Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 4
Cập nhật lúc: 28/03/2026 17:01
Ôn Nam nói: “Anh ấy ở Đoàn 4, là Liên trưởng Tam liên thuộc Doanh bộ 7, tên là Ôn Quốc, sinh ra ở thôn Khê Thủy, đại đội 3, công xã Triều Dương, huyện Lâm Môn, thành phố Vận Mân.”
Trần Tự im lặng một lát, hất cằm về phía Ôn Nam ra hiệu cho cô đi: “Cô đến sau cái cây lúc trưa đợi tôi, tôi gọi điện thoại xong sẽ qua tìm cô.”
Có câu nói này của anh, trái tim đang treo lơ lửng của Ôn Nam cuối cùng cũng hạ xuống.
Cô mím môi cười nói: “Vâng.”
Nói xong xoay người chạy chậm về phía khu gia thuộc.
Trần Tự nhìn bóng dáng dần đi xa của Ôn Nam, xoay người đi về phía bộ đội.
Cô có thể nói chính xác thân phận của người anh trai đã mất trong bộ đội, còn có thể thề thốt bảo anh gọi điện thoại đối chất cha hỏi, chuyện này phỏng chừng tám chín phần mười là thật, nhưng dù có tám chín phần mười là thật thì cũng không liên quan gì đến Trần Châu.
Trần Châu từ nhỏ đã đi theo anh, sau khi đến bộ đội thành phố Nam Dương cũng chưa từng ra ngoài, không thể nào quen biết Ôn Quốc ở bộ đội Tây Bình..
Ban đêm tối đen như mực, may mà trong sân nhỏ mỗi nhà đều thắp bóng đèn dây tóc kiểu cũ màu vàng ấm, có thể nhìn thấy chút ánh sáng le lói.
Bây giờ là giữa tháng tư, đến tối vẫn hơi lạnh, Ôn Nam tháo chiếc ba lô vải đeo trên vai xuống, lấy từ bên trong ra một chiếc áo khoác ngắn màu xanh đen mặc lên người, cô nhìn những dãy nhà đất trong khu gia thuộc và cửa viện của mỗi nhà, nghe tiếng dế kêu lúc xa lúc gần, một lần nữa cảm nhận được bầu không khí yên tĩnh thanh bình của vùng quê ban đêm chiếu trong video.
Cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân, Ôn Nam thò đầu ra liếc nhìn.
Hai người phụ nữ đi song song với nhau, ban đêm hơi tối nhìn không rõ lắm, chỉ có thể nhìn thấy đường nét đại khái của họ, một người để tóc ngắn ngang vai, một người tóc b.úi sau đầu, đi đến gần Ôn Nam mới nhìn rõ, người phụ nữ tóc ngắn ngang vai đang khoác tay người phụ nữ b.úi tóc, sắc mặt hai người đều không tốt lắm, người phụ nữ b.úi tóc sờ sờ cái bụng phẳng lì: “Cũng không biết có được không, nếu không được thì tôi xong đời, sau này ở nhà chồng sao ngẩng đầu lên được? Với cái tính khí thối tha của mẹ chồng tôi, nói không chừng còn bắt lão Khang ly hôn với tôi.”
Người phụ nữ tóc ngắn ngang vai mất kiên nhẫn nói: “Được hay không tôi làm sao biết, chị cũng đừng nhắc mãi chuyện này trước mặt tôi, tôi thấy ghê tởm.”
Hai người vừa đi vừa nói, một lát sau đã đi xa.
Ôn Nam trốn sau cái cây ngẩng đầu đếm sao trên trời, đếm đi đếm lại hoa cả mắt, cũng không biết đợi bao lâu, đầu đường bên kia cuối cùng cũng truyền đến tiếng bước chân trầm ổn mạnh mẽ, không cần nghe, đoán ngay là Trần doanh trưởng, Ôn Nam quay đầu nhìn lại, thì thấy Trần doanh trưởng sải bước chạy tới, người đàn ông có lẽ đã chạy cả quãng đường, trán và thái dương đều là mồ hôi, anh nghiêng đầu dùng tay áo trên vai lau mồ hôi trên mí mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c rắn rỏi phập phồng nhanh vài cái.
Đợi người chạy đến trước mặt, Ôn Nam tha thiết hỏi: “Trần doanh trưởng, anh hỏi thế nào rồi?”
Trần Tự hỏi: “Cô có thư giới thiệu không?”
Người đàn ông chạy cả quãng đường, giọng nói vẫn bình ổn có lực, không hề thở hổn hển.
