Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 37
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:07
Người đàn ông cũng nghe thấy giọng oang oang của Trương Tiểu Nga, quay đầu nhìn về phía bên này, ánh mắt anh quét qua ấn đường nhíu c.h.ặ.t của Ôn Nam, lại rũ mắt nhìn ống quần bị ướt và đôi giày đầy bùn đất dày cộm của Ôn Nam, lông mày nhíu lại, nói với Hà doanh trưởng bên cạnh: “Tôi đi trước đây.”
Trần Tự sải bước chạy tới, đến gần mới phát hiện, sắc mặt Ôn Nam lộ ra vẻ tái nhợt bệnh tật.
Anh nhíu mày, hỏi: “Giày cô sao lại ướt hết thế này?”
Trương Tiểu Nga nói: “Chúng tôi đi xem đất tự lưu, đất tự lưu nhà các cậu phê duyệt rồi, hai ngày nữa đi xới đất là có thể trồng rau rồi.”
Ôn Nam yếu ớt cười một cái, thực sự không muốn mở miệng nói chuyện, xoay người đi về khu gia thuộc, chỉ là còn chưa đi được hai bước, cổ tay căng thẳng, ngay sau đó cánh tay bị người ta nâng cao lên khoác lên vai đối phương, người đàn ông nửa ngồi xổm trước người cô, hai bàn tay mạnh mẽ có lực đỡ lấy khoeo chân Ôn Nam, không tốn chút sức lực cõng cô lên đi về phía khu gia thuộc.
Bỗng nhiên lơ lửng làm Ôn Nam giật nảy mình, hai tay khoác trên vai Trần Tự cũng theo bản năng ôm lấy cổ người đàn ông.
Trên người anh rất nóng, đặc biệt là tấm lưng rộng lớn của người đàn ông dán vào bụng dưới cô, nhiệt độ cơ thể trên người anh liên tục không ngừng truyền sang người cô.
Ấm áp, giống như trong nháy mắt đã xua tan hơi lạnh trên bụng dưới.
Ôn Nam nghiêng đầu nhìn góc nghiêng khuôn mặt của Trần Tự, đường nét khuôn mặt anh góc cạnh rõ ràng.
Nhìn từ mặt bên, sống mũi cao thẳng, xương mày tinh tế sâu thẳm, đôi môi mỏng mím lại tự nhiên, nhìn thế nào cũng là một người đàn ông có ngũ quan tuấn lãng.
Ôn Nam cả người đều không thoải mái, bụng cũng đau, cô không cậy mạnh đòi tự đi, thế là cảm kích nói một câu: “Cảm ơn anh.”
Trần Tự nhìn về phía trước, hai tay rất chừng mực đỡ lấy khoeo chân cô không nhúc nhích phân hào, anh cố gắng hết sức bỏ qua cảm giác khác lạ truyền đến từ sau lưng: “Không cần khách sáo với anh.”
Bên kia cầu đá, Trương Tiểu Nga vẫn còn sững sờ tại chỗ, Đỗ đoàn trưởng đi tới gọi bà ấy một tiếng bà ấy mới phản ứng lại.
Trương Tiểu Nga lắc đầu "chậc" hai tiếng, đi đến bên cạnh Đỗ đoàn trưởng, hất cằm về phía Trần Tự và Ôn Nam đang đi xa: “Ông nhìn xem ông nhìn xem, đồng chí nữ kia sao mà kiều khí thế?” Nói xong quay đầu trừng mắt nhìn Đỗ đoàn trưởng, trong lòng vẫn có chút khó chịu, oán trách nói: “Đã bao lâu rồi ông không cõng tôi hả?”
Đỗ đoàn trưởng: …
Ông liếc xéo trừng mắt nhìn vợ mình, bực tức đáp trả một câu: “Cháu ngoại sắp có đến nơi rồi, bà đừng có giở cái trò dính lấy nhau này với tôi.”
Trương Tiểu Nga: …
Hà doanh trưởng và Triệu doanh trưởng, Khang liên trưởng, còn có một nhóm người đều đi theo phía sau, Hà doanh trưởng cười nói: “Trần doanh trưởng đúng là coi em gái như bảo bối, sau này cũng không biết em rể nào mới lọt được vào mắt xanh của ông anh vợ này đây.”
Triệu doanh trưởng cười vài tiếng, nói: “Cái đó phải xem đồng chí nữ nhà người ta ưng ai đã.”
