn Nam nghe vậy, cũng hiểu thấu mà thở phào nhẹ nhõm.
Bà già lắm chuyện đó đi rồi, tai cô cũng được thanh tịnh hơn nhiều.
Buổi tối chỉ có một mình Phương Bình ở nhà trông con, Trần nãi nãi làm xong bữa tối bảo Ôn Nam mang cho Phương Bình một phần. Lúc Ôn Nam qua đó, Phương Bình đang nhóm lửa trong bếp, cô ấy thấy Ôn Nam qua, vui vẻ xoa xoa tay, kéo Ôn Nam nói rất nhiều chuyện, đều là chuyện buổi chiều cô ấy bảo Liêu doanh trưởng đưa mẹ anh ta về quê.
Phương Bình có chút ngại ngùng nói: “Buổi chiều chị liền nói với anh ấy, nếu anh ấy không đưa mẹ anh ấy về quê, chị sẽ không sống với anh ấy nữa. Ôn Nam, lúc đó chị nói xong câu này còn hơi sợ lão Liêu giận chị, kết quả em đoán xem thế nào? Lão Liêu nói anh ấy vừa hay cũng có ý định này, anh ấy cũng cảm thấy nếu mẹ anh ấy còn ở lại nữa, cái nhà này sớm muộn gì cũng tan nát.”
Sự u ám trên mặt Phương Bình bị quét sạch, đã lâu lắm rồi, Ôn Nam mới lần đầu tiên nhìn thấy nụ cười sảng khoái trên mặt cô ấy: “Đã lâu lắm rồi chị chưa cảm thấy nhẹ nhõm như vậy, lúc mẹ chồng chị ở nhà, chị luôn sợ bà ấy giây tiếp theo sẽ kiếm chuyện với chị, sợ bà ấy vừa mở miệng là nói con gái chị không đáng tiền. Bà ấy không ngừng gây áp lực cho chị, khiến chị cảm thấy ở trong cái nhà này thở một hơi cũng khó khăn, bây giờ mẹ chồng chị đi rồi, chị rốt cuộc cũng cảm thấy mọi thứ đều đã vượt qua rồi.”
Ôn Nam thấy thế, ở cùng Phương Bình nói chuyện một lát rồi mới đi.
Ngày mai lên lớp thêm một ngày nữa là đến kỳ nghỉ kết hôn của Ôn Nam, cô dậy từ rất sớm, ăn sáng xong, Trần Tự đưa cô đến trường. Ôn Nam vừa vào phòng làm việc đã liệt kê trước giáo án của mấy ngày tới, mãi cho đến trưa Trần Tự đến đón cô mới bận xong. Hai người về đến khu gia thuộc, từ xa đã nhìn thấy Trần nãi nãi đứng ở cửa viện nhìn về phía đầu ngõ bên này, Trần nãi nãi nhìn thấy Trần Tự và Ôn Nam, sốt ruột hỏi Trần Tự: “Tiểu Châu không phải nói hôm nay về sao? Sao đến giờ vẫn chưa thấy bóng dáng đâu vậy?”
Trần Tự nói: “Có thể em ấy đi chuyến tàu hỏa nửa đêm, muộn nhất tối nay sẽ về đến nhà.”
Trần nãi nãi biết hôm nay Trần Châu về, làm sao cũng ngồi không yên, lúc ăn trưa, Trần nãi nãi nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài liền đứng dậy chạy ra xem có phải Trần Châu về không. Ngược lại là Trần Tự, Ôn Nam phát hiện hôm nay anh có chút không đúng lắm, ngày thường anh vốn đã ít nói, hôm nay lại càng ít hơn. Ôn Nam xích lại gần anh: “Trần Tự, anh đang nghĩ gì vậy?”
Người đàn ông khựng lại, cúi đầu uống cạn bát canh: “Đang nghĩ chuyện ngày kết hôn.”