Ôn Nam gật đầu: “Có!”
Cô lục từ trong túi vải ra thư giới thiệu đưa cho Trần Tự, Trần Tự nhận lấy thư giới thiệu, lấy bao diêm trong túi ra quẹt lửa, nương theo ánh lửa xem nhanh chữ viết và con dấu bên trên, địa chỉ và hộ tịch của Ôn Quốc đều khớp, tên cũng đúng, anh đã gọi điện thoại cho bộ đội nơi Ôn Quốc ở hỏi rồi, chiến hữu cùng ký túc xá với Ôn Quốc có ba người, một chiến hữu ra ngoài luyện binh, cụ thể khi nào về cũng không rõ, hai người còn lại mấy hôm trước đã điều chuyển đến Tân Cương, sáng hôm qua đã ngồi tàu hỏa xuất phát.
Bên đó đường sá xa xôi, thông tin liên lạc cũng không thuận tiện, muốn liên lạc với họ hơi khó.
Anh cũng đã gọi điện thoại về nhà Ôn Nam hỏi, người nghe điện thoại là đội trưởng công xã Triều Dương, anh tìm hiểu tình hình hai anh em Ôn Quốc và Ôn Nam từ chỗ đội trưởng, đội trưởng đi gọi dì nhỏ của Ôn Nam đến nghe điện thoại, nhưng người nói chuyện với anh là dượng của Ôn Nam.
Nghĩ đến những lời khó nghe mà dượng của Ôn Nam nói, Trần Tự nhíu mày, nhìn Ôn Nam vóc dáng không cao, lại gầy lại nhỏ đối diện, gấp thư giới thiệu lại đưa cho cô: “Đồng chí, người cô muốn tìm không phải tôi, cũng không phải em trai tôi, tôi đã gọi điện thoại cho bộ đội anh trai cô hỏi rồi, chiến hữu của anh trai cô có người bị điều chuyển, có người ra ngoài huấn luyện, cụ thể là ai gọi điện thoại cho cô còn phải đợi bên đó điều tra xong hồi âm cho tôi, trong nhà cô tôi cũng gọi điện thoại hỏi rồi, dì nhỏ của cô xác định người anh trai cô giới thiệu cho cô chính là người của bộ đội chúng tôi.”
Nhìn sắc mặt dần tái nhợt của Ôn Nam, Trần Tự im lặng một lát, nói: “Đồng chí, hay là thế này đi, cô cứ tạm thời ở lại nhà tôi, tôi ở bộ đội cũng giúp cô tìm người, đợi tìm được rồi cô hẵng chuyển đi.”
Ôn Nam ngẩn người.
Tính ra hai anh em nhà họ Trần không ai dính dáng cả?
Cô rũ mắt mím môi, trong lòng rối bời như chơi lật dây, cảm thấy cách Trần doanh trưởng đưa ra là có lợi nhất cho cô, đối phương có lòng tốt thu nhận cô, giúp cô tìm người, cô cũng không thể mặt dày mày dạn nói dối cứ khăng khăng nói anh chính là đối tượng Ôn Quốc giới thiệu.
Ôn Nam gật đầu: “Vậy thì cảm ơn Trần doanh trưởng.”
Sau đó lại sờ sờ túi của mình, sắc mặt có chút bối rối: “Trần doanh trưởng, tiền trên người tôi không nhiều, tem lương thực cũng không có bao nhiêu, những ngày ăn ở tại nhà anh tôi đều sẽ ghi nhớ, đợi sau này tôi kiếm được tiền sẽ trả lại cho anh.”
Trần Tự không nói chuyện trả tiền, trầm giọng dặn dò: “Sau khi cô dọn vào nhà tôi, với bên ngoài cứ nói là người thân bên đằng bà nội tôi.”
Ôn Nam ngẩn ra một chút, ngẩng đầu vừa vặn chạm phải ánh mắt đen láy của người đàn ông, trong lòng đoán được những lời cô nói ở chỗ Triệu Tiểu Mạch đã truyền đến tai Trần doanh trưởng, thế là lúng túng gật đầu: “Biết rồi.”
Trần Tự dẫn Ôn Nam về cái sân nhỏ, cửa viện khép hờ, người đàn ông đẩy cửa để Ôn Nam vào trước, anh vào sau cài cửa viện lại, quay đầu nhìn căn phòng đang sáng đèn, nói với Ôn Nam: “Cô đợi ở đây một lát, tôi nói tình hình của cô với bà nội tôi một tiếng.”