Trương Tiểu Nga nghe thấy, quay đầu nói: “Em họ của Trần doanh trưởng chỗ nào cũng tốt, tay nghề nấu ăn cũng không tồi, chỉ là quá kiều khí, sau này ai mà lấy cô ấy, phỏng chừng có mà chịu đựng.”
“Trông xinh đẹp, mỗi ngày nhìn cũng thấy thoải mái.”
“Đúng thế, lính trong đoàn chúng ta còn hỏi tôi có từng gặp em họ nhà Trần doanh trưởng chưa, ngay cả mặt mũi cô gái nhỏ nhà người ta còn chưa được gặp, đã muốn tìm Trần doanh trưởng làm mai rồi.”
“Bộ chỉ huy đoàn chúng ta cũng có mấy cậu thanh niên, cũng muốn nhờ tôi bắt mối tìm Trần doanh trưởng hỏi thăm đấy.”
Một đám người đi theo phía sau anh một câu tôi một câu trò chuyện, nói vài câu chuyện của Ôn Nam lại nói sang chuyện trong đoàn, Trương Tiểu Nga bĩu môi, thật sự không nghĩ ra những người này nghĩ như thế nào, trông xinh đẹp thì có ích gì? Trông xinh đẹp có mài ra ăn được không? Nhìn con gái bà ấy xem, trông có hơi đen một chút, nhưng xuống ruộng làm việc có thể bằng một người đàn ông đấy, ở nhà chồng việc gì cũng làm được, bố mẹ chồng nó thích nó lắm..
Trần nãi nãi đang nấu cơm trong bếp, nghe thấy tiếng bước chân trong sân, tưởng là Ôn Nam về rồi, thò đầu ra từ cửa sổ nhìn một cái, liền thấy Trần Tự cõng Ôn Nam đi thẳng vào trong nhà, bà sửng sốt một chút, vội vàng bỏ d.a.o phay xuống đi theo vào phòng Ôn Nam, vừa đi vừa hỏi: “Nam Nam bị sao thế này?”
Trần nãi nãi chạy vào trong phòng, nhìn thấy Trần Tự đặt Ôn Nam xuống mép giường, lúc này mới chú ý tới ống quần của Ôn Nam đều ướt sũng, giày cũng toàn là bùn đất, bà lúc này mới phản ứng lại đã xảy ra chuyện gì, vỗ một cái lên trán mình, "Ây da" một tiếng: “Cháu xem cái trí nhớ của bà này, người Nam Nam đang không tiện, hôm qua vừa mới mưa cả ngày, trên đường toàn là vũng nước, sao bà lại để Nam Nam đi xem đất tự lưu cơ chứ.”
“Nhanh nhanh nhanh, Nam Nam, mau cởi giày ra, Tiểu Tự, cháu đi lấy cho Nam Nam chậu tráng men nước nóng để con bé ngâm chân nước nóng đi.”
Trần nãi nãi chỉ huy, bà cụ đã lớn tuổi, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn tràn ngập sự ảo não.
Ôn Nam nhịn cơn đau bụng, ngẩng đầu cười với Trần nãi nãi: “Bà ơi, cháu không sao, ngâm chân nước nóng là không sao rồi, bà đừng lo lắng nữa.”
Cô đạp rơi đôi giày vừa ướt vừa nặng, cởi đôi tất ướt sũng đặt lên mặt giày, Trần Tự bưng nửa chậu tráng men nước nóng đi vào liền nhìn thấy một đôi bàn chân trắng trẻo, anh dời tầm mắt, đặt chậu rửa chân xuống bên chân cô, xoay người đi đến bên giếng bơm nửa chậu nước lạnh rửa mặt rửa cánh tay, Trần nãi nãi nói với Ôn Nam vài câu mới đi ra, nhìn thấy Trần Tự đang đứng bên giếng cầm khăn mặt lau cánh tay, nói: “Hôm nay trời vẫn còn lạnh đấy, cháu pha thêm chút nước nóng đi, kẻo bị lạnh.”
Trần Tự cười nói: “Cháu không lạnh.”
Anh dùng khăn mặt lau sạch nước trên cổ, vắt khăn mặt lên khoảng trống trên dây phơi, quay đầu nhìn thoáng qua cửa phòng đang mở, Ôn Nam ngồi ở mép giường, hai chân đặt trong chậu nước, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.
Trần Tự thu hồi tầm mắt đi vào bếp giúp Trần nãi nãi nhóm lửa, một lát sau Trần nãi nãi nói: “Cháu đi hỏi Nam Nam xem, có muốn thêm chút nước nóng nữa không.”