Trần Tự đặt bát xuống, đôi mắt đen nhánh cười nhìn Ôn Nam, nhìn đến mức tim Ôn Nam đập thình thịch. Cô thu hồi ánh mắt cúi đầu ăn cơm, khóe mắt nhìn thấy người bên cạnh đứng dậy rời đi, Ôn Nam quay đầu nhìn một cái, thấy Trần Tự nhặt chút than đi vào căn phòng tân hôn, ngay sau đó cô nghe thấy tiếng móc sắt móc vào bếp lò. Ôn Nam ăn cơm xong đặt bát xuống cũng đi vào phòng tân hôn, cô khép hờ cửa phòng, trong phòng vẫn luôn đốt lửa, ấm áp. Trên giường trải chăn đệm màu đỏ do Trần nãi nãi và dì nhỏ làm.
Trần Tự ngồi xổm trước bếp lò, trên người anh mặc chiếc áo len mỏng, tay áo xắn lên, để lộ cẳng tay nổi rõ gân xanh chằng chịt. Lúc ngồi xổm xuống, có thể nhìn thấy thắt lưng ở eo sau, Ôn Nam nhớ tới mấy lần trước bị Trần Tự bế lên, mặt trong đùi luôn tì vào mặt khóa thắt lưng của anh, lập tức đỏ mặt đến tận mang tai. Tầm nhìn trước mắt bỗng tối sầm lại, Ôn Nam còn chưa kịp phản ứng, trên môi đã truyền đến một trận ấm áp.
Cô nhìn Trần Tự gần trong gang tấc, đưa tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của người đàn ông dùng sức đẩy đẩy, không đẩy được.
Ôn Nam: …
Trần Tự khẽ cười thành tiếng, mổ một cái lên môi cô.
“Bà nội”
Bên ngoài cửa phòng đột nhiên truyền đến một giọng nói vang dội, ngay sau đó là tiếng gọi kích động của Trần nãi nãi: “Tiểu Châu! Bà nội rốt cuộc cũng mong được cháu về rồi! Nhanh nhanh nhanh, để bà nội xem cháu có gầy đi không?”
Giọng Trần nãi nãi vang dội, ngay cả Trương Tiểu Nga ở cách vách cũng nghe thấy. Trương Tiểu Nga đặt đũa xuống nhoài người lên đầu tường nhìn về phía khoảng sân nhỏ nhà họ Trần: “Ây dô, Trần liên trưởng, cậu về rồi đấy à, cậu không biết đâu, bà nội cậu những ngày này ngày nào cũng mong cậu về đấy. Ây da, sao thím thấy hình như gầy đi chút rồi? Có phải bộ đội thành phố Đông Hoa ăn uống không được tốt lắm không?”
Trần nãi nãi nắm lấy cánh tay Trần Châu, cậu thanh niên dáng người cao lớn, Trần nãi nãi nhìn cậu đều phải ngẩng cao đầu, trong mắt bà lão rưng rưng ánh lệ: “Chắc chắn là ăn uống không tốt rồi, nhìn gầy đi một vòng rồi đây này. Cháu nói xem, ở chỗ chúng ta đang yên đang lành, cớ sao cứ nằng nặc đòi đi thành phố Đông Hoa, cháu làm bà nội lo lắng biết bao nhiêu!”
Trần nãi nãi và Trương Tiểu Nga kẻ xướng người họa, hoàn toàn không cho Trần Châu cơ hội lên tiếng.
Mạnh Thu đứng dậy dọn dẹp bát đũa, nhìn Trần Châu đang bị Trần nãi nãi nắm lấy. Chàng trai dáng người rất cao, mặc quân phục màu xanh lục, để đầu đinh ngắn, hình dáng khuôn mặt và đường nét giữa lông mày đều rất giống Trần Tự. Chỉ có điều ấn tượng đầu tiên Trần Tự mang lại cho người ta là kiểu người trầm ổn nội liễm, còn Trần Châu thì toát lên khí chất của một chàng trai cởi mở sảng khoái. Dì ấy mỉm cười: “Trần Châu, cháu đã ăn cơm chưa?”
