Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 44
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:07
“Khụ khụ”
Trần Tự nắm tay chống bên môi ho hai tiếng, rũ mắt liền nhìn thấy đôi mắt sáng lấp lánh của Ôn Nam.
Trần Tự: …
Anh nhíu mày, lấy thân phận trưởng bối nói với Ôn Nam một câu: “Những lời này đừng nói lung tung, em còn chưa lấy chồng, để người khác nghe thấy em nói những lời này, không tốt cho em.”
Ôn Nam: …
Cô nói những chuyện này với Trần Tự cũng chỉ là muốn xem phản ứng của anh một chút, qua đó xem suy đoán của cô có đúng không, không ngờ lại bị anh ngược lại nói cho hai câu.
Đưa cỏ cho trại bò xong, trên đường về khu gia thuộc, Trần Tự nói: “Ôn Nam.”
Ôn Nam ngẩng đầu: “Sao thế anh?”
Trần Tự im lặng một lát mới mở miệng: “Chuyện em vừa nói, đừng nói trước mặt bất kỳ ai, chuyện này không có bằng chứng, lỡ như truyền đến tai Khang liên trưởng, bọn họ biết là em nói, sẽ mang đến cho em những rắc rối không cần thiết.”
Ôn Nam cười nói: “Vâng, em biết rồi.”
Cô đâu có ngốc.
Chuyện của Lâm Mỹ Trân và em rể cô ta rốt cuộc có phải là thật hay không cô cũng không chắc chắn, lỡ như đến lúc đó ầm ĩ lên, Lâm Mỹ Trân c.ắ.n c.h.ế.t không thừa nhận có chuyện gì với em rể cô ta, là do cô bịa đặt, cô không những không đứng vững chân, còn liên lụy đến Trần Tự, loại chuyện tự bê đá đập chân mình này cô mới không làm.
Về đến nhà Trần nãi nãi đã làm xong bữa tối rồi, bữa tối nấu cháo xào rau, trên bàn đặt mấy cái bánh ngô.
Ôn Nam ăn xong bữa tối, muốn ôm đồm việc rửa nồi rửa bát, lại bị Trần nãi nãi đuổi đi, Trần nãi nãi cầm giẻ lau lau bệ bếp: “Nam Nam, công việc đó của cháu còn làm được bao lâu nữa?”
Ôn Nam cầm gáo múc nước đổ vào nồi đun nước tắm: “Cháu không biết, cháu đoán chắc là không làm được bao lâu nữa đâu.”
“Vậy vừa hay làm xong việc, đi cùng bà ra chợ một vòng, chúng ta mua chút cây giống rau về trồng ở đất tự lưu.”
Trần nãi nãi cất bát vào trong tủ, quay người nhìn về phía Ôn Nam đang ngồi trước cửa bếp: “Cháu muốn mua gì, nghĩ trước đi, mấy ngày nữa có phiên chợ, bà dẫn cháu đi dạo.”
Ôn Nam ngẩng đầu cười nói: “Vâng.”
Nói xong lại thêm chút củi khô vào trong bếp.
Trần Tự xách hai xô nước từ bên ngoài đi vào, thấy Trần nãi nãi đi ra, nghiêng người nhường đường cho bà, sau đó vô tình ngước mắt lên, nhìn thấy ánh lửa màu đỏ cam trong bếp lác đác rơi trên mặt Ôn Nam, tóc mái của cô xõa ở đuôi lông mày, lúc cúi đầu, khóe môi khẽ mím lại, lúm đồng tiền hai bên má hiện ra dấu vết mờ nhạt, bóng đèn trong bếp không sáng, ánh sáng vàng ấm áp rắc lên người cô, hắt bóng dáng gầy nhỏ của cô xuống mặt đất.
Cái bóng rất gầy, kéo dài khá xa, kéo dài mãi đến chỗ chum nước.
Người đàn ông đổ nước vào trong chum, nhìn cái bóng bồng bềnh trên mặt nước, lúc xách xô đi ra ngoài nói: “Em nếu thiếu gì thì cứ nói với anh và bà nội, không cần quá câu nệ.”
Ôn Nam ngẩn người, quay đầu nhìn về phía Trần Tự đang đi ra khỏi phòng.
Bên ngoài vang lên tiếng nước rào rào, một lát sau Trần Tự lại xách hai xô nước đi vào, người đàn ông dáng cao, lúc vào nhà hơi cúi đầu, anh đi đến trước chum nước, đổ nước vào trong chum, Ôn Nam một tay chống cằm, dùng que cời lửa gảy gảy tàn lửa trong bếp, đợi Trần Tự đổ nước xong mới nói: “Anh, có thể cho em mượn chút phiếu công nghiệp không, em muốn mua một cái chậu tắm.”
Trần Tự nghe vậy, nhấc mắt liếc nhìn chậu tráng men trong sân.
Khá nhỏ, Ôn Nam mỗi tối bưng nửa chậu nước vào phòng lau rửa, đi đi lại lại phải thay nước hai ba lần, quả thực rất phiền phức.
Anh gật đầu: “Được, lát nữa anh lấy cho em.”
Ôn Nam nở một nụ cười rạng rỡ: “Cảm ơn anh.”
Phải nói thời đại này loại phiếu nào khó kiếm nhất, không nghi ngờ gì nữa chính là phiếu công nghiệp, đến lúc đó cô không trả nổi phiếu công nghiệp cho Trần doanh trưởng, thì dùng nhiều tem lương thực bù vào vậy.
Ôn Nam đun xong nước nóng, rót một chút nước nóng vào chậu tráng men, pha thêm chút nước lạnh bưng vào phòng.
Trần nãi nãi bận rộn xong liền đi ngủ rồi, lúc này trong phòng đều đã tắt đèn, Ôn Nam nhẹ bước bưng nước vào phòng, vừa đặt chậu tráng men xuống, bên ngoài cửa sổ liền truyền đến giọng nói trầm thấp của Trần Tự: “Ôn Nam, em ra đây một chút.”
“Tới đây.”
Ôn Nam vỗ vỗ những giọt nước trên tay, đứng dậy đi ra khỏi phòng, nhìn thấy Trần Tự đang đứng dưới mái hiên, người đàn ông đã cởi quân phục, mặc áo ba lỗ và quần quân phục, đường nét cơ bắp trên cánh tay lộ ra ngoài cân đối có lực, hai chân được quần quân phục bao bọc thon dài thẳng tắp, ánh đèn mờ ảo chiếu nghiêng lên người anh, hắt đường nét góc nghiêng khuôn mặt anh ở chỗ sáng, nửa khuôn mặt còn lại ẩn nấp trong bóng tối, hoảng hốt có cảm giác chia cắt giữa ánh sáng và bóng tối.
Trong tay anh cầm mấy tờ phiếu, thấy cô đi ra, đưa cho cô: “Anh lấy cho em hai tờ phiếu công nghiệp, còn có mấy loại phiếu khác, em xem còn thiếu gì thì nói với anh một tiếng.”
Ôn Nam sững sờ, cúi đầu nhìn xuống.
Chỉ thấy trong tay Trần Tự ngoài mấy tờ tem phiếu ra, còn có ba tờ đại đoàn kết, cô kinh ngạc chớp chớp mắt, sau đó ngẩng đầu lên chạm phải đôi mắt đen nhánh dưới ánh đèn mờ ảo, chưa đợi cô lên tiếng hỏi, Trần Tự đã mở miệng trước: “Số tiền này em mang theo bên người, dùng mua gì cũng tiện hơn, em không cần có gánh nặng tâm lý, đợi sau này em kiếm được tiền lương, hoặc tìm được đối tượng của em rồi, trả lại anh cũng chưa muộn.”
Ôn Nam ngược lại càng ngại ngùng hơn.
Cho dù Trần Tự đã nói đến mức này, trong lòng cô vẫn có không ít áp lực.
Dù sao cô mới đến có mấy ngày, đã để Trần Tự tốn kém nhiều như vậy rồi, sao còn mặt mũi nào mượn tiền anh nữa, cô lắc đầu nói: “Không cần đâu, dì nhỏ của em cho em chút tiền rồi, em đủ dùng rồi.”
Ôn Nam đưa tay ra, định rút một tờ phiếu công nghiệp từ trong tay Trần Tự là đủ rồi, kết quả tay vừa đưa ra đã bị một bàn tay to lớn ấm áp bao trọn lấy mu bàn tay lật lại, người đàn ông đặt đại đoàn kết và tem phiếu vào lòng bàn tay cô, ngón tay thô ráp mang theo lực đạo vừa phải khiến ngón tay cô cuộn lại nắm c.h.ặ.t số tiền trong tay.
Trần Tự nói: “Cầm lấy mà dùng, ở nhà đừng để bản thân chịu thiệt thòi.”
Anh buông tay ra, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại sự mềm mại và mịn màng của làn da người phụ nữ, anh mất tự nhiên miết miết ngón tay, xoay người đi đến bên giếng, giũ giũ bộ quân phục đã giặt sạch phơi lên dây phơi, Ôn Nam nghe tiếng giũ quần áo, nhìn số tiền và phiếu nhét vào tay, hơi ấm men theo lòng bàn tay truyền thẳng đến trong tim, cô nắm c.h.ặ.t đồ trong tay, xoay người nhìn về phía Trần Tự đã phơi xong quần áo, chuẩn bị gội đầu, nở một nụ cười tươi rói: “Cảm ơn anh.”
